[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 19.2


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

 Vậy…” Triệu Nhân Thành cũng khổ sở.

Hay em đi đánh răng đi…” Nếu cô có yêu cầu này, anh nên nói sao đây?

Vâng… vâng… vâng…” Cô vội vàng xuống giường, kéo chiếc áo ngủ trùm lên, thậm chí động tác gấp rút đến suýt ngã.

Một phút… hai phút… rồi ba phút trôi qua…

Duy… Duy Duy à, em có sao không?” Triệu Nhân Thành chịu hết nổi, đành phải lên tiếng thúc giục.

Em… em xong rồi…” Sau hai phút trì hoãn, biết không thể chần chừ, Duy Duy lại bước tới giường.

Đánh răng lâu đến mức lợi đều như sưng phồng. Cô lên giường nằm, câu chuyện còn gián đoạn, giờ phải tiếp tục.

Triệu Nhân Thành lại dịch sát tới, đang muốn ôm cô thì…

Nhân… Nhân Thành à, anh… anh đã đánh răng chưa?” Cô giết chết cảnh lãng mạn, cứng nhắc hỏi.

Anh bỗng chốc đờ người.

Anh chưa đánh.” Anh thở dài, rời khỏi người cô, xuống giường đi vào nhà tắm đánh răng.

Bị hỏi như thế, cảm giác thật mất mặt. Lúc này sao anh có thể không chú ý đến nghi thức chứ? Vì vậy anh cẩn thận đánh răng thật sạch, kiểm ra khoang miệng thật kĩ.

Vài phút sau anh mới trở lại giường. Duy Duy vẫn trùm chăn chặt khít khắp người.

Anh im lặng mười giây, cười khổ nói: “Mở đèn lên nhé.

Ơ…

Anh… không được…” Vốn dĩ cung tên đã lên dây, chỉ chờ hành động, nhưng hết cô đi đánh răng rồi tới phiên anh, cộng với bầu không khí quái lạ khiến ham muốn của anh hầu như tiêu tan.

Nghe thế, Duy Duy thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc đã xong!

Hai người xoay lưng lẳng lặng mặc quần áo, sau đó bật đèn… Thời gian cứ trôi qua, họ đều im lặng không biết nói gì.

Anh…

Em…

Hai người đồng thanh mở miệng.

Anh… anh nói trước đi…” Trên thực tế, Duy Duy cũng không biết nói sao nữa.

Đây là lần đầu tiên của em?” Cuối cùng, Triệu Nhân Thành cất tiếng hỏi.

Đừng trách vì sao anh lại nghĩ vậy, do biểu hiện của cô quá mức căng thẳng. So với anh còn khốn khổ hơn nhiều.

Duy Duy cúi đầu, thì thào: “Không, không phải…

Điều này làm Triệu Nhân Thành bất ngờ, anh nhìn cô chăm chú khoảng ba phút, rồi sau đó ấp úng kết luận.

Dường như em… bị lãnh cảm…” Hoặc là…

Không phải.” Cô xấu hổ lấy hai tay che mặt. Cô chẳng còn mặt mũi nào để thừa nhận, mới vài tuần trước cũng chính trong căn phòng này, mình bị ham muốn biến thành một ả dâm phụ, mới cùng Thỏ Thỏ chạy xuống nhà trọ dưới lầu thức trắng đêm làm tình.

Ban nãy cô không thể phủ nhận sự thật: Cơ thể cô mất cảm giác với Triệu Nhân Thành. Cho dù anh có vóc dáng lý tưởng của một con ‘King Kong’ mà cô hằng mong ước.

Thế nên chẳng phải vì em mất ham muốn tình dục, mà do anh không có cách để khơi dậy ham muốn trong em?” Triệu Nhận Thành đâu phải đứa ngốc, chỉ nói sơ qua anh đã hiểu ngay.

” Tuy khốn khổ, nhưng Duy Duy đành im lặng cúi đầu.

Sự thành thật của cô khiến Triệu Nhân Thành im lặng không nói tiếng nào. Một lát sau, anh mới do dự hỏi:

Vậy em và bác sĩ Tiêu…” Chắc là…

Có nhiều chuyện anh không muốn hỏi rõ, nhưng trước cảnh tình này, anh đành phải hỏi.

