[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 1.1


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

Lễ đính hôn sẽ diễn ra rất long trọng, không chỉ có quan cảnh mà cả nghi thức cũng na ná như một đám cưới. Vì vậy trước ngày làm lễ, bà Triệu đã yêu cầu Duy Duy vàTriệuNhân Thành ra cửa hàng áo cưới mua lễ phục.

Bộ lễ phục bằng tơ màu trắng của cô đơn giản thanh lịch, trên đầu chỉ cần đội tấm khăn voan bằng lụa nữa thì chiếc áo cưới đã cực kì tinh xảo.

Nhìn Duy Duy thật xinh đẹp, người nhân viên khéo ăn nói đã khen cô trông như một nàng công chúa.

“Xem em có đẹp không?” Cô hỏi chồng sắp cưới.

Hôn lễ long trọng, lễ phục tuyệt đẹp… Người phụ nữ chú ý nhất mãi mãi chỉ có người đàn ông trước mắt. Nhưng vị hoàng tử lại đang đọc sách, khi nghe cô hỏi mới ngước mắt lên.

“Đẹp lắm.” Nụ cười anh luôn lịch sự, nhẹ nhàng là thế. Cũng như vòng tay ôm ấp ở trong bệnh viện, chỉ có độ ấm không có cuồng nhiệt.

Cô nằm bệnh viện bảy ngày, rồi vì muốn bồi dưỡng thêm tình cảm mà dọn về nhà anh ở thêm mười bảy ngày.

Suốt hai mươi bốn ngày qua, anh đối với cô rất tốt, vô cùng tốt. Anh vừa chăm sóc Tiểu Vũ, đồng thời vừa bỏ ít thì giờ quan tâm cô.

Anh nấu cho cô rất nhiều các món ăn chống miễn dịch, nhưng anh lại chẳng biết: Cô chưa bao giờ ăn hành tây và rau hẹ.

Anh muốn để cô tịnh dưỡng, nên làm căn phòng hoàn toàn yên ắng, nhưng anh lại chẳng biết: Thật ra cô sợ nhất chính là vắng lặng.

Anh tìm nhiều tạp chí của các phụ nữ bị cắt mất vú cho cô xem, nhưng anh lại chẳng biết: Bây giờ cô không muốn nghe nhất chính là các chữ ấy.

Anh đối với cô tốt, thật sự rất tốt, nhưng những điều này giống như một loại trách nhiệm bắt buộc phải quan tâm.

Nó khiến cô tự hỏi bản thân mình nhiều lần, có phải thứ trách nhiệm ấy đến từ việc cô tình nguyện hiến nửa lá gan cho đứa con gái yêu quý của anh không? Sở dĩ anh chấp nhận săn sóc cô chu đáo là do nhân cách anh quá tốt, không thể làm ra những hành vi quá lố? Còn cô chẳng phải vì lợi dụng nhược điểm này, mới giữ được buổi hôn lễ?

“Mua cái này hay mua cái đã đặt từ trước?” Lúc cà thẻ tính tiền, anh hỏi cô.

Trên thực tế, mấy lần trước cô thử qua vài bộ, anh đều khen cả.Tuynhiên Duy Duy dám khẳng định, nếu cô khăng khăng bắt anh phải lựa một trong những bộ đã thử, sẽ dồn anh vào thế bí. Vì vậy cô sẽ không làm chuyện ngu xuẩn, khiến mọi người xấu hổ.

“Bộ này được rồi, mai mốt đâu có mặt lại nó nữa, mua đắt quá rất lãng phí.” Duy Duy giả bộ ra vẻ người vợ biết tiết kiệm.

Thật ra cô rất thích sắm quần áo, đặc biệt là quần áo đẹp. Quần áo cũng thật đắt tiền, vì vậy tiền lương hàng tháng đều bay vèo vèo.

Cô từng mơ ước trong ngày cưới, nhất định phải mặc mười bộ lễ phục, biến mình thành một con công. Dù sao cả đời chỉ có một lần, nhưng cô lại sợ kiểu phụ nữ chưng diện phung phí sẽ khiến bác sĩ Triệu mất hồn, nên đành nín lặng.

Trên đường về nhà, trời đã thật tối.TriệuNhân Thành vừa lái xe, vừa nghe tin tức.

Trong xe rất yên ắng, chỉ có tiếng tin tức nặng nề phát ra từ radio, làm hứng thú Duy Duy hoàn toàn rệu rã.

