Tôi là bảo bối của ai chương 15


[Chương 15: Thử một trò chơi ]

Chuyển ngữ : Hoài Phạm

Tôi yêu! Là một người đàn ông phong kiến, cũng là một người thanh thản như thiên tiên.

Yêu đến chỉ khẽ vẫy ngón út cũng làm tôi ngọt ngào không thôi.

Mỗi ngày, tôi đều chạy đến biệt uyển, chỉ lẳng lặng ngồi nhìn anh vẽ tranh viết chữ cũng thấy ngọt ngào.

Người đàn ông hoàn hảo như vậy làm lòng tôi yếu ớt, dù tôi không hiểu gì về vẽ tranh và thư pháp, thì cũng nhìn ra được, bản lĩnh anh rất đáng hâm mộ!

Nhưng, người đàn ông này cũng quá bảo thủ, cho nên, tôi đã phạm sai lầm như vậy…

“Oa! < lạc thần phú đồ > của Cố Khải Chi!” Tôi vuốt bức hoạ trên vách tường thật cẩn thận, sợ làm hỏng. Đồ cổ! Tôi từng nhìn thấy ở cố cung ~! Mắc  lắm đó!

*Một danh hoạ thời Lục Chu, Trung Quốc, Lạc thần phú đồ của ông là một trong hai bức tranh nổi tiếng nhất của ông, bức kia là nữ sử châm đồ, xem thêm dẫn giải phía dưới.

 

Bức tranh lạc thần phú đồ

Đằng kia, người đàn ông nghẹn cười đến đỏ mặt, “Bảo Bảo, ta đề nghị nàng nhìn lạc khoản (tên trên bức vẽ).”

Lạc khoản? Gì?

Mặt tôi chảy ra ba cái sọc đen.

Bản vẽ của Ái Tân Giác La Vân Sở.

Tôi thở phì phì, ngồi xuống, muốn quăng mặt mình luôn! Còn muốn tỏ vẻ có trình độ! Cùng lắm tôi chỉ là nông dân!

“Đừng giận, rất nhiều người cũng nhận sai.” Anh cười an ủi tôi.

“Sao anh không vẽ tranh giả mà sống!” Không tức giận mới là lạ, thật mất mặt!

“Chờ chúng ta ẩn cư, ta sẽ bán tranh chữ mà sống.” Anh cưng chiều nói theo tôi.

Tôi vẫn quệt miệng.

“Không muốn, thật mất mặt!” Cho dù thật sự có một ngày phải ẩn cư, đầu tiên tôi nghĩ, Vương gia như anh mà phải bán tranh chữ kiếm sống. . . . . Chẳng có gì phù hợp. . . . .

Anh lại cười.

Tôi ôm anh, tựa đầu vào lòng anh, người đàn ông này rất ít khi chủ động với tôi, chẳng lẽ vì tôi không đủ quyến rũ? Cuối cùng lại khiến cho tôi như một kẻ háo sắc.

Ấm quá, nên chẳng muốn rời khỏi lòng anh.

“Chuyển lại đây, ở cùng nhau, được không?” Anh dịu dàng hỏi.

Ở chung? Có. . . . . Nhanh quá không!

“Ta sẽ sai hạ nhân sửa sang lại căn phòng lớn nhất ở phía đông cho nàng.”

Biết mà… Người này sao có thể nhiệt tình như vậy…

Buồn bực… Tôi đúng là háo sắc… .

“Chờ anh Vũ về, em nói với anh ấy một tiếng.” Ở chỗ đó cũng không quen.

“Hắn không phải là người tốt, đừng quá gần gũi với hắn.” Anh nghiêm mặt nói.

Gì? Ghen sao?

“Thật ra anh ta cũng đáng thương, đừng nói như vậy.”

“Tình Nhi là hắn giết.”

Lại tới nữa! Trời.

“Dựa vào đâu mà anh nói như vậy?” Thật sự là hai cái miệng chữ, “Em không nên khuyên Tình Nhi thổ lộ với anh, nếu không sẽ không. . . . .” Rất áy náy với cô ấy, cuối cùng tôi quyết định dùng tư duy của một người hiện đại, không ngờ, người phong kiến có lẽ không thể chấp nhận lời khước từ.

