[Cuốn 2 Biến đổi] Mộ phần trái tim 10.1


Mấy ngày nay, không khí lạnh đột kích, cảm sốt cũng đến rào rạt.

“Hắt xì”

Triệu Sĩ Thành lấy khăn tay che mũi, lại hắt xì một cái.

Trong phòng truyền dịch, dựa lưng vào ghế… “Hắt xì” Có người cũng hắt xì.

Anh dựa vào ghế, híp mắt lại, vì hai má hơi hồng, có điểm nóng. Cô cũng thế, mệt mỏi day trán, cả người mê man. Khiến cô có cảm giác hồ đồ, đó là kết quả xét nghiệm cầm trong tay kia.

 “Tiểu thư, tôi rút kim giúp cô.” Y tá vừa đi đến, thấy bình dịch không tốt, bước đến trước mặt cô.

“Cám ơn.” Cô vươn tay ra.

Động tác rút kim của y tá rất nhanh, cô dùng miếng bông gìm kim, cầm lấy túi da, lại xoa trán rồi vội mở bình.

Cô bận nhiều việc muốn chết, giờ lại sắp đến giờ đón Thụy Thụy.

Y tá cũng đến phía sau rút kim giúp Triệu Sĩ Thành.

Anh vừa mới đi vài bước, chợt nghe thấy, “Tống Dư Vấn, vị nào là Tống Dư Vấn?” Cô y tá hắng giọng gọi.

Tống Dư Vấn? Tên này rất quen.

“Có chuyện gì không?” Anh nhớ tới ai đó, chủ nhân của tên này quen vợ chưa cưới của anh.

“Anh là chồng cô ấy? Thuốc và kết quả xét nghiệm của cô ấy ở đây!” Thấy có người phản ứng, cô y tá bận rộn bất chấp mọi thứ đưa giấy xét nghiệm vào tay anh.

 “Tôi không phải –” Không kiên nhẫn nghe anh giải thích, y tá đã bận rộn tránh ra.

Cái này, xong rồi!

Làm sao bây giờ?

Việc cấp bách, bản năng nghề nghiệp làm cho anh xem qua thuốc một chút, xem có quan trọng không.

Là một ít vitamin, thuốc bổ thai, còn có vài thuốc bổ khác và giấy xét nghiệm.

Anh nhìn một chút, đường máu và sắc tố vô cùng thấp, trách không được bác sĩ lại kê nhiều vitamin như thế.

Còn có kết quả xét nghiệm cuối cùng là —

A.

“Bác sĩ Triệu.” Có người gọi anh.

Anh ngẩng đầu, một phụ nữ vô cùng xinh đẹp đoan trang đã đứng trước mặt anh.

Anh không nhận ra nhưng hiển nhiên là đối phương quen anh.

“Bác sĩ Triệu, y tá nói trên tay anh cầm đồ của tôi.” Tống Dư Vấn mỉm cười mở miệng.

Vừa rồi khi đi ra ngoài cửa, cô liền nhận ra mình quên đồ, quay đầu hỏi mới biết được có người bị hiểu lầm là chồng cô, vì thế thuận tay giữ đồ của cô.

Thấy vẻ mặt anh dường như có điểm mờ mịt về cô, Dư Vấn lập tức lại mở miệng giới thiệu bản thân, “Tôi là Tống Dư Vấn.”.

Triệu Sĩ Thành không nhớ rõ dung mạo của cô, cho nên, vừa nghe thấy tên cô, anh nhất thời cảm thấy khá xấu hổ. Giống như hồi bé bị đứa bạn lôi lên cây hái trộm quả, kết quả kẻ trộm chạy mất, anh lại xấu hổ bị người trông coi bắt được tại trận.

Không phải anh cố ý giữ đồ của cô.

“Tống tiểu thư, trả lại cho cô.” Bởi vì rất xấu hổ, vốn còn chỉ điểm đỏ mặt, lúc này hơi nóng đã lan cả đến lỗ tai.

Đặc biệt, vừa rồi anh không nên xem đơn xét nghiệm của người khác, không ngờ lại là cô —

Riêng tư bị nhìn trộm, cô lại không lộ vẻ kích động, không có hứng bắt nạt người thành thật, chỉ bình tĩnh cho đơn xét nghiệm vào túi, cầm thuốc vào tay.

 “Bác sĩ Triệu, anh cũng bị cảm à?” Dư Vấn biết cách xem sắc mặt, lập tức chuyển đề tài.

Thấy mặt anh đỏ hồng, tình hình còn xấu hơn cả cô.

“Vâng.” Anh thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, may mà Tống tiểu thư không giống cụ bà khí thế ép người trước kia, không chỉ hỏi này hỏi nọ, còn nói muốn đưa anh đến đồn cảnh sát, làm hại anh mất mặt đến muốn chết.

“Tôi tưởng là bác sĩ Triệu anh cũng không hay dùng thuốc kháng sinh.” Mày cô chau lại.

Chủ nghĩa đàn ông, nói một đằng làm một nẻo ha!

Mỗi lần Thụy Thụy đi khám, anh luôn nhắc đi nhắc lại không được lạm dụng kháng sinh cho trẻ nhỏ, liền không lưu tình phê bình cô vài bận.

 “Tôi bị cảm quá nặng, nếu không khỏe nhanh sẽ lây bệnh cho bọn trẻ.” Anh nhíu mày, nghiêm túc giải thích.

Ai cũng hâm mộ bác sĩ có địa vị xã hội cao, thu nhập tốt, nhưng thật ra chất lượng cuộc sống của bác sĩ không được như ý lắm.

Chẳng hạn như anh, từ nhỏ đến lớn, có bệnh anh cũng chỉ chịu đựng, lớn lên thì khỏe mạnh hơn. Sau khi làm bác sĩ, ngược lại có cảm hay sốt, không còn cách khác phải dùng thuốc mạnh cho mình trước, rồi dần dần hệ thống miễn dịch cũng kém đi nhiều.

Anh nghiêm trang giải thích như học sinh tiểu học trả lời giáo viên như thế làm Dư Vấn cảm thấy buồn cười.

Tâm tình u buồn vừa rồi giảm đi đôi chút vì đơn xét nghiệm kia.

One comment on “[Cuốn 2 Biến đổi] Mộ phần trái tim 10.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s