Thầy ơi em ghét thầy 8.1.a


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi 

Ngày hôm sau, vừa đến đài, tôi đã bị chị Trần kêu qua, thì ra, giống như chị Trần đã nói, gần đây nhân viên trong đài được điều động quá nhiều dẫn đến thiếu nhân viên, cần người đi theo < Có khó khăn > ra ngoài dựng cảnh, bề ngoài là đi theo để học tập, trên thực tế cũng chính là một người chạy việc. Muốn tôi phối hợp thật tốt với công việc của bọn họ.

Tôi gật đầu giống như con gà con mổ thóc, sau đó lắc lắc thân thể nhỏ bé của mình vui vẻ lên xe chuyên dụng của đài đến tận nơi dựng cảnh quay. Sau đó nhìn chằm chằm trong xe, không khỏi liên tục cảm thán quả nhiên là chương trình đứng đầu, ra ngoài quay một cái ngoại cảnh mà cũng lớn khủng khiếp như vậy. https://qttp.wordpress.com/

Người dẫn chương trình Tống Tiểu Phong và người sản xuất chương trình ngồi trên hàng ghế đầu. Tiếp theo là một phóng viên ngoại cảnh và hai anh quay phim, mà tài xế lái xe theo chú Đường nói là do nhà tài trợ của công ty cung cấp.

Vài người còn lại trong xe xem ra đều giống như tôi là ‘Nhân viên công tác’.

Mấy nhân vật ‘tai to mặt lớn’ ở phía trước sau khi chào hỏi những gương mặt khách khách khí khí của chúng tôi xong thì xe liền chạy hướng về khu Ngọc Nam cách khoảng 76km.

Bởi vì không phải là giờ cao điểm nên dọc theo đường đi chúng tôi không gặp phải trở ngại gì, ruộng bậc thang nhấp nhô hai bên đường cao tốc, bầu không khí trong xe hòa thuận vui vẻ. https://qttp.wordpress.com/

Tôi cũng hỏi thăm mấy nhân viên công tác khác mục đích của lần quay ngoại cảnh này.

Hóa ra người tham gia kì này là một cậu bé mười bốn tuổi họ Tiết, nhà ở một vùng nông thôn tại khu Ngọc Nam, hai tháng trước bị ba ép nghỉ học cũng yêu cầu đến Thâm Quyến làm công.

Cậu bé này có thành tích học tập rất tốt ở trường, giáo viên cũng đã cố gắng khuyên nhủ ba hắn vài lần, nhưng ông Tiết hoàn toàn để ngoài tai, thực là là trăm mối bất đắc dĩ, giáo viên liền giúp cậu bé này liên hệ với tổ chương trình < Có khó khăn, hãy tìm tôi >

Nghe thấy chúng tôi đang nói chuyện về nội dung của kì này, Tống Tiểu Phong cũng thở dài, lo lắng nói: “Hơn nữa còn nghe được cậu bé Tiểu Tiết nói, chân phải của ba hắn bị cà nhắc, tính tình rất không tốt. Tiểu Tiết không nói rõ nhưng chúng tôi đoán ba hắn vì việc này thường xuyên đánh hắn.” https://qttp.wordpress.com/

Một chàng trai còn trẻ tuổi ngồi bên cạnh tôi bất mãn kêu lên: “Hành hạ cả con của mình, tính là cái loại gì đây!”

Trái lại người quay phim có kinh nghiệm ngồi ở dãy ghế trước phản đối nói: “Loại chuyện này ở nông thôn nhiều lắm, đời ba mẹ không được đến trường, đầu óc chỉ có quan niệm có thể kiếm tiền mới là đúng đắn, không quan tâm đến thành tích của cậu bé đâu, cho đến lúc cậu bé trưởng thành sẽ đem chúng đi ra ngoài làm việc.”

“Haizz, chênh lệch giàu nghèo của nước ta thật đúng là…”

Trong lúc nhất thời, toàn bộ người trong xe đều trầm mặc, mỗi người đều trầm tư chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.

Đột nhiên một nhân viên công tác ngồi bên cạnh tôi lắc đầu nhỏ giọng lầm bầm: “Chết mất, tâm tình đi làm so với đi viếng mộ còn trầm trọng hơn.” https://qttp.wordpress.com/

“Phì!” Tôi nhịn cười vội vàng giả bộ quay sang ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Không nghĩ tới bị hắn nghe thấy được, nhưng cũng không tức giận, còn nhiệt tình hỏi tôi: “Cô ở bộ phận nào vậy? Rất lạ mắt.”