“Không phải.” Anh lãnh đạm, “Tình Nhi không phải là tự sát, nàng ấy không phải là lần đầu tiên thổ lộ với ta, ta cũng không phải lần đầu tiên cự tuyệt nàng, nàng ấy là nữ tử ngoài mềm trong cứng, không thể tự sát. Hôm đó, ta đã kiểm tra mũi nàng, chắc chắn là nàng bị kê đơn hại chết, sau đó mới treo lên, vết dây trên cổ nàng rất mảnh, không giống như người sống treo cổ.”

Cả người tôi nổi gai, “Anh Vũ cả một đêm đều cùng tôi…”

“Móng tay của nàng ấy có dấu vết của sự giãy dụa, có vết lông vải trên móng, so màu sắc với y phục của hắn thì như nhau .”

Tôi há hốc miệng.

“Vậy sao hôm ấy anh không nói rõ ràng?”

Mặt anh ửng hồng một cách khả nghi.

“Đừng nói với em, anh ghen nên tức điên, không thèm giải thích?” Tôi híp mắt.

Mặt anh càng đỏ hơn… .

Thật ha, hoá ra anh cũng ghen! …

Đợi chút, hình như tôi đang nói về hung thủ! Bệnh háo sắc, cút đi!

“Nhưng thực sự là anh ta đứng với em mà!” Cho nên hung thủ phải là người khác.

“Thuốc kia, là hắn, tam thiếu Diêm bang (đám người buôn muối) và người truyền nhân thần bí của Dược vương vẫn hợp tác quan hệ.” Anh lãnh đạm nói.

Đoán mò!

“Ta sẽ tìm ra chứng cớ.”

“Cho nên?”

“Nàng chuyển ra, đến đây ở.”

Mục đích, ra thế.

“Được rồi, chờ anh ta về, em sẽ chuyển đến đây, ‘ở chung’ với anh!”

Anh cười cười, trong mắt mang theo sự cưng chiều vô hạn.

Dường như anh còn có gì muốn nói, rồi lại thôi.

“Còn có gì muốn nói sao?” Tôi lại dựa đầu vào lòng anh, ấm quá đi.

“Bảo Bảo, có. . . Tô Huyễn Nhi, ta tìm được rồi, nàng muốn gặp không?”

Lòng tôi thắt lại, không thể nào. . . . . Nhân vật trong tiểu thuyết cũng có thể làm cho anh tìm ra người thật, “Gặp, đương nhiên phải gặp, em và chị Huyễn Nhi đã không gặp nhiều năm.” Mắt tôi lóe lên một tia sáng, đến cũng đúng lúc, tôi muốn biết, anh thật sự thích tôi hay vì một câu chuyện xưa!

“Ta sẽ cho gọi.” Anh cười nói, trong mắt không có gì là dò xét hay hoài nghi.

“Chị Huyễn Nhi vài năm nay có khoẻ không?” Tôi chỉ có thể bắt chước nữ diễn viên đoạt Oscar, vào vai thật tốt.

“Nghe nói trước đêm cô ấy lập gia đình, ba huynh đệ nhà họ Thạch chết một cách kỳ lạ, mọi người đều nói cô ấy có mệnh sát phu, có lẽ là không được tốt!” Anh dường như sợ tôi khổ sở, nói rất e dè.

Tôi chỉ có thể làm nhéo tay, rơi vài giọt nước mắt thương cảm…

————————————————————————————————————————————

Mỹ nhân, thật sự là mỹ nhân, mi như khói, không điểm mà dài; môi như anh đào, không vẽ mà thắm; như như tuyết, trong trắng lộ sắc hồng, vô cùng mịn màng.

Sao anh chỉ khẽ phất tay, đã tìm ra một mỹ nhân tuyệt thế.

” Chị Huyễn Nhi, chị hại Bảo nhi lo chết mất!” Tôi vội vàng nhào qua, cố sống cố chết ôm chặt Tô Huyễn Nhi, nén giọng để chỉ mình cô ta nghe được: “Giúp tôi diễn vở kịch này, xong việc, một vạn lượng bạc, không ít một xu!” Một vạn lượng bạc hẳn phải là tất cả! Đủ cho một gia đình bình thường mấy chục miệng người ăn uống cả đời !

