[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 3.1


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

“Chào chị, xin hỏi chị có hẹn với vị bác sĩ nào rồi?” Đứng trước quầy tiếp tân, Duy Duy mỉm cười thân thiện hỏi người bệnh nhân.

“Nghe nói ở đây mới có vị bác sĩ từ Mỹ về?” Lại có một bệnh nhân vì nghe thấy lời quảng cáo ba hoa chích chòe mà tìm đến.

“Đúng vậy, anh ấy là bác sĩ Tiêu Đồ, là một bác sĩ rất tốt.” Trên môi Duy Duy vẫn không quên nở nụ cười, mang theo bệnh nhân đi đến lầu ba.

“Thưa chị, xin mời chị đi theo tôi.”

Cô rất hy vọng có thể mang nhiều bệnh nhân cho Thỏ Thỏ, đáng tiếc…

Cô cũng mong anh cố sức vươn lên.

“Bác sĩ Tiêu, anh có bệnh nhân.” Cô lịch sự gõ cửa, sau đó đẩy cửa bước vào.

Bên trong lạnh lẽo vắng lặng, không có bệnh nhân, chỉ có mình bác sĩ Tiêu. Khác với những ngày vừa nhận chẩn bệnh, khách khứa đông như trẩy hội. Bây giờ, trước cửa phòng khám của bác sĩ Tiêu có thể giăng lưới bắt chim.

Trên thực tế, ‘khách quen’ ít trở lại. Không phải vì họ xem thường khả năng y khoa của anh, mà là họ chán nản cách làm việc bất cần ấy.

Bên trong, vẻ mặt bác sĩ Tiêu hết sức nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không thấy ngẩng đầu.

Duy Duy bước lên liếc nhìn, bỗng dưng phỗng ra như gà gỗ.

Đắm đuối như thế, nhưng người này đang dùng thời gian làm việc để chơi game!

Cô nhanh chóng kịp thời che được tầm mắt quan sát của bệnh nhân.

“Bác sĩ Tiêu, có bệnh nhân tìm anh khám bệnh đấy.” Duy Duy âm thầm nghiến răng, dùng giọng nói nhẹ nhàng theo đúng tác phong nghề nghiệp nhắc nhở anh.

Chả trách trước phòng khám của anh có thể giăng lưới bắt chim. Grừ, thật xứng đáng!

Rốt cuộc bác sĩ Tiêu cũng có động tĩnh. Anh từ từ ngước mắt lên, lạnh lùng liếc cô.

Trái tim Duy Duy bỗng dưng đau nhói. Từ ngày đó về sau, Thỏ Thỏ không nói chuyện với cô nữa, cho dù hai người sống cùng một nhà. Anh luôn nhốt mình trong phòng, khiến quan hệ của họ lâm vào cảnh ‘Vua chẳng muốn giáp mặt Vua’.

Không gian yên ắng, chứa mùi thuốc súng.

“Mời chị ngồi.” Cô rời khỏi trò game, mời bệnh nhân ngồi xuống.

Duy Duy nhẹ nhàng thở phào, lặng lẽ đi ra ngoài đóng cửa lại, giúp bệnh nhân có một khoảng trời riêng tư.

Hàng lang bên dãy phòng khám của bác sĩ Tiêu lạnh lẽo vắng lặng. Trái lại, hành lang bên phòng khám của bác sĩ Triệu lại ồn ào bận rộn, có cả nhân viên chuyên biệt sắp xếp công việc. Bệnh nhân thường phải chờ thật lâu bên ngoài, mới đến lượt đi vào phòng khám.

Theo thói quen, Duy Duy đứng nhìn trong chốc lát.

Haiz, mặc dù cố tình muốn làm rõ chân tướng với Thỏ Thỏ, nhưng đã nhiều ngày qua, mối quan hệ giữa cô và bác sĩ Triệu chẳng có chút tiến bộ nào, vẫn xa xôi ngàn dặm, dậm chân tại chỗ.

