[Cuốn 2: Trái tim yêu] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 19.2


Edit & Beta : Trầm Thảo My

Sắc mặt Duy Duy từ đỏ chuyển sang trắng bạch. Có một nỗi thất vọng trước nay chưa từng có tràn qua trái tim cô. Chẳng lẽ, cô tự mình đa tình? Rõ ràng cô cảm thấy hai người có nhiều khả năng tiến xa, chỉ cần cố gắng bước thêm chút nữa, họ có thể sẽ biến thành những cặp tình nhân.

Cô hài lòng về anh như thế, sao anh lại không có cảm giác tương tự? Bả vai Duy Duy sụp xuống hoàn toàn, cô nhẹ giọng nói nhỏ:

“Xin lỗi! Thật phiền quá, tôi đã quấy rầy anh rồi.”

Cử chỉ bối rối, mất mát của cô rơi hết vào trong tầm mắt anh, nhưng anh không cách nào bước lên nói một câu xoa dịu.

Quá khứ như một lồng sắt đã khóa chặt mọi cảm xúc của trái tim anh, bất cứ kẻ nào cũng không thể mở cánh cửa, đem những thứ sâu kín trong lòng anh phơi bày ra ngoài. Vì vậy anh chỉ có thể tiếp tục chôn vùi nó, không thể có một khởi đầu mới với bất kì ai.

Một tháng quen biết cô, lúc hai người thường xuyên gặp nhau, anh cảm thấy rất thoải mái. Anh từng thật sự có một chút xúc động, nếu như cô đừng mặc bộ đồng phục đó xuất hiện.

Bộ đồng phục kia đã thành công rực rỡ gợi lại những vết thương trong quá khứ, làm cho anh mỗi tối đi vào giấc ngủ đều gặp ác mộng liên tiếp.

“Xin lỗi cô, tạm biệt.” Cuối cùng Triệu Nhân Thành cũng chỉ có thể nói lời từ biệt lịch sự, bước đi mà không hề quay lại.

Duy Duy buồn bã cúi đầu nhìn vào khay thức ăn còn dư hơn một nửa. Cảm giác lòng mình se thắt lại khốn khổ, khiến cô muốn rơi nước mắt.

“Bác sĩ Triệu có quen biết với cô gái xinh đẹp kia sao?” Bàn bên cạnh có một vài nữ y tá vừa ăn cơm, vừa tò mò tán chuyện đông tây.

“Chắc không quen, có lẽ ngồi gần bàn thôi. Chị xem, bác sĩ Triệu đã rời đi rồi.”

Chắc không quen! Những lời này, khiến mắt Duy Duy suýt nữa đỏ lên. Cho dù là bạn bè bình thường, cho dù chỉ là sơ giao… gặp phải tình cảnh này, cũng làm cho cô thật khó chịu.

“Bác sĩ Triệu thật sự biết giữ khoảng cách với phái nữ, cô gái xinh đẹp thế kia mà cũng không chịu ngồi thêm một chút.” Có ngưòi chậc lưỡi tiếc rẻ.

“Dù sao thì tính tình của bác sĩ Triệu vẫn luôn như thế, cũng chả có gì đáng kì quái.”

“Nghe nói viện trưởng có tìm người xem mắt cho bác sĩ Triệu. Trong nhà người lớn cũng hối thúc, vả lại ngưòi này là do ân sư giới thiệu… Bác sĩ Triệu đã đồng ý rồi đấy.” Một bà bác có tuổi tiết lộ bí mật.

Anh muốn đi xem mắt? Tại sao không nghĩ đến cô? Chẳng lẽ điều kiện của cô kém đến mức làm cho người ta cảm thấy thua thiệt? Duy Duy vừa buồn bực lại vừa mất mát.

“Xem mắt hả? Đừng nói là con gái của viện trưởng nha?”  Cả nhóm người bắt đần bàn luận xôn xao.