“Bảo muội muội, tỷ tỷ cũng nhớ muội muốn chết!” Bề ngoài Tô Huyễn Nhi yếu đến gió thổi cũng bay, nhưng cũng thông minh, khéo xoay chuyển, phối hợp rất khá, tôi thích.

Hai người chúng tôi cứ như vậy một bên nước mũi một bên nước mắt, giả điên diễn trò.

Vân Sở cười cười, “Ta ra ngoài trước, hai người chậm rãi hàn huyên.”

Anh vừa đi ra, hai kẻ đang ôm chặt chúng tôi lập tức lạnh lùng tách ra.

“Bảo cách cách, thật sự cho ta một vạn lượng bạc?” Ánh mắt yếu ớt động lòng người của cô ta nhìn tôi.

Tôi cười lớn: “Đương nhiên! Có điều, trò chơi mới chỉ bắt đầu…”

Tôi phải tự biên tự diễn một vở kịch! Tôi sẽ dạy những bài hát của thế kỷ 21 cho cô ta, tôi sẽ nói những chuyện của thế kỷ 21 cho cô ta, tôi sẽ dạy cô ta cách ăn nói của người hiện đại thế kỷ 21.

Tôi muốn nhìn, ha ha, bạn trai tôi tiếp chiêu thế nào!

Trò hay bắt đầu … .

Tôi để Tô Huyễn Nhi vào biệt uyển của Vân Sở, tiếp theo, ha ha, là… Đương nhiên, tôi muốn ở gần quan sát…

———————————————————————————————————————————–

Tô Huyễn Nhi thật lợi hại!

Tôi mào đầu: “Chị Huyễn Nhi, chị nói với Vương gia về những chuyện của thế giới chị đi.”

Cô ta bắt đầu dùng giọng nói như chim hoàng oanh động lòng người “giảng giải” về đèn điện, ô tô, máy tính, máy bay… . .

“Cô nói giống như xe ngựa nhưng không cần ngựa, lại chạy nhanh hơn so với xe ngựa?”

“Đúng vậy, Vương gia, nó gọi là ô tô, chỉ cần một giờ có thể đi được 100 km.”

Vân Sở cười cười, ánh mắt như không hề chăm chú vào mặt cô ta.

“Vương gia, có một thứ gọi là máy bay còn nhanh hơn, có thể bay trên trời, một giờ đi hơn một ngàn km.”

“Ba trăm năm sau, quả nhiên phát triển rất nhanh.” Anh vẫn bình tĩnh như cũ, không hề sửng sốt hay ngạc nhiên, phong thái thật… làm người ta phải say mê.

“Ta có một viên dạ minh châu.” Anh gọi quản gia bưng tới một hộp gấm, bên trong hộp gấm, ánh sáng dạ minh châu bắn ra bốn phía: “Huyễn Nhi cô nương có lẽ ở thời này không quen dùng đèn dầu, dạ minh châu này cho cô, thay thế đèn điện ờ thời của cô.”

Tô Huyễn Nhi vừa mừng vừa sợ, nhận dạ minh châu, run run quỳ xuống: “Tạ Vương gia! Tạ Vương gia!”

“Gọi ta là Vân Sở, ở thời của cô không còn chế độ quân vương, gọi người khác là Vương gia nhất định không được tự nhiên.” Anh thản nhiên nâng cô ta dậy.

“Vân Sở. . . . .” Ánh mắt cô ta lóe ra một tia sáng khác thường.

“Vương Gia và chị Huyễn Nhi thật đúng là hợp ý, lễ gặp mặt cũng thật ‘lớn’, hèn gì Ninh Huyền chân nhân nói, người trong lòng Vương gia đến từ ba trăm năm sau.” Tôi lạnh lạnh nói.

Quà thật lớn mà, từ đó đến giờ ngay một miểng trân châu cũng không cho tôi, một lần gặp người ta lại đưa cả một viên dạ minh châu vô giá!

Tô Huyễn Nhi ngượng ngùng cúi đầu.

Nóng, quá nóng.

Sắc mặt của tôi chắc chắn rất khó coi.

“Huyễn Nhi cô nương, cô đi nghỉ đi. Ta mệt rồi.” Mặt anh không đổi, ra lệnh đuổi khách.