“Tôi là thực tập sinh, đi theo chị Trần làm ở hậu trường.”

“Ừ” Hắn gật đầu, “Tôi là Lưu Động, ở chuyên mục Chân tình nhân gian của lầu 7, hôm nay cũng đi theo giúp đỡ.”

Thấy mọi người đều tự giới thiệu, tôi cũng thành thạo nói rằng: “Tôi là Chu Đạm Đạm, tôi đã từng xem qua Chân tình nhân gian của các cậu, có mấy kì rất cảm động, người dẫn chương trình cũng rất đẹp.”

“Ha ha, tôi cũng làm hậu trường, sau này có gì không hiểu cứ hỏi tôi.” https://qttp.wordpress.com/

“Không thành vấn đề.”

“Lát nữa mọi người nên linh hoạt một chút, kiểu tính tình của người giống như ông Tiết phỏng chừng thích mềm không thích cứng, mọi người cố gắng nói về những mặt tốt nha!” Người sản xuất ở phía trước yếu ớt lên tiếng.

“Nếu không chúng ta tách Tiểu Tiết và ba Tiết ra để nói chuyện thì thế nào?”

“Trước cứ thử xem.”

Không ai nắm chắc được một trăm phần trăm.

Quả nhiên, làm chương trình trực tiếp tại nơi này so với giai đoạn thêm bớt khi làm VCR cực khổ hơn rất nhiều. https://qttp.wordpress.com/

Xe ra khỏi đường cao tốc, theo đoạn đường quốc lộ xóc nảy đi vào một thị trấn nhỏ bụi bặm, lại đi tới phía trước khoảng vài phút thì dừng lại ở trước một căn nhà gạch.

Bên ngoài nhà là một cái sân nhỏ bằng xi măng nối với cửa chính của nhà là mấy bậc cầu thang. Trong sân đặt mấy cái ghế gỗ, nhưng mà đã bốc ra một mùi hôi nồng nặc, giống như là đã lâu không ai ngồi.

Mà khiến cho chúng tôi kinh ngạc chính là dưới cầu thang bên ngoài nhà lại có một đống mái ngói màu đen không hoàn chỉnh và một đống vụn thủy tinh nhìn thấy mà giật mình.

Xe của chúng tôi đỗ cách nhà họ Tiết không xa, sau đó tôi và mấy nhân viên công tác lấy camera quay ngoại cảnh ở trên nóc xe, thêm vào đó là hai máy quay của đài để hai anh quay phim khiêng vào sân.

Sau khi làm tốt hết thảy công tác chuẩn bị, người dẫn chương trình Tống Tiểu Phong bắt đầu nói vài câu tượng trưng, nêu ra những trọng điểm của chương trình kì này, sau đó liền cùng phóng viên Đặng Tinh tiến lên gõ cửa nhà họ Tiết. https://qttp.wordpress.com/

Mở rộng cửa chính là Tiểu Tiết mười bốn tuổi, tôi kinh ngạc nhìn cậu bé tóc lộn xộn, gầy trơ cả xương đứng bên trong cánh cửa, rụt rè nhìn đoàn người chúng tôi, cuối cùng chuyển tầm nhìn sang Tống Tiểu Phong, xem ra cậu bé chỉ thấy Tống Tiểu Phong khá quen thuộc.

“Tiểu Tiết, dì là Tiểu Phong, còn nhớ rõ dì chứ, ba con có ở nhà không?”

Tiểu Tiết không gật đầu cũng không lắc đầu, hai con mắt nhìn chằm chằm dưới đất, giọng nói run nhè nhẹ nói: “Mọi người trở về đi, cháu không được để cho mọi người phỏng vấn.”

Tống Tiểu Phong mang theo nụ cười khích lệ nói: “Tiểu Tiết con đừng sợ, tất cả mọi người đến đây là để giúp con khuyên giải ba, ba con có ở nhà đúng không?”

Tiểu Tiết không nghĩ tới Tống Hiểu Phong vẫn kiên trì như thế, cậu bỗng chốc nôn nóng, còn dùng tay đẩy Tống Hiểu Phong một cái: “Mọi người đi nhanh đi, cháu đã quyết định sẽ đi Thẩm Quyến làm việc rồi, không đi học nữa.”

