[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 2.2


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

Hồi nào chứ! Anh muốn tiến lên bắt lấy cô chấn vấn, thì…

“Ách xì!” Mũi anh ngứa ngáy và đánh hắt xì.

“Sao em lại xịt thuốc độc lên trên người?” Anh cau mày hỏi.

Nghe vậy, Duy Duy mỉm cười tươi như đóa hoa hồng nở rộ, nói:

“Công việc cần mà!” Tên này vẫn như xưa, rất dị ứng với mùi nước hoa.

Khi còn bé, cô vì anh đã lén lút quăng lọ nước hoa của mẹ. Mà bây giờ, anh đền đáp cô những gì? Là mượn rượu giả điên!

Đúng! Tới giờ cô vẫn hoài nghi, tối qua mình bị người ta lừa vào tròng. Còn đem đầu lưỡi tiến vào, làm mỗi lần nhớ lại cô đều cảm thấy ghê tởm! Đêm qua cô bị dọa đến choáng váng, thậm chí không biết mình đã nuốt xuống cổ họng bao nhiêu nuốt bọt của anh? Chắc bây giờ tên này đang thích chí, vì nghĩ đã chinh phục được cô?

“Em bàn bạc với anh khi nào?” Anh không dám tới gần, bởi vì trên người cô nồng nặc mùi nước hoa. Nếu tiến thêm một bước, anh chỉ sợ mình bỏ chạy vào toilet nôn mửa đến chết.

Bị dị ứng đến mức ngay cả bữa cơm trưa, anh cũng không còn thấy ngon miệng.

“Tại sao em lại vẽ mình như một bảng pha màu thế kia?” Anh kêu lên khi phát hiện ra điều mới.

Cô trang điểm rất hoàn hảo: Kẻ chân mày thật đậm, chải mascara thật dày, son môi thật tươi, nhưng tất cả đều lạ lẫm!

Anh thích sự tự nhiên tươi sáng như con búp bê trong màn sương làm động lòng người của cô, chứ không phải một người có khuôn mặt diễm lệ lúc này!

Duy Duy cười ẩn ý, kiễng mũi chân lên, giả vờ ngửa đầu ngây thơ nói ra năm chữ:

“Công việc đòi hỏi mà!” Cô là một bình hoa di động thì sao, anh dám cắn cô ư?

Cô không quên dùng chiêu ‘một ná bắn hai chim’: Thứ nhất, cám dỗ được bác sĩ Triệu. Thứ hai, làm Thỏ Thỏ giết tình, chặt đứt yêu đối với cô! Vì vậy trước mặt bác sĩ Triệu, cô là một người nhiệt tình tử tế, dìu dàng đáng yêu tranh thủ lấy lòng anh. Còn trước mặt bác sĩ Tiêu, cô bày ra sự kệch cỡm, phóng đãng đến kinh tởm làm anh chán ngán.

“Về phần việc làm, đêm qua em đã bàn bạc, và anh cũng đồng ý rồi còn gì!” Cô nhíu mày nói, cố tình làm bộ thiệt thòi.

Nếu thật sự say rượu chỉ còn ba phần thanh tỉnh, thì cô muốn thử xem, khi anh luồn đầu lưỡi mình vào miệng cô, có phải đã tỉnh táo rồi chưa!

“Hồ…” Anh dừng lại kịp lúc.

“Đêm qua cả người anh đều lơ mơ không rõ, em có đề cập qua với anh sao? Xin lỗi, anh quên mất.” Quả thật đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt!

Ha ha, nên xin lỗi đúng không? Đáy lòng Duy Duy giấu nụ cười lạnh.

Rốt cuộc bây giờ ai là người giả bộ ngây thơ? Tối qua sau khi về phòng, cô đã suy đi nghĩ lại, càng nghĩ càng thấy vô lí. Kì lạ hơn là lúc cô cất tiếng mắng mỏ, thì hành động ngay lập tức bị ‘tiêu diệt’. Mặt khác khi cô sắp nổi cơn điên, chuẩn bị giơ chân tống cho một cước, thì người nào đó đã chìm vào giấc ngủ hết sức kịp thời.

