[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 10.2


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

 “Để anh bế em qua đó.” Không để cô kịp từ chối, anh đã bế lấy cô rồi. Hơi ấm trong ngực anh khiến Duy Duy giật nẩy người.

Anh nấu rất đơn giản, một dĩa rau màu xanh cô yêu thích, còn có món canh gan heo và dưa muối xào… Ơ, đây là thứ gì? Một miếng nho nhỏ như thịt bạch tuộc, sờ gần lại như thịt bò.

“Em ăn đi.” Anh đẩy toàn bộ thức ăn tới trước mặt cô.

“Vâng.” Cô gật đầu, đưa đũa gắp nếm thử.

“Hương vị ra sao?” Anh cẩn thận hỏi.

Thật ra hôm nay cô ăn gì cũng đều vô vị, đầu lưỡi như bị người ta dùng thuốc tẩy chà qua.

“Ngon lắm, rất tươi, nhai thật đã.”

Nghe mấy chữ ‘nhai thật đã’, đôi môi anh trề ra.

“Nếu ngon thì ăn nhiều một chút.” Anh thúc giục.

“Vâng.” Cô gật đầu, lại ăn thêm vài miếng nửa.

Món anh nấu ngon hơn của bà Triệu, các món ăn nhẹ, dễ tiêu không làm cô ngấy.

Có phải vì cô mà tên nhóc này học cách nấu ăn? Rau xào không bị vàng úa, làm người ta vừa thấy đã thèm, gan heo nóng lại tươi rói. Chẳng biết dĩa này là món gì, mà cô nếm cũng rất ngon.

Đừng có như anh nói, xuống bếp là chuyện nhỏ nhé! Mới ngắn ngủn vài ngày, mà tài nghệ nấu nướng của anh đã tăng chóng mặt vậy sao? Hay là anh luôn dùng chiêu giết gà dọa khỉ? Thật khó tưởng tượng ra.

Cô lại miễn cưỡng ăn thêm vài miếng nữa, anh vỗ nhẹ lưng cô vài cái, nói:

“Nếu ăn không nổi thì đừng ráng.” Nếu cố ăn sẽ dễ bị nôn mửa.

“Vâng ạ!” Ngồi trên bàn cơm một lát, Duy Duy đã thấy mệt muốn chết.

Cô vừa động đậy đã lập tức chóng mặt hoa mắt, toàn bộ trần nhà đều lung lay.

“Heo con, em phát sốt à?” Sau khi sờ trán cô, anh nói.

Cô cũng cho là vậy.

“Không sao cả, chỉ sốt nhẹ bình thường thôi, Nhân Thành mua thuốc hạ sốt cho em rồi.” Anh lại gần tới mức cô có thể ngửi được mùi hơi thở quen thuộc trên người anh. Đầu óc Duy Duy càng thêm choáng váng nghiêm trọng.

“Sau đó anh ta tiếp tục đi làm?” Anh nhìn cô chằm chằm, hỏi tiếp.

“Anh ấy định ở nhà, nhưng có một ca bệnh giữ thai cần anh ấy phẫu thuật. Tình hình có vẻ rất nguy hiểm, nếu tối nay vẫn không ức chế được sư co bóp thì phải phẫu thuật để bảo đảm sức khỏe của người mẹ trước.” Cô đem lời giải thích củaTriệuNhân Thành truyền đạt lại.

Nhưng vừa dứt lời cô đã cảm thấy mình hồ đồ, sao lại kể hết ra như vậy?

TriệuNhân Thành là một bác sĩ rất có ý thức trách nhiệm, cô thấy sức khỏe  mình bình thường, chỉ sốt nhẹ 38 độ, không phải nghiêm trọng gì.

Tiêu Đồ im lìm ngấm ngầm. Nếu là anh, anh sẽ nói bệnh nhân đau bụng muộn một chút, sinh non chậm một chút, vì anh bề bộn công việc và người anh yêu cũng đang đau đớn vô cùng.

Những lời này anh chẳng nói trước mặt cô, tránh bị khinh bỉ. Xã hội bây giờ, nói thật lòng luôn nhận lấy thiệt thòi.

“Tốt thôi, anh ta đi công hiến cho xã hội, thì anh…” Anh rũ mắt bước tới gần cô, mỉm cười và nói nhẹ như thổi khí vào tai.

“Cống – hiến – cho – em.”

Thật mờ ám! Hơn nữa, khoảng cách họ dựa vào cũng vô cùng ái muội.

Thậm chí cô còn có thể cảm giác được đôi môi anh như đang cọ sát qua đôi môi cô. Thật nóng bỏng, thật cám dỗ! Giống tối qua như đúc.

Duy Duy căng thẳng liếm đôi môi khô rát, lại vô tình liếm tới chỗ ẩm ướt anh vừa lướt qua. Cô sợ hãi thở một hơi lạnh toát, nhanh như chớp thu hồi chiếc lưỡi của mình.

Anh chỉ cười, không tiến lên truy đuổi nữa. Nhưng ánh mắt vẫn phức tạp khó lường.

“Heo con, tuy bây giờ hỏi chuyện này có thể không đúng thời điểm, nhưng…” Anh ngập ngừng.

“Em chuẩn bị xử trí anh thế nào?”

Duy Duy thấy đầu óc mình như thiếu dưỡng khí. Cô phải xử trí anh ra sao đây? Cô… cô hoàn toàn không biết.

Cùng bác sĩ Triệu bắt đầu một lần nữa, hay duy trì mối quan hệ tình ái lén lút với Thỏ Thỏ? Cô đã không suy nghĩ kĩ, quả thật chưa suy nghĩ kĩ.

“Heo con, hay là đừng nóng vội lựa chọn. Em cứ tiếp tục sắm vai bà Triệu đi, anh sẽ làm tình nhân của em.”

Lời đề nghị của anh khiến cô ngây dại.

“Anh ta vắng nhà, anh sẽ tới. Anh ta về, anh sẽ đi. Nhất định không gây khó xử cho em!” Anh cười thật xảo quyệt, cố gắng thuyết phục lại càng nham hiểm hơn.

“Thật ra ‘yêu đương vụng trộm’ rất kích thích!”

Anh không bức ép cô, thực sự không. Bởi vì anh biết rõ vị trí của mình hiện tại, nếu dồn đến kết quả cuối cùng thì ngược lại bản thân mình sẽ nhận được con đường chết.

“Chờ khi em chân chính xác định phải lấy anh ta, anh sẽ tự động biến mất.” Vì thế trước mắt anh tình nguyện làm ‘gian phu’.

Sáng sớm tinh mơ, TriệuNhân Thành vừa tan ca đêm, liền vội vã chạy về nhà.

“Duy Duy à, em thức dậy chưa?” Anh lịch sự gõ cửa phòng cô.

 “Anh mang món cháo nấm tuyết về cho em đây.” Cháo do mẹ anh nấu, anh có trách nhiệm đến cầm về nhà.

“Anh đợi một chút.” Tiếng nói bên trong nghe rất hoảng hốt.

Sau đó một mảnh hỗn loạn.

8 comments on “[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 10.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s