[Cuốn I Bức tường] Mộ phần trái tim 22.1


Đến cửa nhà, căn bản không cho cô cơ hội mở miệng, còn chưa vào phòng, anh đã tiến đến như có điểm ép buộc, một tay đặt cô lên ván cửa, một tay vén cao váy cô lên, kéo quần lót của cô, đã muốn yêu cô ngay tại chỗ.

Nhưng mà, cô giãy dụa rất nhiều.

“Thụy Thụy đang ở nhà!–” Dưới tác dụng của thuốc, cho dù cả thân người cô nóng không thôi, nhưng cô tuyệt đối không quên làm mẫu giáo dục tốt cho con.

 “Trước khi đến quán bar, tôi đã gửi nó đến nhà ba rồi!” Anh thở gấp gáp giận dữ, hạ thân cứng rắn cong lên như cây ớt, ngay cả bản thân cũng không dám tin, cô không hề làm gì mà mình lại bị cô trêu chọc thành như vậy.

Đêm nay, chỉ là rất muốn cô, muốn nhìn cô cầu xin tha thứ ở dưới thân mình, muốn nhìn cô nói mình không dám lăng nhăng nữa.

Anh lại muốn tách chân cô ra, nhưng mà, Dư Vấn ép hai chân lại thật nhanh, không chịu nghe theo.

Cô kiêu căng ngước mắt.

“Em nói về nhà với anh chứ không phải đồng ý ‘yêu’ anh!”

Người phụ nữ này, cô có ý muốn chơi chữ với anh à.

Hạ Nghị cảm thấy rất phiền, “Hạ phu nhân, quy định ngày một và ngày mười lăm nộp thuế lương thực là em, giờ nói không cần người cũng là em?” Anh giờ muốn nộp thuế lắm rồi, cô chỉ giỏi miệng nói không cần mà thôi.

Dư Vấn lạnh lùng lại muốn đẩy anh ra, nhưng anh vẫn bất động.

“Tránh ra, anh rất bẩn, em sợ nhiễm bệnh!” Cô lạnh lùng, không lưu tình chút nào.

Anh bẩn? Sợ nhiễm bệnh?

“Tống Dư Vấn, tôi bẩn hơn gã trai bao kia sao?” Anh mất đi kiên nhẫn gầm nhẹ, “Tôi nào có bệnh?!”

Trên giường với trai bao cô không cảm thấy bệnh, còn lên giường với chồng chính thức của mình thì cô ngại bẩn, sợ nhiễm bệnh?

Đây là cái thế giới nào thế!

Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Đàn ông bên ngoài bẩn, cho dù nhiễm bệnh, ít nhất cũng là tôi tự lựa chọn, làm với anh, nếu tôi bị bệnh, tôi sẽ cảm thấy mình rất oan ức.” Tính cách của cô dù chết cùng phải chết trên tay mình, phải hiểu rõ.

 “……” Anh hoàn toàn hết chỗ nói rồi.

Kết cấu tư tưởng của Hạ phu nhân nhà anh thật sự khác người thường!

Thà rằng nhiễm bệnh trên giường với trai bao, cũng chẳng cần anh? Mẹ nó, đây là cái logic gì, anh chịu nhục rồi!

 “Hạ phu nhân, tôi lại thanh minh một lần nữa, tôi, không, bệnh!”

Nói xong, tức giận to lớn, anh cúi người xuống liền cắn lên cổ cô.

Vị trí kia giống hệt vị trí cắn của gã đó.

Nhưng anh cắn rất ác, hai dấu răng in đậm lập tức liền trùm lên dấu bạc nhợt nhạt dâu tây mà gã kia để lại.

Bởi vì giận, mà người nóng rất nóng.

Mà cô lại khác thường, người cũng thực nóng.

Rõ ràng muốn đẩy anh, nhưng mà cả người cũng tê dại, một cỗ khoái cảm nhanh chóng dâng lên toàn thân.

Tác dụng của thuốc làm cho cô trở nên rất khó bình tĩnh.

Đặc biệt, anh kiên quyết đẩy chân cô ra, mặc kệ cô muốn hay không, đã cứng rắn tiến vào.

Thân thể dù đau nhưng cũng có một tia phấn khích không nói nên lời.

Đặc biệt, cảm giác trong cơ thể kia làm cho người ta căn bản không thể xem nhẹ, làm người ta không thể giữ vững suy nghĩ bình tĩnh.

Lý trí nói cho cô biết muốn có tôn nghiêm, nhưng mà thân thể của cô lại nói không.

Hai sức mạnh đang giằng co.

Mà anh không cho cô thời gian để suy nghĩ.

Vật nam tính sắc bén của anh đã xuyên vào chỗ sâu nhất trong cơ thể cô, không cho cô phản kháng, dùng sức vào ra, từng lần lại từng lần, độ mạnh yếu mạnh mẽ đâm vào cô.

Rất đau, nhưng mà, có thể mang đến cho người ta khoái cảm trước nay chưa từng có.

5 comments on “[Cuốn I Bức tường] Mộ phần trái tim 22.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s