[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 5.2


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

Nghe vậy, chân mày anh khẽ nhăn lại:

“Hóa ra em bất mãn lần trước anh tắm rửa còn mặc quần áo à?”

Duy Duy cắn môi câm lặng. Lời của anh thật làm người ta suy nghĩ miên man bất định! Cứ như ‘tú tài gặp lính’, chẳng biết đằng nào mà mò!

 “Được rồi, không sao cả! Coi như anh bù lại cho em.” Anh ra vẻ rất hào phóng.

Duy Duy chưa kịp ngăn cản, anh đã cởi áo ra để lộ cánh tay trơn bóng, làm cô líu lưỡi.

Trong phòng tắm chật hẹp: Một người đàn ông mặc độc chiếc quần, và một cô gái trần truồng như nhộng với cái chân bó bột trắng phếu. Thật kì lạ, cũng thật mờ ám.

Đột nhiên Duy Duy thấy toàn thân mình nóng lên.

“Công bằng rồi phải không? Anh có thể gội đầu cho em chưa?” Môi anh vẫn nhếch cao, tâm trạng dường như rất vui.

Mà lúc này, tâm trạng của Duy Duy thật không thể dùng ngôn từ nào để hình dung.

“Biến dùm đi!”Tay cô vừa ôm ngực, vừa che hạ thân, nhảy cẩn lên điên cuồng hét.

Anh ngước mắt nhìn cô, vẫn im lặng bất động. Nhưng vành tai anh đỏ ửng, bờ môi anh run rẩy, và sóng mắt anh đầy bỡn cợt.

Duy Duy nhanh chóng hiểu ngay anh đang cười cái gì. Vì thế sự cuồng nộ của cô càng làm cặp ngực căng lên như hai quả bóng. Cô rất muốn chết! Từ ngày quen biết anh cho tới giờ, cô đã vô số lần bị bắt nạt đến sắp chết.

Nghĩ đến số phận thê thảm của mình, và vết thương vĩnh viễn không thể khép miệng này, khiến hốc mắt Duy Duy rơm rớm.

“Tại sao khóc?” Tiêu Đồ thở dài, kéo cô vào lòng.

Mai mốt cô cũng sẽ là người của anh, bây giờ để anh ‘chiêm ngưỡng’ trước thì có gì phải giận dỗi?

Tại sao khóc? Ba chữ ấy hoàn toàn làm cảm xúc của Duy Duy hỏng nát, cô quên mất che đậy, vùng vẫy trong ngực anh. Bất kể đã cố kiềm chế bao nhiêu, những giọt nước mắt ấm ức vẫn ‘tí tách’ rơi xuống.

“Anh muốn làm gì với em? Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Cô liên tiếp chất vấn

Nếu anh dám nói mấy từ kia, cô nhất định sẽ đem danh dự của anh hung hăng chà đạp dưới chân, không chút lưu tình nghiền nát nó để trút mối hận lòng.

Anh bắt lấy tay cô, ý cười trong mắt dần dần tắt lịm.

Anh có thể làm gì với cô đây? – Anh muốn làm tình với cô.

Rốt cuộc anh muốn làm gì ư? – Anh muốn được yêu cô.

Tuy nhiên anh biết bây giờ chưa phải lúc, chưa thể nói ra những lời này.

Duy Duy vẫn thút thít, nên không biết vì rơi tỏm vào bồn nước cộng thêm khóc lóc, mà những thứ mỹ phẩm trang điểm trên mặt đã biến hốc mắt cô đen ngòm như mắt con gấu mèo. Rèm mi chải đầy mascara chảy thành hai hàng lem luốc, trông rất buồn cười.

Anh nhìn khuôn mặt và cái dáng vẻ buồn cười ấy của cô, trong mắt dấu không nổi ý cười nhợt nhạt. Mai sau người con gái này có già cỗi bao nhiêu, có xấu xí cỡ nào, anh cũng nhất định phải lấy cho bằng được.

“Chu Duy Duy.” Anh nghiêm túc gọi và nâng mặt cô lên, làm toàn bộ cơ thể trống trơn của cô dán sát vào bờ ngực trần của mình.

Lần trước, anh đã muốn làm như vậy rồi.

Đáng ghét, đừng gọi tên cô! Cơ thể cô đã trống trơn thì anh cứ việc ngắm cho thỏa thích đi! Duy Duy tức giận đến vô lực giãy dụa, giận đến nước mắt rơi liên tục, và cũng chẳng thiết che đậy nữa.

