[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 12.3


Q 1: Chương 12 Phát hiện của Mạch Khê (3)

Kính râm tuy che khuất ánh mắt người đàn ông, cũng không khó để nhìn gương mặt điển trai của hắn, ngay cả môi mỏng cũng hiện lên độ cong làm người phụ nữ không thể nào nén yêu điên cuồng, chỉ là quá lạnh!

Động tác của hắn vô cùng mạnh mẽ, không lưu tình chút nào lưu lại dấu vết trên người cô ta, đưa tới từng tiếng thét chói tai của người phụ nữ dưới thân, nhưng mặt hắn lại vô tình lạnh băng, không hề chịu ảnh hưởng của “Vận động ” kịch liệt.

Ngoài cửa Mạch Khê bị dọa đến choáng váng, gần như là sửng sốt không dám động đậy, người đàn ông trong phòng nhỉn rất quen, giống như…

Sự có mặt của cô hình như đã kinh động người đàn ông bên trong, hắn dừng lại, nghiêng đầu … Mạch Khê đột nhiên mở to hai mắt nhìn lại! Là người đàn ông gặp ở vườn hoa đêm qua!!

Hắn không là vệ sĩ mới tới sao? Làm sao có thể có mặt ở gác lửng lúc này?

Không biết vì sao, tim Mạch Khê đập rất nhanh rất nhanh, theo bản năng trốn một bên, lại vẫn không thoát được ánh mắt sắc bén của người đàn ông, môi hắn nhếch cao.

Người phụ nữ như con cá lại bò lên người đàn ông lần nữa, người đàn ông cười lạnh, ánh mắt sau lính nổi lên sáng sáng lục u tối như sói, hắn quay người lại, động tác càng thêm mạnh bạo!

Mỗi tiếng thở dốc làm người ta tai đỏ tim đập quanh quẩn trong không khí, cùng với sức lực tràn đầy khác hẳn người thường của gã đàn ông, người phụ nữ bắt đầu cố hết sức, ngâm nga thở dốc lúc đầu biến thành tiếng khóc nức nở, lực va chạm khiến cho sắc mặt người phụ nữ dưới thân gày càng tái đi, thân người như tắm bằng mồ hôi, cuối cùng biến thành tiếng thét vô lực…

“Đủ rồi, xin anh tha cho em, em không chịu nổi nữa.” Giọng cô ngày càng nhỏ theo động tác của người đàn ông, từng giọt mồ hôi lớn trên trán chảy xuống sàn nhà cẩm thạch màu đen.

Ngoài cửa hơi thở của Mạch Khê càng ngày càng dồn dập, trái tim cũng đập rất nhanh.

Cô biết mình nên tránh ra, tuy cô chưa từng trải qua loại chuyện này, nhưng sớm có hiểu biết, cô tự nhiên cũng hiểu nam nữ trong phòng đang làm gì, trước khi cô còn chưa được nhận nuôi, chỉ thấy cha nuôi kia giống như con chó ghé lên người bảo mẫu nhỏ mới đến, thở gấp thô thiển, bảo mẫi phong tình vạn chúng vòng tay qua cổ cha nuôi, khi đó cô rất lo mẹ nuôi có tức giận mà dùng thân người mập bè của mình đè chết cha nuôi không.

Cô luôn luôn cảm thấy loại chuyện này thật  xấu xí, nhất là cha nuôi trước kia có thân thể béo ú, trắng bóng, tựa như lợn di động, nhưng hôm nay dáng người của gã đàn ông trong phòng đẹp đến dọa người, hình như loại chuyện cô vốn cho là dơ bẩn này lại trở nên đẹp mắt, có điều …

Người đàn ông trong phòng dù thế nào cũng không lay động? Ngay cả nét mặt cũng lạnh giá, điểm ấy khác hẳn cha nuôi trước của cô, cô còn nhớ nét mặt của cha nuôi lúc ấy ghê tởm đến cực điểm, tham lam vô cùng, trước mắt ông ta, hình như chỉ có làm tình.

Ngay khi Mạch Khê nghĩ như vậy, bên tai lại truyền đến tiếng kêu sắc bén của người phụ nữ, cô vội vã lặng yên nhìn lại, lại bị một màn trước mắt làm sợ tới mức kém chút nữa mất hồn mất vía!

3 comments on “[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 12.3

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s