Tôi là bảo bối của ai 5


 [Chương 5: Phụ nữ dũng cảm rất xinh đẹp]

Chuyển ngữ: Hoài Phạm

Beta mimi

Một bóng áo trắng chắn trước mặt tôi.

“Ngươi, ra là ngươi, ở địa bàn của bổn vương mà dám giương oai!” Giọng nói lãnh đạm nhưng lạnh lẽo.

Dáng vẻ ngạo mạn của tai to mặt lớn biến mất.

“Tiêu Dao Vương, ta….. Ta…..” Hắn bắt đầu bắt chước một thằng nhóc làm chuyện xấu, co quắp bất an.

Anh ta nhìn thấy vết máu trên khóe miệng tôi, đôi mắt thản nhiên bỗng chốc lạnh đi.

“Viên Ba Nhi, ngươi quản giáo thuộc hạ kiểu gì vậy?!” Giọng nói ôn hòa bây giờ uy nghiêm đến bức người.

Viên Ba Nhi?! Kẻ đồng thời kêu “Dừng tay” lúc nãy, gã đàn ông nhanh nhẹn dũng mãnh lại là vị hôn phu anh vĩ bất phàm của tôi! MyGod!

“Thuộc hạ?”

“Thuộc hạ?!”

Trong phòng, hai gã đàn ông ngu ngốc lặp lại lời anh ta, sắc mặt tai to mặt lớn tái nhợt, ánh mắt đầy vẻ bất mãn bắn về phía Viên Ba.

“Thế nào? Một Hữu tướng quân còn muốn với Tả tướng quân cùng ngồi cùng ăn?”

Gã này thật sự không phải lợi hại bình thường, chỉ một câu nói đập nát một người tự cho là đúng, cùng lúc đập nát thái bình của một người khác! Thủ đoạn quá độc địa!

Là báo thù thay tôi sao?

Mồ hôi lạnh chảy ròng trên mặt Viên Ba Nhi, hắn cũng không dám cãi lại.

Tiêu Dao Vương ngồi trước mặt tôi, quan sát kỹ vết thương trên miệng tôi.

“Nàng không nói với bọn họ, nàng là ‘người‘ của ta?” Giọng điệu anh ta vẫn lãnh đạm.

Vào tai những người khác, không ngoài dự kiến, sắc mặt ba người trong phòng kinh hoảng.

Dưới ánh mắt không nói nên lời của họ, và sự uất ức, ghen tị trong mắt Phượng Ca, mặt tôi bỗng ửng hồng.

Anh ta đưa tay về phía tôi, trên mặt là nụ cười ôn hòa. Nụ cười thản nhiên của anh ta như một câu thần chú, ý thức của tôi đã không còn theo kịp động tác.

Tôi đặt bàn tay tôi – thật nhẹ nhàng – vào tay anh ta.

Tim đập…. quá nhanh….. Dường như đang chạy nước rút.

Anh ta dịu dàng nâng tôi dậy.

Đi ngang qua Phượng Ca, anh ta dừng lại, không nhìn ánh mắt ghen ghét của cô ta, thản nhiên mở miệng: “Ta thu hồi lại câu nói cũ, cô không hề đẹp.”

“Gia…..” Sắc mặt Phượng Ca phút chốc tái nhợt, nước mắt ứa ra.

“Nữ nhân dũng cảm rất đẹp, nữ nhân khoan dung rất đẹp, nữ nhân tự tin cũng rất đẹp, còn cô bây giờ, cái gì cũng không có.”

Phượng Ca giật mình, đứng lặng.

Anh ta không nói thêm, nhẹ đỡ lấy tôi, ra khỏi phòng.

“Đợi chút.” Viên Ba Nhi đuổi theo, vóc dáng to lớn của hắn làm tôi có cảm giác bị áp bức, tôi bỗng thấy bất an.

Tiêu Dao Vương vỗ vào tay tôi qua lớp áo.

“Cô….. Là Tiết Bảo Bảo?”

Từ khi biết hắn là Viên Ba Nhi, tôi chỉ sợ nghe phải những lời này, trời à!

“Tiết Bảo Bảo? Viên tướng quân không phải đã hủy hôn rồi sao? Cho dù gặp Bảo cách cách cũng chỉ là một người xa lạ, anh nói xem có đúng không? Viên tướng quân, anh thật đần độn!” Tôi bĩu môi.

Đồng cảm tôi đã dùng xong, áy náy tôi đã dùng xong, tôi chỉ còn thiếu Phượng Ca bạc, không còn món nợ nào khác! Cho nên, tôi khinh thường, cũng vì Tiết Bảo Bảo chẳng đáng phải làm vậy!

