[Cuốn 2 Biến đổi] Mộ phần trái tim 10.2


Hiện tại, lại nghiêm túc xem xét bác sĩ Triệu, hôm nay anh lại mặc áo trắng quần âu, thật làm người ta có cảm giác bảo thủ! Làm bác sĩ đúng là đáng thương, không có thời gian giải trí, cũng không có thời gian cho mình, làm lãng phí cả dáng người và dung mạo này!

“Tống tiểu thư, số điện thoại của cô là bao nhiêu?” Triệu Sĩ Thành hỏi.

Anh muốn mời cô ăn cơm, nhưng mà, hoàn cảnh hôm nay của bọn họ không thích hợp để dùng cơm.

Suy nghĩ một chút, “Cầm giúp tôi.” Dư Vấn giao đồ vào tay anh, sau đó lấy di động trong túi ra.

Nhìn ngoài túi thuốc trong tay còn có một nửa chiếc bánh nếp lạnh, Triệu Sĩ Thành cay mày.

Đây là đồ ăn sáng của cô ư? Giờ đã là bốn giờ chiều rồi.

Chẳng trách ở giấy xét nghiệm đường huyết thấp như thế.

Anh không thích người không có trách nhiệm với sức khỏe của bản thân, bây giờ cô là người đặc biệt, thật vô trách nhiệm!

“Số của anh là bao nhiêu?” Cô hỏi.

Triệu Sĩ Thành nói ra số riêng của mình.

Cô mở di động, sau đó ấn dãy số của anh, di động trong túi vang một tiếng, cô ngắt máy, bọn họ giờ đã có cách liên lạc với nhau, không tính là người lạ nữa.

Nhưng cô biết mình sẽ không chủ động tiếp cận anh giống trước kia. Bởi anh là vị hôn phu của Đỗ Hiểu Văn, cô sẽ tránh cho phiền toái xảy ra.

“Lần gặp mặt tiếp theo cô hãy nói tên mình nhé.” Anh cảm thấy xấu hổ, thẳng thắn nói, “Tôi có thể không nhớ ra cô.”

Dư Vấn cảm thấy bất ngờ, “Bác sĩ Triệu, thì ra anh mắc chứng mù mặt!”

Chẳng trách chẳng trách, cô đã sớm hoài nghi khả năng này!

“Vâng, ba tôi mắc, tôi di truyền từ ông!” Dù là sinh đôi, anh cả anh lại không bị như thế.

“Vậy anh nhận ra người quen bằng cách nào?” Dư Vấn cảm thấy có điểm hứng thú.

Bị lạc trong gương mặt nhiều người, có cảm thấy sợ không? Khác với anh, trí nhớ của cô rất tốt, thỉnh thoảng người qua đường lướt qua cũng có thể nhớ kỹ gương mặt.

“Bằng cảm giác và kiểu tóc.” Thật ra, anh cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng, đối với người quen, chẳng hạn như người trong nhà, anh cũng nhớ được.

“Vậy nếu thay đổi kiểu tóc thì sao?” Dư Vấn nói ra trọng điểm.

Triệu Sĩ Thành thấy khó khăn.

Nói thật ra, nếu Hiểu Văn thay đổi kiểu tóc, anh không tin có thể lập tức nhận ra cô.

Cho nên mới nói, anh hận không thể gắn lên ngực mỗi người một tấm biển tên.

Dư Vấn nở nụ cười, “Bác sĩ Triệu, anh thử nhận qua mắt của mọi người đi.”

Nhận qua mắt của mọi người? Anh và Hiểu Văn khi mới quen, anh quả thật chỉ nhìn vào mắt cô, mắt của Hiểu Văn không trang điểm, dịu dàng điềm tĩnh, mang theo ưu thương thản nhiên.

“Ví dụ như, màu mắt của tôi rất hiếm, là màu hổ phách đấy.”Rất ít người có màu mắt như cô, ngay cả Thụy Thụy của cô cũng không di truyền màu mắt xinh đẹp này.

Triệu Sĩ Thành nghe vậy, nhìn về phía mắt cô.

Lông mi đậm mà cong, uốn trên một đôi mắt vô cùng đẹp, rất có thần, ngập tràn kiên nghị và kiêu ngạo.

Triệu Sĩ Thành run sợ một chút.

“Vâng, nếu rảnh thì liên lạc, giờ tôi muốn đi đón Hiểu Văn.” Anh cười nhẹ, khôi phục dáng vẻ như thường.

Mặc dù sốt nhẹ, nhưng không thể đến Nghiễm Châu với Hiểu Văn, anh đã đáng trách rồi, hiện tại nếu thân thể thoải mái sẽ chắc chắn đến sân bay đón cô ấy.

“Được, tạm biệt.” Dư Vấn thẳng thắn, vẫy vẫy tay nói lời từ biệt.

One comment on “[Cuốn 2 Biến đổi] Mộ phần trái tim 10.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s