[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 11.2


Biên tập và Chỉnh sửa : ss Thảo My

Tiểu Vũ ngước mắt lên, cầu xin anh giúp đỡ.

Không được, nếu để anh cắt, lát nữa cô ấy sẽ đánh anh.” Mặt anh không thay đổi, tự tay tháo miếng băng gạc bên mắt trái bầm tím cho cô bé xem.

Là chị Duy Duy đánh sao? Đáng sợ thiệt!

Em vào nhà làm khách, cô ấy sẽ đối đãi với em lịch sự, chứ đối với anh khiếp lắm.” Anh lên án.

Thật vậy, phải không? Tiểu Vũ sắp rớt nước mắt.

Hay là anh tới cắt dùm em đi. Anh làm chắc chắn tốt hơn em rồi!” Tiểu Vũ sợ tới mức hết làm nổi.

Nếu lỡ bé cũng bị chị Duy Duy đánh thành như vậy, làm sao bé có thể đi học được đây?

Không được! Nếu cô ấy biết anh động vào mái tóc của mình, chắc chắn cô ấy sẽ đánh chết tươi anh luôn!” Anh lắc đầu ngầy ngậy.

Nghĩ một chút, anh lại tiếc nuối bỏ thêm một câu:

Tuy rằng việc cắt tóc này rất đơn giản.

Anh Tiêu Đồ có thể giúp bé sao? Nghe vậy, Tiểu Vũ vội vàng đem kéo đặt vào tay anh nói:

Anh ơi, xin anh giúp em với!” Dẹp đi, còn lâu anh mới bị mềm lòng mà vướng rắc rối vào thân. Phớt lờ lời cầu xin của cô bạn nhỏ, anh quay lưng đi.

Tiểu Vũ càng hoảng hốt, vừa nói vừa khóc:

Anh giúp, giúp em nhé. Em, em không nói, anh cũng không nói!” Tiểu Vũ đưa ra quyết định.

Anh tiếp tục phớt lờ.

Em cam đoan tuyệt đối, tuyệt đối không nói với chị ấy là anh có động tay qua.” Cứ nói tất cả là do một tay bé làm!

Lúc này cuối cùng anh cũng quay đầu, suy nghĩ một lúc rồi hỏi xác nhận lại:

Em sẽ không bán đứng anh?” Thấy anh dao động, Tiểu Vũ thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Anh trai, em cam đoan mà!” Mặc dù bé còn nhỏ, nhưng cũng biết cái gì là ‘lời nói đáng giá ngàn vàng’.

Bấy giờ anh mới nhận kéo, Tiểu Vũ rất cảm động, hóa ra anh không phải là người xấu, chỉ là bề ngoài lạnh lùng chứa trái tim thiện lương mà thôi.

Anh ngắm đúng vị trí, nhìn đúng phương hướng, đưa kéo lên, hạ kéo xuống: ‘Xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt’. Cả không gian chỉ nghe tiếng kéo nhấp lên liên tục, còn có tiếng từng lọn tóc nhỏ rơi xuống.

Nơi này còn dính.

Nơi này nữa nè.

Ngoài ra còn tiếng anh trai lầm bầm gì đó…

Không được, chỗ này méo cần phải sửa cho chỉnh tề một chút.

Sao vẫn còn méo xẹo thế này? Chả sao cả, để anh sửa nào.

Ây da, hóa ra cắt tóc lại khó ghê!

Anh trai lầm bầm liên tục trong miệng, và tiếng ‘xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt’ không ngừng vang lên. Tiểu Vũ che mắt đứng một bên nhìn theo, cả người khiếp sợ. Bởi vì nếu không có sự trợ giúp của anh Tiêu Đồ, bé cảm thấy như tự mình chân chính bước vào một thảm họa!

* * *

Đây là lần thứ ba Triệu Nhân Thành đến nhà Duy Duy làm khách, nhưng kì lạ thay, trên bàn cơm vẫn chỉ có con gái anh và Tiêu Đồ.

Bác sĩ Triệu, hôm nay muốn ăn món gì?” Đến giờ cơm chiều, Tiêu Đồ lấy ra một tờ thực đơn của nhà hàng gần đây, lạnh nhạt hỏi.

Trên bàn trà trong phòng khách, có một bó hoa hồng trắng thơm lừng.

Mẹ nhất mực yêu cầu anh phải mang hoa hồng tới. Thậm chí sau mấy lần anh từ chối, bị bà tức giận trách móc.

Anh thật sự không muốn cãi nhau. Cho nên tuy là hoa hồng, nhưng anh chỉ đưa hoa màu trắng, tượng trưng cho sự tôn kính. Nhưng rất kì lạ, vô cùng kì lạ…

Duy Duy không có ở nhà sao?” Ngày hôm qua cũng không ở nhà, hôm nay cũng vậy? Đây là cung cách đãi khách của cô sao? Cô làm việc như thế, sao muốn đem Tiểu Vũ về mà chẳng thèm quan tâm? Hơn nữa, chân cô đang bị thương còn có thể đi đâu?

Nhìn bề ngoài có vẻ như con gái được chăm sóc rất tốt. Anh làm khách, mà chủ nhà hiện đi vắng, Triệu Nhân Thành cảm thấy bối rối và phức tạp. Hơn nữa kì lạ ở chỗ, mấy ngày nay con gái anh im lìm như bị phong tỏa.

Mặc dù Tiểu Vũ không hề bướng bỉnh, nhưng Triệu Nhân Thành vẫn nhận ra vẻ dị thường áy náy, lẫn sự vô cùng áp lực trên mặt con.

Con muốn ăn thứ gì?” Cơm nước xong, nhìn con gái xong, thì cứ tự nhiên biến đi, nói vô nghĩa gì nữa chứ!

Tiêu Đồ giả điếc, thờ ơ, từ chối để ý đến vấn đề của bác sĩ Triệu.

Chị Duy Duy thích ăn cơm chiên cà-ri.” Tiểu Vũ nhỏ giọng trả lời.

Bạn không nói, đâu ai bảo bạn câm!

Tiêu Đồ cầm lấy điện thoại, chuẩn bị bấm số gọi đi.

Duy Duy đang ở nhà à? Sao không ra đây?” Triệu Nhân Thành nhận ra có điều ẩn khúc.

Đặc biệt lúc anh hỏi như vậy, mặt con gái lập tức hiện lên sự áy náy càng thêm kì lạ.

Tiêu Đồ âm thầm phiền não, bởi vì con heo nhỏ ấy dám dán tai vào cửa nghe lén!

Anh muốn gặp cô ấy à? Thật sự muốn gặp sao?” Tiêu Đồ ngoài miệng vẫn nở nụ cười, nhưng trong lòng lạnh lẽo.

Anh vì muốn tốt cho anh ta, tránh bọn họ dọa lẫn nhau hoảng sợ, nên để họ làm Ngưu Lang và Chức Nữ cho xong!

Đúng thế!

Không cần!

Một tiếng nói ở đối diện, và một tiếng nói dội từ trong phòng ra.

8 comments on “[Cuốn 3: Tơ lòng hoang mang] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 11.2

  1. anh Tieu oi? em mun bai anh lam su phu? anh day em cac chieu thuc nham hiem de cuop lai ban trai di, ban trai em bi con ho ly tinh khac cuop mat roi? dua vao su tham hiem so 1 of anh hai thay tro minh chak chan se dai cong cao thanh?

    Số lượt thích

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s