[Cuốn I Bức tường] Mộ phần trái tim 1.2


 “Vị tiểu thư này, trước khi đến công ty phỏng vấn chẳng lẽ cô chưa học hành đầy đủ?”

  Nhất thời, mỹ nữ bị mị lực của anh làm đầu óc choáng váng, chỉ có thể mở to đôi mắt mờ mịt.

“Cô ấy là vợ của Hạ Nghị, là cọp mẹ mười phần, ham muốn chiếm giữ rất mạnh, nếu có người dám động vào người đàn ông của cô ấy, bị chôn sống cũng không phải việc khó!” Giọng anh trầm xuống rất gợi cảm.

Mỹ nữ vẫn ở trạng thái ngây ngốc, nghe không hiểu lắm.

Một cô gái mặc vest hợp thời, tóc dài gọn gàng, trang trọng lại không mất đi vẻ thanh lịch đã đứng ở cửa, mặt không đổi sắc nhìn trò khôi hài trước mắt.

 “Nhưng, người đàn ông như tôi cũng tuyệt không khuất phục thế lực ác, bên ngoài có nuôi một, hai tình nhân cũng không là gì, đúng không?” Anh không nhìn cửa, ngược lại còn cười tươi hỏi mỹ nữ.

Mỹ nữ không phát hiện sự khác thường, vội vàng gật đầu như bổ củi.

“Người đẹp, chỉ cần em gật đầu, dám chống đối với nữ vương nhà anh, núi vàng núi bạc, anh cũng nguyện ý dâng lên trước mặt em.” Anh cười đến rất vui, vô cùng vui mừng.

“Anh Nghị, bốn giờ em đi đón Thụy Thụy.” Lạnh lùng lên tiếng, cắt ngang không khí mờ ám.

Mỹ nữ bừng tỉnh, nhìn thấy chủ khảo đại nhân lộ ra vẻ đẹp và lạnh giá trước cửa.

 Khi đôi mắt sắc bén bắn đến, dưới ánh sáng lạnh, mỹ nữ sợ hãi, cuối cùng cũng biết cái gì gọi là “Chôn sống không phải là việc khó”, cô còn chưa muốn chết, theo bản năng từ từ leo xuống ghế.

Anh chỉ tiếp tục nhíu mày, giống như khen ngợi biểu tình bình tĩnh của cô.

 “Cuộc phỏng vấn là trách nhiệm của anh.” Cô dặn dò, dừng một chút, lại quét người phụ nữ kia một cái: “Nhưng sau kiểm tra, nếu dùng con đường bất chính vào làm nhân viên, tôi sẽ mời cô cuốn gói khỏi đây!” Đã đến giờ đón Thụy Thụy, không thể để con gái chờ một mình trong phòng học trống, vì thế, cảnh cáo xong, cô đứng thẳng lưng, lập tức xoay người bước đi.

“Cộp cộp cộp” Tiếng bước chân, càng lúc càng xa.

Cảm giác áp bức làm mỹ nhân hóa đá, thật lâu không thể khôi phục nụ cười tự nhiên.

Cuốn gói ra đi……

“A, ha ha, Hạ Tổng, cô ấy là….” Vì thế liền xác minh nghi ngờ.

“Vợ tôi đấy.” Anh rất thẳng thắn trả lời.

Quả nhiên!!!

“Hạ Tổng, vợ anh thật là dữ!” Nét mặt Mỹ nữ còn đông cứng, cả người không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

Anh không thành ý nhún nhún vai, “Đúng vậy, rất dữ, dữ với mọi người không chê vào đâu được.”

Không cười, tuyệt không buồn cười.

“Hạ Tổng, tôi, tôi đi trước!” Mỹ nữ cầm lấy túi xách, muốn tránh người.

Anh kỳ quái, “Không phải có thẻ chiêu đãi miễn phí muốn tặng tôi à?” Sao nói mà không suy nghĩ gì hết thế?

 “Hạ Tổng, ngài cũng có vợ, cũng có con gái rồi, còn lấy cô gái nhỏ như tôi ra đùa làm gì!” Mỹ nữ cười gượng.

Anh nhíu mày, làm dáng vẻ anh đang đùa ư?

“Quên đi, quên đi, chịu không nổi ngài đó!” Mỹ nữ hé ra mặt khóc tang, lựa chọn thẻ vip nhất nhét vào tay anh: “Cho anh, cho anh, được rồi chứ?!” Bỏ trốn mất dạng.

Nhìn bóng hình xinh đẹp chạy trốn kia, anh nhăn trán.

Lại được thẻ khách sạn miễn phí.

Anh cúi đầu cười, tiếng cười càng lúc càng lớn.

7 comments on “[Cuốn I Bức tường] Mộ phần trái tim 1.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s