[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 14.3


Q1: Chương 14 Hạn chế (3)

Mạch Khê còn nhớ rõ năm mười bốn tuổi năm khủng bố kia, tại giữa khuya u tối làm người ta sợ hãi, cô nhìn được một màn kinh sợ!

Chàng trai đẹp như thiên thần lại giống như ma cà rồng trong phim điện ảnh, tay bưng ly thủy tinh, tao nhã nhấm nháp máu tươi của người phụ nữ yêu diễm như hoa

Cô tận mắt thấy một người phụ nữ bị một đám đàn ông tra tấn đến chết ra sao, cũng tận mắt nhìn thấy con dao sắc bén xẹt qua gáy mịn như tơ của người phụ nữ, máu, tràn ra trên đá lạnh, sàn cẩm thạch trơn bóng ánh lên gò má tái nhợt của người phụ nữ.

Đêm đó, cô ngất đi rồi, tỉnh lại thì bị bệnh nặng, thiếu chút nữa đã lấy đi mạng cô.

Thời điểm đó bác Hàn Á không ngày nào không chăm sóc cô, thậm chí cả đêm không ngủ, về sau cô kể lại chuyện đêm đó với bác Hàn Á, bác Hàn Á chỉ nói đó là cô nhìn thầm, trong tòa thành không có vệ sĩ mới đến, tuy cô có nhiều nghi ngờ, nhưng chuyện này cũng chẳng giải quyết được gì, dù sao trong tòa thành cũng không tìm được thi thể người phụ nữ cô nhắc đến, thậm chí một vết máu cũng không tìm ra.

Quản gia Hàn Á nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia phức tạp, khẽ thở dài một hơi, muốn nói lại thôi

“Tiểu thư Mạch Khê thật ra hiểu lầm Lôi tiên sinh đó, Lôi tiên sinh rất quan tâm đến Tiểu thư Mạch Khê.”

Đây tuy chỉ là ông phỏng đoán, nhưng cũng không là không có căn cứ, ở trong ấn tượng của ông, Lôi tiên sinh luôn lạnh băng, bất luận kẻ nào cũng không bước vào được thế giới nội tâm của hắn, từ sau chuyện ở Bạc Tuyết Viên, tuy Lôi tiên sinh vẫn đến, nhưng số lần có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng từ khi nhận nuôi Mạch Khê, Lôi tiên sinh lại thường thường về nơi này một chuyến, tuy hai năm này không thấy Lôi tiên sinh trở lại tòa thành, có điều ông rất tin Lôi tiên sinh vẫn quan tâm cô con gái nuôi này, ông còn nhớ rõ đêm năm Mạch Khê mười bốn tuổi bị dọa ngất kia, đúng là Lôi tiên sinh tự mình bế cô xuống!

Lôi tiên sinh làm việc luôn luôn tuyệt tình, chưa từng thấy hắn sinh ra lòng trắc ẩn với ai, khiến Lôi tiên sinh tự mình ôm một bé gái hôn mê quả thực là ngạc nhiên tận trời, ngay cả Hàn Á cũng khiếp sợ, đương nhiên,  tất cả Mạch Khê đều không biết. Ông rất muốn giải thích cho cô nghe, lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Mạch Khê thấy dáng vẻ ông ấp a ấp úng, khuôn mặt nhỏ nhắn cau lại, ôm quản gia, “Cháu mặc kệ, tóm lại, ai tốt với cháu, thì cháu tốt lại, Bác Hàn Á là người tốt nhất với cháu, ở trong lòng cháu, Bác Hàn Á mới là quan trọng nhất.”

“Cô bé này, chỉ được cái miệng ngọt, biết làm tôi vui.” Quản gia Hàn Á đau lòng khẽ nhéo cái mũi nhỏ của cô, yêu thương nói.

Mạch Khê nghịch ngợm thè lưỡi, cười đến càng thêm xinh đẹp

……………..

Vừa mới vào đêm, Mạch Khê được một chiếc xe đưa về tận cửa nhà, vừa mới rảo bước tiến vào đại sảnh, quản gia Hàn Á liền vội vàng hỏi: “Tiểu thư Mạch Khê sao lại về muộn thế?”

Bọn người dưới ba chân bốn cẳng bận việc vì cô.

2 comments on “[Quyển 1] Tổng tài tội ác tày trời 14.3

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s