“Đêm qua anh say rượu, chỉ nhớ mình đi tắm rửa… Ồ! Hóa ra là em săn sóc anh hả?” Khóe môi anh cong lên nụ cười cảm kích.

Cả người Duy Duy phát ra dấu hiệu cảnh giác. Bởi vì, mỗi khi anh cười như thế, lông tơ cô dựng ngược hết lên.

“Chắc làm em mệt lắm nhỉ? Ở chung phải đùm bọc nhau thật tốt!” Anh tiếp tục nói lời cảm ơn.

Xung quanh vang tới tiếng thở dài lạnh toát.

“Duy Duy, cô ở chung với bác sĩ Tiêu à?” Bác sĩ Vương kinh ngạc hỏi.

Ở chung? Hóa ra đây là hoa đã có chủ? Chuyện này có được tính như tin động trời không? Ngay cả bác sĩ Triệu đang bưng khay cơm của mình, cũng lướt nhìn về phía bọn họ.

Không phải như thế, cô lại bị sập bẫy của người nào đó nữa rồi!

Duy Duy lén lút lấy tay quẹt nước mắt, tiếp tục nở nụ cười, dùng chiêu ‘gậy ông đập lưng ông’:

“Anh trai à, sao anh chóng quên quá! Đêm qua chúng ta đã thống nhất, ở trong bệnh viện đừng nhắc tới chuyện chúng ta là anh em mà.”

Một tiếng ‘anh trai’ của cô, làm ngực Tiêu Đồ cứng lại.

Bước chân của bác sĩ Triệu không dừng mà đi lướt qua.

“Ồ! Thì ra hai người là anh em!” Giọng bác sĩ Vương vui mừng như reo.

Xung quanh, đám ‘Sói’ mặc áo blouse cũng lộ ra sự vui mừng.

“Đúng vậy.” Duy Duy cười trả lời.

Sắc mặt Tiêu Đồ sa sầm xuống.

“Chu Duy Duy, tại sao em đến làm việc ở bệnh viện?” Anh thấy hơi kì lạ, vì vậy, dứt khoát phải tìm hiểu nguyên nhân.

Có phải cô muốn thực hiện ước mơ năm mười hai tuổi? Mặc dù cô không làm được y tá, nhưng cũng cố gắng thực hiện lời hứa? Tốt nhất là anh để đoán đúng ý nghĩ ngây thơ ấy!

Đối mặt với sự chất vấn của anh, Duy Duy chỉ im lặng, rồi cố tình liếc về chiếc bàn sau lưng anh cách đó không xa… Nơi đó, bác sĩ Triệu đang chăm chú ăn cơm. Vài sợi tóc dài rũ xuống trước trán, che đôi chân mày rậm của anh, nhìn thật quyến rũ và đẹp trai.

Tiêu Đồ nhìn theo ánh mắt của cô, trong lòng vang lên tiếng cảnh báo lớn, có một sự bất ổn thổi qua người anh.

“Thỏ Thỏ, em nghĩ mình đã gặp được tình yêu đích thực rồi!” Duy Duy nở nụ cười nhẹ nhàng, tha thiết nói cho anh biết.

4 comments on “[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 2.2

  1. =)) t thề, t post cái chương này mà t cười rũ cả ra =))
    “Tiêu Đồ nhìn theo ánh mắt của cô, trong lòng vang lên tiếng cảnh báo lớn, có một sự bất ổn thổi qua người anh” ối giời ơi =))))))))))))))))))))))))))))))
    quả này cứ yêu e Duy Duy này tim anh Thỏ Thỏ ko sớm thì muộn cũng đứt phựt van tim =)))))))))))))))))))))))))

    Thích

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s