[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 14.2


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

Anh đồng ý tới, đồng nghĩa với việc đánh cuộc một lần, tình nguyện tin tưởng thêm một lần.

“Có thể em thấy anh chưa đủ yêu em, nhưng anh muốn tìm chính là một người không gây cho anh đau đớn, không cần yêu đương tha thiết, hai người yên lặng sống hết cả cuộc đời.” Có yêu, có hận qua nên trái tim đã khô cạn, bây giờ anh chỉ tìm một người bạn thôi.

Duy Duy giật mình. Anh đi tìm một nửa, nhưng không phải tình yêu tha thiết, không phải ngọt ngào đắm say.

Có lẽ trong tương lai cuộc sống rất yên ổn, nhưng là hai kẻ ‘đồng sàng dị mộng’. Đây là điều cô mong chờ ư? Đây là thứ cô theo đuổi à? Rõ ràng cô không muốn, nhưng sao lồng ngực lại đau xót?

“Em…”

“Đừng vội ra quyết định, cứ suy nghĩ kĩ đi.” Anh lại ngắt lời cô.

“Nếu câu trả lời của em là có thể, vậy chúng ta sẽ định ngày kết hôn. Em phải nói rõ với bác sĩ Tiêu, đừng vướng víu nhau nữa, được không?”

Xe vừa đúng lúc đến bệnh viện. Vì vậy, Duy Duy cũng chưa kịp nói gì.

Trước tiên là đi thăm Tiểu Vũ, thật ra cô rất thích cô bé đó. Tuy cô bé đã cắt hỏng đầu tóc vì ghét cô, nhưng bây giờ cô cũng thích nghi với kiểu tóc mới rồi. Hơn nữa thỉnh thoảng còn an ủi mình, tốt thôi… Dù sao sau vài lần xạ trị, tóc cô cũng phải cắt bỏ và cần đội tóc giả.

“Có thể do cảm xúc bất ổn, nên hiệu quả điều trị của bệnh nhân rất kém. Bây giờ đã xảy ra hiện tượng suy gan rồi. Nếu có người hiến gan, chúng ta cần phẫu thuật sớm.”

Trong phòng bệnh, vị bác sĩ trưởng khoa vừa nói xong thì nhìn thấy Triệu Nhân Thành, liền lập tức chào hỏi ngay:

“Anh Triệu, anh đến văn phòng tôi bàn bạc về chuyện người hiến gan.”

Sắc mặtTriệuNhân Thành bỗng trở nên nặng nề. Anh biết chắc chắn người đó lại xảy ra vấn đề. Đây không phải lần đầu.

Trên giường bệnh, nhìn thấy chú bác sĩ đưa cha mình đi, mặt mày Tiểu Vũ bất giác tái nhợt, gầy yếu khiếp người.

Duy Duy ngồi trên đầu giường, dịu dàng hỏi:

“Tiểu Vũ, em có đau không?” Nghe y tá nói, bây giờ cả lúc ngủ Tiểu Vũ cũng khổ sở không yên.

Họ là hai kẻ cùng mang bệnh, lúc này cả người cô cũng đều đau nhức.

Tiểu Vũ cúi đầu im lặng.

“Tiểu Vũ à, em đừng thù địch với chị nữa.” Duy Duy thở dài.

Ai dè, chỉ một câu đã làm Tiểu Vũ hoảng sợ mở to hai mắt, vội vàng ngẩng đầu, lăp bắp nói:

“Chị ơi, chị ơi… Không, không… Mẹ, mẹ… con, con làm sao đối với mẹ có ý thù địch được? Tiểu Vũ sẽ thật ngoan!”

Khóe mắt Duy Duy co rút lại. Hai chữ ‘mẹ ơi’ Tiểu Vũ gọi quá gian nan, cô nghe rất mất tự nhiên. Nhưng Tiểu Vũ bị sao vậy? Cô chỉ nói một câu, thế mà cô bé đã muốn khóc. Hơn nữa trong ánh mắt nó có thể nhìn thấy rất nhiều nỗi hoang mang buồn bã.

