Tình nhân tuổi 18 -132.1


edit mimi132 Biến sắc
Bà Hạ ôm bé trai đi, lập tức lại khôi phục hình tượng người bẹ lạnh băng!
“Thăm con cái gì? Đó là em gái cô sinh, cô thăm cái gì?”
“Mẹ?” Vũ Tình không thể tin được lí do mẹ thoái thác, sao bà có thể nói thế?
“Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con gái không biết xấu hổ như cô! Cô cút ra ngoài cho tôi, về sau đừng có đến đây làm trò nữa!” Bà Hạ dùng sức điên cuồng đẩy Vũ Tình ra ngoài!
“Mẹ, không phải mẹ đã nói sẽ cho con thăm con ư? Sao giờ lại thay đổi?” Vũ Tình ôm Nhạc Nhạc trong tã lót, khóc lóc dùng sức lắc đầu!
“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì, cô đi ra ngoài cho tôi!” Bà Hạ hoàn toàn không thừa nhận, không một chút trốn tránh và áy náy!
“Không……” Vũ Tình đứng kiên định, chỉ không chịu rời đi! Cô dùng ánh mắt khó hiểu, mờ mịt, thương tâm muốn chết nhìn mẹ. “Mẹ, vì sao mẹ đối xử với con như thế? Chẳng lẽ con không phải con gái mẹ sao?
Chẳng lẽ con làm nhiều chuyện có lỗi với mẹ ư? Mẹ, nhiều năm qua như vậy, mọi chuyện con làm đều vì mẹ em trai em gái, vì mọi người, chuyện gì con cũng làm, thậm chí con đã tặng con đẻ của mình cho em, vì sao đến cuối, mẹ lại vẫn chỉ như thế?” Câu nói tiếp theo biến thành một tiếng nức nở!
Bà Hạ quay mặt đi không nhìn cô, sau đó lạnh lùng mở miệng: “Trách thì trách cô, tự cô cũng cũng chẳng biết yêu quý mình, cần gì muốn người ta yêu?”
Nghe xong lời mẹ nói, Vũ Tình ngừng tiếng khóc, thầm lặp lại những lời này! Đúng thế, ngay cả chính cô cũng không biết thương tiếc quý trọng mình, tội gì lại bắt mẹ yêu thương??
Lời Bà Hạ, lãnh khốc thậm chí là giễu cợt phủ định tất cả việc làm của Vũ Tình!
Cô không còn gì cả, cái gì cũng không!”Mẹ, mẹ và em gái không cho con gặp con cũng được. Nhưng, xin hãy tử tế với con con!”
“Tiểu Bác là con của em gái cô và cậu họ Thang, việc này không cần cô quan tâm!”
Nghe được lời mẹ, cuối cùng Vũ Tình thả lỏng.
“Oa……” Cô bé trong lòng Vũ Tình đói bụng, phát ra tiếng khóc thật to!
“Thật đáng ghét, con nhà ai mà khóc lớn thế, khóc làm tôi đau đầu, các người mau ra ngoài cho tôi!” Bà Hạ chợt đông cứng lại, giống như tự biết mình nhỡ lời. Vì che dấu phần xấu hổ này, bà dùng sức giúp Vũ Tình!
Vũ Tình bị mẹ đẩy đến trước cửa, lúc này cửa lớn bỗng mở ra!
“Mẹ, con bế Tiểu Bác đến thăm mẹ!” Tiếng nói quen thuộc vang lên, tiếp theo một cô gái tuổi còn trẻ bế con vào!
Vũ Tình dừng động tác, mở to hai mắt nhìn đứa con trong lòng em gái!
Vũ Hân nhìn thấy chị, cũng ngẩn người, sau đó rất bình tĩnh nói: “Chị!”
“Vũ Hân!” Môi Vũ Tình run run, kích động nhìn em gái!”Có thể để chị nhìn nó không? Có thể để chị nhìn nó không?”
