[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 12.1


Q 1: Chương 12 Phát hiện của Mạch Khê (1)

Mạch Khê nghi hoặc nhìn về phía quản gia, “Vì sao?”

Sắc mặt quản gia chần chờ một chút, lập tức nói: “Bọn họ chắc đã … chuyển đi rồi.”

“Chuyển đi? Không thể nào, anh ấy nói sẽ chờ cháu gọi điện thoại cho anh ấy.” Mạch Khê càng không hiểu chút nào.

“Tiểu thư Mạch Khê … “

Quản gia thầm thở dài một hơi, nhìn cô, nghiêm túc nói: “Nhiệm vụ quan trọng bây giờ là hoàn thành việc học, chuyện khác cô đừng để trong lòng, nếu không … Lôi tiên sinh sẽ không vui.”

Mạch Khê há miệng, mắt to vô tội chớp chớp, cô thật sự không rõ, vị cha nuooi cho tới bây giờ cũng không lộ diện vì sao lại không vui?

Quản gia vỗ nhẹ đầu cô, không nói nữa

Về phần kia gia đình kia thế nào ông thật không dám nghĩ nhiều!

……………..

Mạch Khê mất ngủ, tại đêm khuya yên tĩnh này, lần đầu tiên cô mất ngủ.

Trước khi được đến Bạc Tuyết Bảo cô cũng từng mất ngủ, nhưng đó là vì đề phòng cha nuôi mới không thể không tỉnh táo mở to mắt đến hừng đông, mà nay cô mất ngủ là vì lời nói của bác Hàn Á.

Bạc Tuyết Bảo đối với cô mà nói luôn luôn là toà thành tràn ngập mơ mộng, cô đã tròn mười bốn tuổi, tự nhiên hiểu này trong tòa lâu đài sẽ không có công chúa Bạch Tuyết, tòa thành đối với cô mà nói, là cảng an toàn.

Nhưng trong tòa thành hình như có điều cấm kỵ, ví dụ như vườn hoa lại chẳng hạn như cha nuôi mới cô chưa từng thấy mặt.

Khi cô chưa trở lại Bạc Tuyết Bảo, cô từng đã một lần hoài nghi cha nuôi không tồn tại, nhưng cô lại lần nữa bước vào tòa lâu đài này, cổ hình không quyền uy như bắt đầu lan tràn, cô chưa từng thấy cha nuôi, cũng không khó để cảm nhận được mọi người trong tòa nhà đều vừa kính vừa sợ cha nuôi.

Cô nên cảm tạ cha nuôi đã thu nhận, thậm chí cho cô đi học, chỉ là, cô cảm thấy một loại mơ hồ, cảm giác bị đè nén, giống như, lại trở về Bạc Tuyết Bảo thì lại bị ngăn cách?

Còn nữa, tối hôm qua cô đang ngủ lại cảm giác được bất thường lần nữa, trong hoảng hốt, cô cảm thấy có một bàn tay ở nhẹ vỗ về thân thể của cô, loại cảm giác quen thuộc này thật giống như năm cô tám tuổi kia.

Kết quả là gì?

Mạch Khê nhíu chặt mày, nghĩ đến đây, lòng lại sốt ruột.

Cô đột nhiên nghĩ tới lời cô béo nói năm tám tuổi … ‘Mẹ nói, cô ở trong một tòa thành có ma quỷ đáng sợ lắm.’

Ma quỷ ư??

Mạch Khê co người lại, cô đã đến mười bốn tuổi, không nên tin tưởng trên đời này sẽ có ma quỷ, nhưng

“A… “

Ngay khi cô miên man suy nghĩ, không gian yên tĩnh bỗng hiện lên tiếng hét sợ hãi của người phụ nữ, như có như không, lại như sợi tơ truỳen vào tai Mạch Khê.

Cô sợ tới mức lập tức nhảy lên từ chiếc giường, một đôi mắt trong suốt cũng trở nên kinh hãi không thôi sau tiếng hét quái dị này, âm thanh vang lên rồi lại biến mất, nhưng vẫn để lại dấu vết rất sâu trong lòng Mạch Khê.

Hơi thở bắt đầu trở nên hỗn loạn, cuối cùng cô cũng không đè nén tò mò trong lòng, mở cửa, đi ra ngoài phòng.

2 comments on “[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 12.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s