“Chị… mẹ… Mẹ, mẹ cùng cha kết hôn rồi, đừng bỏ Tiểu Vũ được không?” Tiểu Vũ nắm chặt tay áo cô, căng thẳng hỏi.

“Tiểu Vũ phải làm gì đây? Mẹ bỏ con rồi, mẹ nói nếu cha không cần, thì đem con bỏ vào cô nhi viện…”

Bé lo sợ cha có gia đình mới rồi sẽ vứt bỏ mình.

“Anh ấy làm sao có thể vứt bỏ em?” Duy Duy kinh ngạc.

Có phải khi trẻ con mang bệnh sẽ rất nhạy cảm? Nhưng vợ cũ của anh nói cái thứ khốn kiếp gì thế? Vì muốn giữ chồng mà dọa một đứa bé như vậy sao? Cô tin tưởng, bác sĩ Triệu thà rằng mất hết mọi người đàn bà nào trên đời, cũng sẽ lựa chọn con gái của mình!

“Nhưng… nhưng các chú bác sĩ và các chị y tá nói, em không phải là con ruột của cha…. Cha cũng biết rồi… Cha muốn ba ruột em phải hiến gan, nên hôm đính hôn với chị bọn họ đã tranh cãi dữ dội… Cha còn đánh người nữa, cha nói sẽ làm ba ruột em có trách nhiệm… phải… phải nuôi dưỡng em…” Vì quá kích động, lúc ấy bé ngất xỉu.

Con nít thường không biết nói dối, nhưng khi nghe xong, đầu óc Duy Duy đều tê dại.

Không phải cha ruột…. cha cũng biết? Để ba ruột phải có trách nhiệm nuôi dưỡng Tiểu Vũ? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

“Tiểu Vũ, đừng khóc… Chị, chị đi tìm cha em!” Nói xong, Duy Duy chạy ra khỏi phòng.

Từ nhỏ tới lớn, cô chẳng thích nghe bí mật của ai hết. Vì cô biết bí mật của mẹ, nên cha thầm oán trách cô không khai báo. Đến khi cha chết, lòng cô luôn hối hận ám ảnh.

Năm đó tìm về bái lạy cha, cô cảm thấy dưới suối vàng mình không còn mặt mũi để gặp ông.

Bây giờ cô cũng không muốn biết bí mật của người khác, phớt lờ luôn việc Thỏ Thỏ thực lòng yêu cô. Bởi vì cô không muốn sống với anh.

Cô càng muốn chạy trốn bí mật đáy lòng mình, nhưng bí mật củaTriệuNhân Thành…

“Anh Triệu, lần trước anh đã liên hệ với anh Trương rồi, nhưng hôm nay chúng tôi hẹn anh ta tới lấy sinh thiết làm kiểm tra lần cuối thì anh ta bỗng dưng nói không giúp.” Tiếng vị bác sĩ vang lên.

“Anh Triệu à! Tôi biết tâm trạng anh rất khổ sở, nhưng chuyện đã xảy ra như vậy, nếu anh hy vọng con mình còn sống thì vẫn nên khẩn cầu đối phương một chút, được không? Nếu anh bỏ mặc, thì thật sự chẳng còn ai để cứu mạng nó cả.”

Cô chạy tốc hành đến cửa văn phòng, lại kịp lúc nghe được câu chuyện như trên. Chẳng lẽ anh thật sự không cần Tiểu Vũ sao? Rốt cuộc là gì đây?

 

8 comments on “[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 14.2

  1. Tộj nghệp bé TV quá, ba mẹ ruột đều tán tận lương tâm. May mà còn TNT anh ấy thật đúng là ngườj tốt mj̀nh kết anh ấy rùj:-)

    Thích

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s