Tống Tiểu Phong vừa nghe liền sửng sốt tại chỗ, mọi người còn lại hai mặt nhìn nhau, sự tình hình như vượt ra ngoài dự tính của chúng tôi. https://qttp.wordpress.com/

 Phóng viên đi cùng là người có phản ứng đầu tiên, thân thiện bước tới trước muốn kéo Tiểu Tiết, nhưng vừa vươn tay ra thì đã bị một bàn tay ngăm đen không lưu tình chút nào gạt ra.

Tiểu Tiết hoảng sợ xoay người hô to : “Ba!”

 Toàn bộ ánh mắt của mọi người quét qua người đàn ông trung niên với làn da ngăm đen, khuôn mặt lộ rõ là người không tốt, tay phải của ông ta chống ở thắt lưng, tay trái đánh mạnh vào lưng Tiểu Tiết, hung tợn quát: “Cút vào cho tao! ”

Tất cả mọi người ở đây đều sửng sốt, bất mãn nhìn bố Tiểu Tiết. Người sản xuất cũng xuống xe.

 Tống Tiểu Phong rất nhanh tiến lên, người quay phim theo sát phía sau, cô cầm micro, cười khanh khách nói: “Chú chính là bố của Tiểu Tiết, chúng tôi là tổ chương trình < Có khó khăn, hãy tìm tôi > của đài truyền hình thành phố A. Là như thế này, cuối tuần trước Tiểu Tiết có tìm chúng tôi…….” https://qttp.wordpress.com/

 “Thằng con đáng chết! ”

Tống Tiểu Phong còn chưa nói hết, ba Tiểu Tiết đã cực kỳ không kiên nhẫn cắt ngang, tay trái khing thường vung lên xua xua: “Các người biến đi, biến đi, đây là việc nhà của bọn tôi ai mượn các người quản? Tôi thấy các người bắt chó đi cày xen vào việc của người khác! Thật là nhiều chuyện!” Ông ta rống một trận đậm giọng địa phương xong, quay đầu hướng trong phòng quát: “Tiết Lai Thụ, xem Lão tử có cắt đứt chân của mày hay không! ”

Đặng Tinh nhíu mày, nhưng vẫn nhanh chóng an ủi ba Tiểu Tiết: “Ba Tiết chú đừng tức giận, chúng ta bình tĩnh nói chuyện. Dù sao chú cũng là ba của cậu bé, chú làm như vậy sẽ…..”

Ba Tiểu Tiết lại một lần nữa thô bạo cắt ngang lời nói của Đặng Tinh, bước ra ngoài cửa, cầm lấy cây gậy dùng sức đập vào máy quay phim, may mà người quay phim phản ứng nhanh nên tránh được. https://qttp.wordpress.com/

Tống Tiểu Phong và Đặng Tinh cũng nôn nóng: “Này, chú đừng quá xúc động, chúng tôi không có ác ý, chỉ muốn nghe ý kiến về việc học hành của chú với con cái thế nào thôi.”

Ba Tiểu Tiết làm như không nghe thấy, giận dữ hét: “Không cho phép chụp tao, cút hết, cút hết cho tao, loại người thành phố bọn bay hiểu được cái rắm gì mà lải nhải, nếu còn chụp nữa ông mày sẽ kiện các ngươi. Tiết Lại Thụ là con của tao, tao muốn quản thế nào các ngươi cũng không có quyền can thiệp, nhanh chóng cút đi cho tao.”

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người cha gàn dở như vậy, thầm tặc lưỡi, cảm thấy không thể nói lý lẽ với người này được.

Lưu Động ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Nói với loại người không có văn hóa căn bản là không thể khai thông được.” Hắn nói xong lại quay sang nhìn tôi: “Cô cũng là lần đầu tiên găph phải loại việc này đi. Thật là xui xẻo.” https://qttp.wordpress.com/

 Tôi không nói chuyện, nhìn Tống Tiểu Phong đang do dự ở bên kia, thái độ của ba Tiểu Tiết thật sự bất lợi cho việc tiến hành chương trình, cô không thể làm gì khác hơn là hạ giọng, vượt qua ba Tiết, hướng vào trong phòng hô: “Tiểu Tiết, Tiểu Tiết con đi ra nói chuyện thẳng thắn với ba đi, con đừng sợ, dì cam đoan con nhất định có thể đến trường, được không?”

4 comments on “Thầy ơi em ghét thầy 8.1.a

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s