Duy Duy biết có một số việc khi mình thừa nhận, sẽ hết cách quay đầu. Nhưng cô không muốn gạt anh, vì vậy thú nhận:

Đúng vậy, bọn em đã ăn ở với nhau nửa tháng trước rồi.

Lúc này Triệu Nhân Thành hoàn toàn kinh ngạc. Có vài chuyện không cần hỏi nữa… Anh đã bị người ta cắm sừng!

Em xin lỗi.” Duy Duy thành khẩn nói lời xin lỗi thật tâm.

Tuy nhiên Triệu Nhân Thành không tức giận, ngược lại cười khổ:

Thật ra là do em đồng cảm với anh, mới quyết định sống cùng anh, phải không?” Hôm ấy anh có cảm giác cô muốn nói lời chia tay, nhưng sau khi vào bệnh viện biết chuyện của Tiểu Vũ, thì thay đổi quyết định.

Đây chỉ là một phần của lí do.” Vốn dĩ cô muốn trở thành người cứu rỗi anh, cũng hy vọng anh có thể cứu rỗi mình. Nhưng trải qua một đêm thử thách, mới phát hiện, nó thật thất bại… Anh và cô – cả hai đều chẳng thể cứu thoát cho nhau.

Đừng nói lời xin lỗi, người nên xin lỗi đáng lẽ là anh.” Triệu Nhân Thành cười gượng.

Duy Duy sửng sốt.

Đã hứa sẽ đối với nhau thật tốt, nhưng cuối cùng vẫn là…” Triệu Nhân Thành thở dài nói.

Anh thành thật xin lỗi em, anh không hề có cảm giác gì đặc biệt.” Ngoài tâm trạng sửng sốt ra, không có sự ảnh hưởng nào, do vậy anh mới thấy mình đáng sợ.

Anh thật có lỗi, anh chưa trao ra trái tim của mình.

Mặc khác, anh chẳng có cách nào để kết hôn với em…” Anh sợ nhất chính là chuyện này, anh không thể lại tìm một hố lửa rồi trực tiếp nhảy vào.

Anh đối với người bạn tương lai không có yêu cầu cao, nhưng ít nhất phải đủ chung thủy.

Không kết hôn? Nghe thế cả gương mặt nhỏ nhắn của Duy Duy đều rạng ngời:

Đừng xin lỗi, đừng xin lỗi! Anh đâu có thích em… Điều này rất đúng, một sự lựa chọn chính xác! Em không xứng đáng tí nào!” May quá, tiệc cưới chưa kịp định ngày, thiệp mời chưa phát đi… Tất cả đều gọn gẽ.

Vậy… em đi nhé? Em có thể rời khỏi đây đi tìm Thỏ Thỏ không?” Vẻ mặt cô thật phấn chấn, cả người tươi tắn, tỏa sáng.

Em có thể che dấu một xíu, đừng biểu hiện cao hứng như vậy chứ?” Triệu Nhân Thành dở khóc dở cười.

Em… Em… chỉ còn nửa tiếng nữa là đến mười hai giờ. Em… em đi trước… em đi tìm Thỏ Thỏ!” Cô không quay đầu, hoa chân múa tay vui sướng chạy khỏi phòng anh.

Cuối cùng cô có thể đem ‘gian phu’ của mình trở về!

Cuối cùng, mối quan hệ mập mờ thiếu đạo đức được tiếp tục!

Cô vốn định chạy khỏi nhà, nhưng lại vọt thẳng vào phòng mình, gỡ bộ đồ đồng phục tiếp viên hàng không xuống.

Vừa chạy được vài bước, cô bỗng lùi lại kéo chiếc vali rỗng màu hồng mình hay dùng, nói:

Bác sĩ Triệu, mấy thứ hành lý khác vài ngày sau em đến lấy nhé.” Trong một phút, tay trái cô cầm bộ đồng phục, tay phải kéo chiếc vali, chạy khỏi nhà.

Triệu Nhân Thành trợn tròn mắt.


6 comments on “[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 19.2

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s