“Chị, chúng ta vào trong phòng đi!” Vũ Hân cười thản nhiên, sau đó chỉ chỉ vào bên trong phòng!
“Đi vào phòng gì, chị con phải đi!” Bà Hạ nhăn mày với con gái nhỏ nói.
Vũ Hân đáp lại mẹ bằng một ánh mắt, sau đó đi vào trong phòng đầu tiên!
Vũ Tình không nhìn mẹ, từ từ đi theo vào!
———————————-
Vũ Hân đặt con lên giường, sau đó rất bình tĩnh nói với Vũ Tình: “Chị, không phải em không cho chị thăm cháu. Mà là chị phải biết tình cảnh của em, cuộc sống nhà giàu sang đúng là không dễ. Vả lại giờ Tiểu Bác rất được yêu chiều ở Thang gia, có lẽ chị không biết, Thang Duy Thạc, à, chính là chồng em, anh ấy thích con thế nào!”
Nghe được ba chữ ‘Thang Duy Thạc’ này, lòng Vũ Tình chùng xuống! Hắn rất thích Tiểu Bác? Rất thích ư?
Khóe miệng Vũ Tình đầu tiên là lộ ra một nụ cười, nhưng lập tức biến mất.
Hắn thích Tiểu Bác là vì hắn nghĩ do Vũ Hân sinh ra!
Nếu hắn biết Tiểu Bác là con của cô, hắn có ghét con không?
Thấy chị không nói lời nào, Vũ Hân tiếp tục nói: “Chị, Tiểu Bác tốt lắm, tất cả mọi người đều yêu nó! Chị cứ yên tâm đi, được không? Về sau, cũng không cần đến thămTiểu Bác. Con sẽ lớn dầu, nếu chị thăm nó nhiều, nó sẽ nghi. Chị, chị có thể giao con cho em, em thật cảm tạ chịi!”
Vũ Hân nói đúng, cô không thể mạo hiểm, nếu con biết mẹ mình là người khác, sẽ là tổn thương với nó? Hơn nữa, hơn nữa, cô cũng không thể để Thang Duy Thạc biết, cô chính là chị của Vũ Hân!”Được, về sau chị không đến nữa! Vũ Hân, có thể để chị bế Tiểu Bác một lần không?”
Vũ Hân nghĩ nghĩ, sau đó gật gật đầu. “Vậy đây là một lần cuối cùng cho chị thăm con, về sau đừng đến đây được không? Chị, xem như em xin chị!”
Vũ Tình đặt con trong lòng xuóng, hai tay run run ôm lấy đứa con mới sinh được vài ngày đã bị bế kia đi!
Đứa bé được ôm, hai mắt nhắm chặt bỗng mở ra, khóe miệng lộ nụ cười thiên sứ!
Kéo cao quần áo, lộ ra da thịt mềm mại. Đứa con theo bản năng cắn vào đầu vú, bắt đầu dùng sức!
Con dốc sức ắn, cho dù đang hút sữa mềm mại, miệng nhỏ xinh vẫn ngậm chặt! Vũ Tình đầy lệ, nén lòng xuống, đặt đứa con ra xa.
“Oa……” Có lẽ là tâm linh cảm ứng, đứa con như biết bị mẹ vứt bỏ, mở lớn miệng dùng sức khóc!
“Cục cưng, đừng khóc! Cục cưng, mẹ sẽ mãi mãi yêu con! Biết không? Mãi mãi yêu con!” Vũ Tình nhẹ nhàng ôm bảo bối, cúi đầu thơm một cái lên trán!
Cho dù trong lòng đau đớn, vấn vương, cũng chỉ có thể buông nó: “Vũ Hân, đứa bé giao cho em!”
Vũ Hân nhận đứa bé, lộ ra một biểu tình thật cảm kích.”Chị, cám ơn chị, cảm ơn tất cả những gì chị làm cho em!”
Vũ Tình không gật đầu, cũng không lắc đầu. Ôm lấy bé gái im lặng kia, cô vẫn còn bảo bối!

10 comments on “Tình nhân tuổi 18 -132.1

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s