[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 22.2


Biên tập và Chỉnh sửa: ss Thảo My

Đáng chết thật, ngay cả khi còn mặc quần lót cũng bị người ta hãm hiếp! Cô thiệt quá lợi hại rồi!

Đây là cái thế giới gì chứ?

“Hic hic hic… đau quá…” Cô muốn giở thói lưu manh, ai dè lại đau đến rên thành tiếng, cả người cuộn tròn một cục, xương cốt như rã ra từng khúc.

“Anh nói rồi, em đừng nghịch ngợm mà.” Anh khiển trách.

Có ai như vậy không? Vừa xạ trị hóa chất ngày đầu tiên, toàn thân đều héo úa, vậy mà dám dùng sức để… cưỡng hiếp anh… Cô mãnh liệt quá!

“Đau – đau – đau!” Cô ôm anh khóc lớn.

“Đau ra sao?” Anh nhíu mày hỏi.

Sau xạ trị sẽ có tác dụng phụ đau đớn, nhưng nếu đau như vậy thật làm người ta lo lắng. Anh thừa nhận, anh rất lo lắng cho cô.

Nếu không phải lo lắng thì đâu chờ khi cô truyền hóa chất xong, anh bỏ luôn việc làm, chẳng cần sự đồng ý của bộ phận nhân sự, tự ý nghỉ luôn mấy ngày đưa cô về nhà chăm sóc. Đối với hành vi vừa rồi của cô, tuy giọng điệu có vẻ kém một chút, nhưng thật ra cũng không gây khó chịu cho anh.

“Ôm em.” Cô vươn cánh tay.

Cơ thể hai người vẫn dính chặt, nhưng cô cảm thấy chưa đủ khắng khít. Cô phải làm, nếu không đủ sức thì lấy từ anh đắp vào.

Khi ở cùng một người đàn ông khác, cả bao cao su cũng đã xé, thế mà cuối củng lại bối rối đến cứng đờ. Nhưng ở trong lòng anh, cô lại nhiệt tình như hỏa. Vì vậy cô mặc kệ, anh phải chịu trách nhiệm với đòi hỏi ‘tình dục’ của cô!

Ngay lúc khóe môi cô sắp nở nụ cười, anh đã cẩn thận nghiêng người đặt cô nằm xuống giường. Khi thả cô ra, một phần cơ thể anh cũng rút khỏi người cô.

Mặc dù bị dục vọng dày vò nhưng anh vẫn lấy chăn trùm cô lại, kéo quần lót mình cẩn thận không để nó đi phạm tội.

“Đừng mà!” Thấy thế, cô như con mèo nhỏ túm lấy vai anh, không từ bỏ, không cho chống cự.

Cô muốn, cô muốn, cô muốn!

“Em hãy để anh yên tĩnh, ngoan ngoãn đợi đi, chờ em khỏe rồi, bất kể ra sao anh cũng ở với em thêm một lần nữa, được chưa?” Anh mất kiên nhẫn gầm nhẹ.

Thật đòi mạng, cô nhóc này nổi tiếng khó chiều!

Bất kể ra sao anh cũng ở với em thêm một lần nữa? Câu này có nghĩa bọn họ vẫn còn hy vọng?

Nhìn vào hy vọng này, Duy Duy rốt cuộc im lặng, hít hít mũi nũng nịu nói:

“Thỏ Thỏ à, em đau quá, ôm một cái đi.”

Anh có thể cảm giác được cô đã yêu anh, dường như không hề né tránh sự hấp dẫn tồn tại giữa hai người. Anh nhích lại gần đưa tay kéo cô vào lòng, không muốn mềm yếu nhưng vẫn buột miệng hỏi:

“Đau làm sao?”

Ban nãy dùng sức khiến toàn thân đều đau, cô ngại ngùng thừa nhận chỉ muốn nằm trong lòng anh, bám dính lấy anh.

Bờ vai anh không rộng, vóc dáng anh chẳng như con King Kong to lớn mà cô từng mơ ước, nhưng bây giờ cô lại thấy vui sướng và an toàn chưa từng có.

“Đáng đời em đi!” Mặc dù lời nói khó chịu, nhưng bàn tay đang đỡ lưng cô lại thật nhẹ nhàng.

* * *

Cũng giống như lần đầu trị liệu bằng hóa chất, anh vẫn là người chăm sóc cô cả tối. Mà Duy Duy suốt đêm đều nóng sốt nôn nửa làm khổ người khác.

Vừa vất vả lại vừa mệt mỏi, cô rốt cuộc ngủ thiếp đi…

“Có chuyện gì đấy, Linh Linh?” Mới sáng tinh mơ, cô còn nằm trong lòng anh đã nghe tiếng anh trả lời điện thoại.

“Xin lỗi, anh có chút việc không ra ngoài được!” Nói xong, anh cúp luôn điện thoại.

Trong cơn mơ màng, cô lại nghe tiếng điện thoại anh vang lên vài lần nữa

Cô nàng này phiền quá! Hic hic hic, đừng cướp mất Thỏ Thỏ của cô.

Cô chấp nhận, cô rất ghen! Cô sống chết đeo dính vào lòng anh, mắt nổi lên ý xấu, có nên giả vờ vô tình bắt điện thoại, rồi cố ý phát vài tiếng động làm cô nàng kia biết Thỏ Thỏ đang ngủ cùng giường với cô không nhỉ? Chỉ cần cô nàng bỏ anh, thì cô sẽ thoái mái cướp anh trở về.

Anh thấy cô bị đánh thức, vì thế khi điện thoại reo lên lần nữa, ý xấu của cô chưa kịp thực hiện thì anh đã bước xuống giường.

Sau tiếng ‘tách’ mở cửa vang lên, Duy Duy hết cách giả vờ ngủ say, lập tức tỉnh giấc. Haiz, đã muộn một bước rồi.

Cô nhắm mắt kiên nhẫn chờ một lát, cô nghĩ anh sẽ quay về mau. Nhưng khi sờ soạng, trên giường vẫn trống trơn…

Thỏ Thỏ đâu? Anh thật sự bị cô nàng kia hẹn hò ra ngoài rồi?

Cô hoảng hốt nhảy xuống giường chạy ra phòng khách. Anh không có ở đây!

Cô nổi điên bắt đầu tìm từ nhà tắm, trên ban công… mọi ngóc nghách đều lục soát… bóng anh vẫn biệt tăm!

Cô vô lực ngã xuống sàn nhà, càng nghĩ càng thê lương, rồi bật tiếng nấc vỡ ào.

Thỏ Thỏ không cần cô nữa, lúc cô bị bệnh anh vẫn cùng người con gái khác âu yếm bên nhau! Vì vậy cái tia hy vọng anh đưa ra kia chỉ để lừa gạt cô sao?

Cô đang nếm thử mùi vị của đau khổ.

6 comments on “[Cuốn 4: Trái tim bằng kim cương] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 22.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s