Duy Duy ai oán nán lại vài phút. Đang muốn quay đi, thì tầm mắt cô bị thu hút bởi góc phòng kia.

Nơi đó có một cô bé khoảng chừng mười tuổi ngồi im lặng, vẻ mặt chăm chú làm bài tập về nhà.

Cô nghe như có tiếng nước chảy của nguồn suối trong xanh.

Bên cạnh cô bé có hộp bánh quy và hộp sữa, rõ ràng chỉ dùng cho cô bé ăn đỡ đói.

Vóc dáng cô bé nhỏ xíu, gầy gò. Khác với những đứa trẻ trang lứa với mình, mái tóc cô bé không thắt bím, mà thả lơ lửng rối tung ngang vai, nhìn yếu đuối khó thốt thành lời.

Cô bé này, không phải lần đầu tiên Duy Duy nhìn thấy.

Trên thực tế, có vài bệnh nhân vì thời gian bất tiện, nên mang theo con đi khám cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Ví dụ như:

“Con cưng, mẹ khỏe lắm nha!” Có bệnh nhân vừa khám xong, vội vàng ra đi đến khu vực chờ người.

Nơi đó cũng có một cô bé khoảng chừng sáu – bảy tuổi vừa chơi game, vừa chờ mẹ.

“Ghét mẹ lắm! Ném con ở đây lâu như vậy, làm con chờ mẹ mệt đừ luôn.” Cô bé nâng cằm lên cao, giả vờ tức giận.

“Ôi, con cưng của mẹ chịu thiệt thòi rồi.” Mẹ vội vàng dỗ dành.

“Bây giờ chúng ta có thể đi ăn KFC chưa mẹ?” Nếu không phải mẹ dụ dỗ như vậy, cô bé sẽ chẳng ngoan thế đâu!

“Con cưng, ăn nhiều KFC không có lợi cho cơ thể.” Người mẹ cười làm lành.

“Giận mẹ rồi! Mẹ gạt con.” Cô bé nhăn mặt giận dỗi.

“Mua cho con một gói khoai tây chiên nhé, được không?” Mẹ vội vàng nhượng bộ.

“Không thèm! Con muốn khoai tây chiên, nước coke, cánh gà chiên và còn cả kem nữa.” Cô bé thật tham lam nói.

“Không được! Đêm qua con bị tiêu chảy, hôm nay con không thể uống nước ngọt và ăn kem.” Mẹ từ chối ngay.

“Mẹ xấu, mẹ gạt người, con ghét mẹ, con ghét mẹ!” Cô bé dậm dậm chân, bậm miệng sắp òa khóc.

“Con cưng ngoan, đừng khóc! Hôm nay mẹ con mình chỉ mua khoai tây chiên và cánh gà cùng nhau ăn, được không?” Mẹ hoảng hồn, vội vàng nhường bộ toàn diện.

Cô bé sáu tuổi suy nghĩ một chút, rồi miễn cưỡng gật đầu, nói: “Vậy cũng được.” Rồi một mẹ một con nắm tay vui vẻ như lúc đầu.

Cô bé mười tuổi buông bút, không làm bài nữa, ánh mắt nhìn đăm đăm hai mẹ con kia. Đến khi họ đi xa rồi, cô bé vẫn nhìn theo bóng dáng ấy với vẻ mặt cực kì hâm mộ.

Duy Duy đã thấy cô bé này ở đây nhiều lần. Hơn nữa, cũng chưa gặp qua cha mẹ cô bé lần nào, khiến Duy Duy cũng chẳng ngạc nhiên lắm.

Điều làm Duy Duy chú ý nhất là cô bé trông thật cô đơn, đôi mắt thật phẳng lặng. Khi cô bé dõi theo bóng dáng hai mẹ con kia, lòng Duy Duy nổi lên một cảm giác khó tả, nó làm trái tim người ta rung động xót xa. Vì vậy Duy Duy đến gần cô bé, ngồi xổm xuống dịu dàng hỏi:

“Em nhỏ, em đang chờ mẹ ở đây hả?” 

2 comments on “[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 3.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s