“Nghe đâu, con gái của viện trưởng cũng tốt nghiệp đại học y khoa. Hình như bọn họ đã quen biết nhau rồi.”

“Sao có thể nhỉ? Cho dù viện trưởng coi trọng bác sĩ Triệu đi chăng nữa, cho dù bác sĩ Triệu điều kiện bên ngoài cũng xứng nhưng có quá nhiều việc đã xảy ra nơi đó. Người làm bậc cha mẹ làm sao tình nguyện để con gái mình chịu thiệt thòi chứ?”

“Đúng vậy! Thật ra con gái của viện trưởng có nhiều điều kiện tốt, người xinh đẹp, gia đình giàu có, bằng cấp cao, tính tình lại nhu mì… Nếu bác sĩ Triệu xứng đôi, gả đi cũng có sẵn…”

Nghe họ buôn chuyện, Duy Duy mờ mịt khó hiểu. Bác sĩ Triệu có gì không đủ tiêu chuẩn, làm cho nhóm đồng nghiệp tiếc nuối như vậy? Bọn họ đang nói đến trọng tâm của vấn đề, thì bỗng dưng ngừng lại…

“Bác sĩ Tiêu!”

Câu chuyện được ngắt ngang, bởi có người chậm rãi xuất hiện trong căn tin, làm nhóm đồng nghiệp nữ sáng ngời ánh mắt, nhốn nhao một góc.

“Bác sĩ Tiêu! Nơi này của chúng tôi có món ăn mà anh yêu thích, qua đây ngồi cùng ăn chung đi.” Nhóm đống nghiệp nữ nhiệt tình mời mọc.

Món hoa cúc nấu thịt gà trong căn tin đã hết sạch sẽ!

Bác sĩ Tiêu có thói quen thích một món ăn thật lâu, hầu như mỗi bữa cơm đều thấy món đó. Đặc biệt là diện mạo quá mức đẹp trai ấy mỗi khi xuất hiện làm người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, rất tình nguyện từ bỏ những yêu thích của mình.

Thường ngày đúng giờ cơm trưa, nhóm người đầu tiên bước vào căn tin luôn có mặt bác sĩ Tiêu. Từ từ nhóm các cô gái trẻ đều có cảm tình. Hôm nay bác sĩ Tiêu đến trễ, chắc không còn chỗ trống để ngồi.

 “Cảm ơn nhưng không được, tôi có bạn đang chờ.” Tiêu Đồ lịch sự lắc đầu.

“Ồ! Vậy lần khác đi.” Mọi người thật thất vọng.

Duy Duy suýt chút nữa ngã lăn quay ra đất. Hóa ra, người này cũng được nhiều cô gái yêu quý như vậy sao?

“Tôi cảm thấy con gái viện trưởng và bác sĩ Tiêu rất xứng đôi. Quả là một cặp ‘trai tuấn tú, gái yêu kiều’. Nếu để cho họ gặp nhau, có lẽ kiếm được bao lì xì làm bà mối nha.” Bà bác nói rất hưng phấn.

Được bao lì xì làm bà mối? No! No! No! Giỡn chơi! Không thể, không có chuyện đó!

Trong lòng Duy Duy hò hét không ngừng. Bởi vì… bởi vì cô chưa ra tay. Cô còn có người quan trọng hơn muốn giới thiệu cho anh. Vì vậy, nếu muốn kiếm bao lì xì, dĩ nhiên để chính cô kiếm trước!

Người nào đó không hề biết mình đang bị quan sát, gài bẫy, liếc nhìn thấy cô, liền ngồi xuống… xem xét thức ăn của mình.

 “Động tác chậm chạp như vậy, món hoa cúc nấu thịt gà đều lạnh tanh hết rồi!” Duy Duy cố tình ác ý nói, che giấu cảm xúc hụt hẫng vì bác sĩ Triệu vừa rồi.

2 comments on “[Cuốn 2: Trái tim yêu] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 19.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s