Gạt những giọt nước mắt pha lẫn mỹ phẩm đen ngòm, Duy Duy biết lúc này trông mình rất xấu xí, rất ngu xuẩn! Vì đặc thù công việc, nên bình thường cô vô cùng chú ý đến hình tượng bản thân. Bây giờ, mấy thứ phụ tùng bề ngoại đều trôi hết, nếu nó có thể khiến anh sợ hãi thì còn gì bằng!

 “Chu Duy Duy, anh muốn hôn em!” Lần này anh có báo trước, không đánh cắp mà cũng chẳng cưỡng đoạt.

Chết tiệt, cô muốn giết người!

“Em không…” Lời còn chưa thốt xong, đôi môi độc đoán của anh đã phủ lên bờ môi mọng của cô.

Cả người Duy Duy nóng rần, hai chân nhũn ra… Có phải đây là phản ứng tự nhiên của hai miền da thịt dính sát vào nhau mà không có gì ngăn cách?

Tiêu Đồ hôn từ nhẹ nhàng tới nồng nàn. Anh tách hàm răng cô và dịu dàng luồn lưỡi mình vào trong quấn quít, làm bả vai Duy Duy run rẩy. Phía dưới hạ thân bỗng có một dòng nước ấm nóng tràn ra, khiến cả người cô tê dại.

Khoan đã! Dòng nước ấm nóng? Tê dại? Không thể nào! Không thể nào! Cô đối với anh, đối với anh…

Cô đối với Thỏ Thỏ sinh ra dục vọng ư? Không thể, tuyệt đối không thể! Thế nhưng nơi riêng tư phía dưới hạ thân cô ẩm ướt nóng rực, phải giải thích sao đây?

Nhiệt độ trong phòng tắm tăng cao, mà da thịt của Duy Duy cũng nóng hổi.

 “Đến đây, chúng ta gội đầu nhé.” Trước khi cô đẩy anh, thì Tiêu Đồ rất đúng mực buông cô ra.

Không cần nôn nóng, hãy để con nhện tinh của anh tự chui vào bẫy, lúc đó mới tính toán khi nào thì nên bắt lấy.

“Em tự làm được rồi.” Duy Duy cáu giận với anh, cũng như với mình.

“Chỉ cần đừng để chân phải chịu áp lực quá lớn, em có thể tự mình tắm rửa, không cần anh giúp đâu.”

Cô ghét bản thân mình. Vì sao có thể… khao khát như thế?

Sợ cô lại lắm điều, anh nói:

“Bác sĩ dặn rồi, chân em ít nhất khoảng bốn tuần mới hoàn toàn lành lặn. Nếu chăm sóc không kĩ, mai mốt cổ chân có thể bị chứng sơ cứng hoặc teo cơ, tương lai xương chân bị mềm, không thể nhón lên được. Thậm chí đùi mất cân bằng, không đủ sức sử dụng. Vậy bây giờ em muốn ngoan ngoãn để anh tắm, hay muốn tương lai thành người què?”

Đầu óc cô rối bời chỉ im lặng lắng nghe, chỉ nhớ đến nụ hôn vừa rồi anh đặt trên môi mình. Gần gũi anh trong gang tấc, cô mới thấy cơ ngực trắng nõn như yếu ớt kia lại săn chắc đến bất ngờ. Quan trọng hơn là cơ bụng mỏng manh ấy,  cuồn cuộn những bốn – năm khối cơ bắp rắn chắc.

Đây là Thỏ Thỏ – bạch trảm kê [1] mà trước đây cô quen biết sao?

Mấy khối ‘thịt nhỏ’ kia làm toàn thân cô nóng lên như lửa đốt. Cô càng kinh ngạc hơn khi để mặc anh kéo mình qua đặt nằm ngang trên đùi, và để mặc anh lấy xà bông gội đầu giúp mình.

Gần gũi như thế cô mới phát hiện, rèm mi của Thỏ Thỏ thật dài và xòe ra duyên dáng như cánh quạt, đôi môi anh đỏ thắm rất mê người, yết hầu nhô cao rõ ràng. Cảm giác khi tiếp xúc… cô đã thử qua, thật vô cùng mềm mại.

Miệng lưỡi của Duy Duy đắng chát, khô rang. Cô nhanh chóng dời tầm mắt mình nhưng lại vô tình dừng trước ngực anh.

 

Chú thích:

[1] Bạch trảm kê: một món ăn làm từ gà. Aw, thấy cái tên oách vậy chứ ăn thua gà đi bộ luộc chấm muối tiêu chanh VN ta. Cái gì của VN cũng Số Zách! 

4 comments on “[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 5.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s