“Hôm nay nàng rất mỹ lệ! Đủ kiêu ngạo! Viên Ba ta thích những nữ nhân dũng cảm, nàng đủ điều kiện làm nữ nhân của Viên Ba ta. Ta sẽ cầu hôn với Cung Thân Vương!” Trong giọng nói của hắn có sự tán thưởng. Trúng một cái tát, không ngờ lại làm hắn nhìn ra sự quyến rũ của một cách cách ngang ngược như tôi.

Ngu ngốc! ~ Anh cho anh là ai!

“Viên tướng quân, tôi tên là Như Hoa, không phải người tướng quân muốn tìm!” Tôi bắt chước kiểu cúi đầu chào khách vừa học được, kiêu ngạo đứng dậy bỏ đi.

Đàn ông tồi! Hối đi thôi!…

Sức vóc kiểu đó, tôi không có phúc mà tiêu thụ! Sợ nhất những kẻ cơ bắp! Tôi không thèm gả cho kẻ cơ bắp! Hừ!

Vào phòng, nằm trên giường, càng nằm càng tức giận, thật muốn lấy cái búa bổ đôi đầu! Tôi vì cái gì mà nổi nóng giúp anh ta, ngu ngốc! Bởi tên tai to mặt lớn kia dùng lời lẽ không đúng? Làm nhục anh ta? Cái đó thì liên quan gì tới tôi?! ứng Bối Nhi, mày thật vô vị! Lại còn háo sắc, tay chạm vào tay có vài giây, tim đập đến sắp rút gân!

Ứng Bối Nhi, mày sa đọa rồi….

Tôi trùm chăn lên mặt, rầu rĩ rên rỉ.

“Đau không?” Anh ta lại bưng nước lạnh vào phòng tôi.

Không đau, không đau, chỉ muốn anh đi xa một chút, tôi sẽ khỏe ngay.

“Để ta xem.” Anh ta chẳng hề lễ độ, kéo chăn che mặt tôi ra.

Mặt tôi vẫn như đỏ bừng, anh ta giật mình đúng một giây, rất nhanh lại khôi phục vẻ thản nhiên. Có thể là hoa mắt, tôi thấy trên mặt anh ta phủ một lớp mây hồng.

Chiếc khăn mặt lạnh lẽo áp vào má trái tôi, anh ta cầm khăn mặt, nhẹ nhàng xoa vệt máu trên khóe miệng tôi.

Mặt tôi càng đỏ hơn, nếu anh ta không dừng lại, tôi sẽ lập tức…

ứng Bối Nhi! Đồ sắc nữ….

“Sau này mặc kệ người khác nói gì về ta, cô cứ coi như không nghe thấy.”

Cô gái ôm ấp tình cảm, đang rung động, dáng vẻ thẹn thùng, vừa nghe câu nói hờ hững của anh ta, lập tức rơi vào hố băng.

Loại người gì vậy! Ngay cả một câu bình thường như “Cám ơn” hoặc “Thật xin lỗi, liên lụy đến cô” cũng không biết mà nói.

Tôi lập tức biến thành con nhím, giật khăn mặt, chán chường nói: “Anh đừng cho là mình đúng, tôi chỉ không quen nhìn cái đầu heo kia.”

Anh ta dường như không để ý của vẻ# mặt “tức giận” của tôi, “Sau này đừng tiếp khách nữa, bất cứ ai gọi cũng đừng đi.”

“Anh thật buồn cười, không tiếp khách, làm sao tôi có tiền!” Tôi lạnh lùng phản bác.

“Cô chỉ cần tiếp đãi Vương công tử là được, hắn là người của tôi, sẽ theo phép tắc cư xử với cô.”

Vương công tử là người của anh ta? Anh ta sắp đặt? Trách không được, tôi còn tưởng tôi gặp may, huých một cái được một kẻ coi tiền như rác! Tôi không hề cảm thấy cảm động, lại cảm giác một cơn phẫn nộ bộc phát! Anh ta làm gì? Muốn giúp tôi cũng đừng đùa với tôi như vậy! Nhìn vào tốc độ kiếm tiền đó, anh ta định đùa giỡn tôi đúng một năm rưỡi? Hay lắm! Anh làm tôi điên rồi!!

“Anh đúng là biết cách ‘sáng tác’! Phượng Ca tìm được công đạo, tôi lại nợ anh một món ân tình”. Tôi trào phúng.

Anh ta vẫn không nói lời nào.

Tôi muốn giết người!! Vì quái gì đàn ông phong kiến còn khó hiểu hơn đàn ông hiện đại!!

“Để cảm ơn anh, tôi phải trả lại anh ân tình đó.” Tôi cố ý nén giọng thật nhỏ, có một chút ám muội, quyến rũ đàn ông có lẽ phải làm như vậy?

