[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 14.2


Q 1: Chương 14 Hạn chế (2)

“Cô bé ngốc ạ, chưa làm lễ thành nhân thì cô vẫn là trẻ con, bây giờ bác còn nhớ dáng vẻ tám tuổi lúc cô đến đây đấy, đảo mắt cô đã đến Anh du học rồi, sao bác có thể khong lo chứ? Không được, nếu cô muốn đến Anh thật, vậy bác phải chuẩn bị cẩn thận mới được, đầu bếp còn lái xe nữa, à, đúng ròi, cfn phải chuẩn bị biệt thự cho cô, bất động sản của Lôi gia ở Anh cũng không ít, tôi cũng không yên tâm nếu để cô chủ ở ký túc xá trường học, rất nguy hiểm, còn nữa … “

“Bác Hàn Á … “

Mạch Khê buồn buồn trong lòng, từ nhỏ đến lớn người quan tâm cô như thế rất ít, bác Hàn Á chính là một trong đó, trong lòng cô, bác Hàn Á chẳng khác nào người thân.

“Cháu sẽ tự chăm sóc mình, hơn nữa, cháu chỉ đi học thôi mà, đặc biệt như thế sẽ khiến bạn học khác nghĩ nhiều, cháu chỉ lo cho sức khỏe của bác thôi, bác phải quan tâm cả toàn thành, mỗi ngày đều ngủ rất muộn, cháu sợ bác mệt hoặc bị bệnh, cháu đau lòng lắm.”

“Không đâu, thấy cô chủ hiểu chuyện như thế, lo cho tôi như thế, cơ thể tôi có mệt, trong lòng vẫn ngọt ngào.” Trong mắt Hàn Á toàn là vui mừng.

Mạch Khê lại làm nũng cười ngọt ngào, “Bởi vì ở trong lòng cháu, Bác Hàn Á tựa như người thân, thậm chí giống như cha vậy, Bác Hàn Á yên tâm đi, chờ cháu có thể kiếm tiền, nhất định phải hiếu kính bác, không bao giờ để bác làm lụng vất vả nữa.”

Quản gia Hàn Á cảm thấy ấm áp trước lời nói của cô, vỗ nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, khẽ thở dài, “Bác thật vui mừng, cũng thật cao hứng, nhưng lời này nhất thiết không thể để Lôi tiên sinh nghe được, nếu không cậu ấy … “

“Không vui đúng không?”

Mạch Khê nghe lời nói của ông, bất mãn quyệt cái miệng nhỏ nhắn, “Bác mà nói như vậy, cháu sẽ đau lòng lắm, vì sao ông ta sẽ không vui?”

Quản gia Hàn Á cười cười, trong mắt có phản kháng dung túng nhỏ bé với cô.

“Cô bé ngốc, bác biết Tiểu thư Mạch Khê đau lòng cho bác, nhưng bác chỉ là một quản gia, Lôi tiên sinh mới là cha nuôi của tiểu thư, là Lôi tiên sinh nhận nuôi Tiểu thư Mạch Khê, vì thế Tiểu thư Mạch Khê muốn hiếu kính cũng là Lôi tiên sinh mới đúng.”

“Bác … “

Mạch Khê khó chịu trong lòng, nhưng lại nổi lên một loại cảm giác đau đớn, “Cháu biết tất cả đều do cha nuôi cấp, không có ông ta, cháu căn bản không có cuộc sống tốt như vậy, không có tòa thành xinh đẹp này, không có nhiều người dưới hầu hạ như vậy, cháu được mặc thứ tốt nhất, ngay cả xe cũng là tốt nhất, thậm chí có lái xe đưa đón riêng, không có ông ta, ngay cả cơ hội đến trường cháu cũng không có, thậm chí có khi đã chết sớm rồi! Ông ta đã thay đổi vận mệnh cả đời cháu, nhưng Bác Hàn Á … “

Cô kéo tay quản gia Hàn Á, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp linh động lóe ra ánh sáng chân thành tha thiết “Cho tới bây giờ cháu đều chưa từng gặp cha nuôi, cháu chỉ biết là, bác Hàn Á đã đưa cháu từ nơi tràn ngập ác mộng kia đến toàn thành này, là bác Hàn Á lúc nào cũng ở bên cạnh cháu, khi cháu sợ hãi, khi cháu ốm, khi cháu vui, khi cháu buồn, cũng chỉ có bác Hàn Á, bác Hàn Á giống như người cha nhìn cháu lớn lên, góp nhặt từng phiếu thưởng của cháu, mỗi lần sinh nhật, bác đều nhớ cháu thích gì, không thích gì, nhưng còn cha nuôi thì sao? Nhiều năm như thế cũng không nghe đến, ông ta ở đâu? Cháu chưa từng thấy ông ta, thậm chí cả giọng nói cũng chưa từng nghe qua, thỉnh thoảng cháu còn nghĩ, người cha nuôi này của cháu có tồn tại thật không? Nếu thật sự ông ta có tồn tại, vì sao lâu như thế không lộ diện? Ngay cả năm 14 tuổi cháu bị bệnh nặng cũng là bác Hàn Á ở bên chăm sóc cháu.” 

4 comments on “[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 14.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s