Duy Duy từng nghĩ, nếu cô có xe thì mỗi ngày sẽ vừa lái xe vừa nghe nhạc. Lúc bị ùn tắc giao thông có thể nghe tiếng hỗn loạn phía sau, khi tới đèn đỏ có thể hát một bài ca mùa xuân vạn dặm rợp bóng cờ đỏ…

Tuy nhiên bây giờ người lái xe là anh, chẳng phải cô. Vì vậy khi đến đèn đỏ, cô đành quay ra cửa sổ nhìn những tấm biển quảng cáo. Thỉnh thoảng ngẫm nghĩ, khi nào thì đến mùa quần áo giảm giá, mặt hàng nào được giảm thấp nhất và cửa hàng đó nằm ở đâu.

Cô là người con gái thiếu kinh nghiệm như vậy, sao có thể mất đi một bên vú? Ngoại trừ lo âu sâu sắc ra, vẫn còn cảm giác tự ti phức tạp nẩy sinh.

Thậm chí cô từng nhiều lần có ý nghĩ ngốc nghếch trong đầu, hay là cô không phẫu thuật, miễn điều trị, cứ như vậy sống thanh thanh thản thản cho hết thời tuổi trẻ tươi đẹp? Thế nhưng nó chỉ là một ý định ngớ ngẩn, cô chẳng dám thố lộ với ai, chỉ ôm chặt vào lòng mình.

Nói với mẹ, sẽ khiến bà rơi nước mắt.

Nói với Hi Hi, sẽ bị nó mắng xối xả vào đầu.

Còn về… Cô liếc nhìn chồng sắp cưới, chỉ sợ vừa mở miệng, sẽ mãi mãi là lời dạy nên kiên nhẫn. Trong lòng có thể còn vụng trộm khinh bỉ.

Duy Duy cảm thấy bây giờ không ai hiểu cô hoang mang ra sao, mất tâm trạng để nghĩ đến hai chữ ‘tương lai’ như thế nào.

Có lẽ… Cô nghĩ nếu nói với Tiêu Đồ, anh sẽ ủng hộ cô ư? Không cần làm phẫu thuật, cứ như thế mà chết đi.

Hôm ấy, Tiêu Đồ nói không nhất thiết phải cắt bỏ một bên vú. Rất nhiều lần xúc động, Duy Duy muốn tìm anh, muốn hỏi anh làm cách nào để không cắt bỏ vú? Nhưng cô đã đổi bác sĩ, hơn nữa còn nói với anh ‘đừng lấy sinh mạng của em ra làm trò đùa, được không?’

Cô đem sinh mạng mình giao vào tay bác sĩ Triệu, thì hãy nghe lời anh, tin tưởng anh. Mặc khác Thỏ Thỏ là một tên tính tình keo kiệt, anh sẽ đồng ý giúp cô, tình nguyện quan tâm cô sao?

Đã hai mươi bốn ngày qua, hầu như cô và Thỏ Thỏ không liên lạc với nhau. Thậm chí ngày đầu năm, hai người cũng chẳng có lời chúc mừng năm mới. Rất giống như tám năm bặt vô âm tín trước đây.

Chỉ tình cờ từ trong miệng chồng sắp cưới biết được, Tiêu Đồ vẫn thường xin nghỉ phép, nhưng thái độ làm việc nghiêm túc hơn rất nhiều. Hơn nữa, anh đã bắt đầu tham gia vào làm phẫu thuật.

Lúc trước hai người rất thân thiết, nhưng bây giờ lại từ trong miệng người khác mới biết được tin tức của anh. Cô có thể thấy được mối quan hệ thân tình và hữu hảo dường như đã tắt lịm. Mối bất hòa giữa họ đã đi quá xa, xa đến mức khiến hai người thành những kẻ xa lạ.

Trước đây vì muốn phân rõ sự mờ ám càng lúc càng trầm trọng, cô thầm nghĩ tránh xa anh ra, tâm niệm muốn thoát khỏi anh. Tuy nhiên khi anh tỏ thái độ phớt lờ, không muốn theo đuổi nữa, cõi lòng cô lại chất chứa đầy mất mát.

Duy Duy định nghĩa cho sự mất mát này là do bệnh tật, cô vô cùng – vô cùng cần người nhà quan tâm.

“Bíp bíp.” Có tiếng tin nhắn đến điện thoại củaTriệuNhân Thành.

Đang lúc chờ đèn đỏ, TriệuNhân Thành mở máy xem tin nhắn. Chỉ thấy, anh rùng mình ngẩn người vài giây.

7 comments on “[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 1.1

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s