“Anh…” Môi tôi cách má anh ta có 5 phân, tôi cố ý thở một hơi ấm áp, như có như không qua tai anh ta..

Một tháng qua, chán muốn chết mà nghe rất nhiều chuyện về anh ta, đồn rằng Tiêu Dao Vương từ nhỏ đến lớn giữ thân trong sạch, không thích tiếp xúc với phụ nữ. Đã hai mươi hai tuổi, không có phúc tấn cũng chẳng có thị thiếp. Tôi hơi hoài nghi….. Anh ta liệu có….”gốc” không….. Đùa anh ta một chút…..

Đẩy tôi đi! Đẩy tôi ra! Tôi buồn cười lẩm bẩm.

Anh ta đột ngột đứng dậy, khuôn mặt thản nhiên đã đỏ bừng đến không thể che đậy.

Ha ha ha! Thật sự buồn cười! Khiến cho người luôn luôn bình tĩnh như anh ta phải hốt hoảng. Ha ha ha…

Tôi cười đến cong lưng.

Tiếng cười của tôi hình như khiến anh ta nổi giận.

“Đùa giỡn với nam nhân thấy vui đến vậy sao?”

“Vui, rất vui…” Tôi cười như mèo trộm được thịt.

“Biết có hậu quả gì không?” Anh ta nhíu mày.

“Hậu quả là… Ha ha….. Có người mặt hồng như quả táo!” Đáng yêu đến muốn cắn một cái. Vì sao quen biết với người đàn ông này không lâu, lại cảm thấy như đã thân quen lâu lắm, tự nhiên muốn đùa với anh ta, muốn nhìn anh ta bối rối….

“Cần ta nói với tú bà, đêm nay ta qua đêm ở chỗ nàng không?” Lời nói của anh ta vẫn thong dong chết tiệt như cũ, giống như đang bàn luận về thời tiết.

“Tốt! Đêm nay, bản cách cách nhất định hầu hạ anh thoả đáng, cho anh ‘tiêu dao’ đến mất hồn mất vía.” Tôi cười nhưng bụng không cười, PK với người hiện đại, nhóc con, cậu còn non lắm, thế kỷ 21, nói đùa kiểu này và ăn rau xanh chẳng khác gì nhau.

Anh ta sửng sốt một lúc.

Tôi gần như vỗ tay hoan hô vì cái miệng của tôi! ứng Bối Nhi, hay lắm!

Anh ta xoay người bước đi.

Tôi khoái trá ngồi trên giường nhịp nhịp hai chân.

Ha ha, thắng rồi, toàn thắng!

Lại…..

“Tiểu Hồng, về phòng lấy 1 ngàn lượng lại đây, đêm nay, ta khai bạc cho Như Hoa.”

Lạnh quá….. Run….. Trò đùa này nhạt nhẽo quá…

Tiểu Hồng sững sờ tại chỗ.

“Gia…” Cô nàng bị đả kích quá độ, vốn đang ôm ấp tình cảm…

“Câm miệng, lập tức lấy bạc đến đây.” Anh ta đẩy cô nàng tới cửa.

Sau đó, mặt không chút thay đổi bắt đầu cởi quần áo….

Áo khoác….. áo dài…..

Thằng nhóc này định làm thật sao! ~….

“A ~ a ~!” Tôi hét đến kinh thiên động địa!

Tôi không muốn! Tôi bán nghệ không bán thân! ~

Tôi thủ thân như ngọc! ~…..

“A ~” một tiếng cười cố kìm truyền đến, người anh ta chỉ còn lớp áo trong, cố nén cười.

Anh ta đùa tôi? Anh ta dám đùa với tôi!

“Anh giở trò với tôi!” Tôi quăng một cái gối đầu qua, anh ta chụp lại dễ dàng.

Thứ đàn ông khó ngửi, chết tiệt!

Thứ đàn ông khó ngửi, chết tiệt!

Thứ đàn ông khó ngửi, chết tiệt!

“Anh đi chết đi!” Lại một cái gối đầu bay qua.

Thứ đàn ông khó ngửi, chết tiệt!

Thứ đàn ông khó ngửi, chết tiệt!

Thứ đàn ông khó ngửi, chết tiệt!

Phụ nữ phải độc lập! Tôi không cần ân huệ của anh ta!

“Bắt đầu từ mai, tôi cũng như những cô gái kia, lên đài biểu diễn, bằng giá trị của tôi, tôi sẽ kiếm đủ một ngàn lượng, rời khỏi đồ vô lại nhà anh!”

Tôi gào đến trời long đất lở….

Hết chương 5


4 comments on “Tôi là bảo bối của ai 5

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s