“Vâng, Vân Sở. . . Đại ca.”

Mặt tôi chảy ra ba cái sọc đen.

Tôi đột ngột đứng lên: “Tôi cũng đi đây!”

“Bảo Bảo!” Giọng anh hơi gấp gáp.

Tôi không thèm để ý, đẩy cửa bỏ đi.

Tôi rất tức giận! Nhưng tôi muốn nhìn xem, tảng đá tôi dời có thể đập trúng chân mình không!

——————————————————————————————————

Tôi tức giận dọn dẹp đồ đạc, không thể chờ Hiên Viên Vũ trở lại, tôi muốn chuyển đến biệt uyển! Lập tức!

Một cánh tay mạnh mẽ siết cổ tay tôi: “Bác gái nói nàng phải đi? !” Giọng lạnh như băng tuyết.

“Anh Vũ, anh đã trở lại? Thật tốt quá, tôi cũng muốn nói chuyện này với anh.” Tiện thể nhắn với anh ta luôn, không quá lễ độ, gặp mặt rồi tạm biệt luôn, vừa đúng.

“Vì sao phải đi? Đi đâu?” Mắt anh ta sắc bén như chim ưng đảo nhanh.

“Tôi gặp Vân Sở rồi, tôi chuyển đến chỗ anh ấy.” Tôi nói thật để chia tay.

“Ta đã nghe nói rồi, thê tử chưa cưới của Hiên Viên Vũ ở tửu lâu cùng Tiêu Dao Vương dây dưa không rõ.” Anh ta hừ lạnh.

Tôi nghiêm mặt: “Anh Vũ, tôi không phản đối không có nghĩa là đồng ý, tới bây giờ tôi không định làm vợ anh, tôi vẫn muốn làm bạn bè với anh.”

Mặt anh ta lạnh hơn, “Nàng không thích ta, vì sao lại đối xử với ta tốt như vậy? Nàng không thích ta, vì sao lấy thân bảo vệ cho ta?”

“Bởi vì tôi là bạn anh, tôi nói rồi, tôi sẽ lấy danh nghĩa bạn bè mãi mãi bảo vệ anh.”

“Bằng hữu. . . . Ta nghĩ, ta hơi nóng vội.” Ánh mắt anh ta dịu đi, dường như đang cố gắng điều chỉnh lại cử chỉ.

“Anh Vũ, tôi không thích chỗ này, tôi muốn chuyển đi chỗ khác.” Đây quả thật cũng là một nguyên nhân.

“Không ai thích cái nơi lạnh như băng này.” Anh ta lạnh lùng cười nhạo, “Nhưng, ta hỏi nàng, nàng và Tiêu Dao Vương là quan hệ gì?”

Anh ta đang đợi tôi trả lời, nếu không có đáp án như ý, có lẽ anh ta sẽ không để tôi đi: “Bạn trai, anh ấy là bạn trai của tôi.” Tôi rộng rãi thừa nhận, dù sao người thời này cũng không biết bạn trai nghĩa là gì.

Quả nhiên, anh ta nghĩ bạn trai và bạn bè là như nhau .

“Được, ta sẽ đến thăm nàng.”

Cứ như vậy, tôi thoải mái chuyển đi.

Đại danh họa Cố Khải Chi

Trong pho Tấn thư có chép tiểu sử Cố Khải Chi, một tài năng trác việt, một nhân cách cao đẹp. Còn trong cuộc sống nhiều đời sau này, người ta coi Cố Khải Chi, Lục Thánh Vi và Trương Đăng Giao là ba đại danh họa thời Lục triều, Trung Quốc. Trương Đăng Giao có thể vẽ được cái sống động của thịt, Lục Thánh Vi thì vẽ được cái sinh động của cốt, còn Cố Khải Chi thì tả được sâu sắc của thần.

      Cố Khải Chi tự là Trường Khang, sinh năm 345, hồi nhỏ theo học Vệ Hiệp, một họa gia kiêm văn nhân. Vệ Hiệp lại là học trò của danh họa người nước Ngô là Tào Bất Hưng. Cố Khải Chi đã sớm tu luyện được những tuyệt kỹ của cả Vệ Hiệp và Tào Bất Hưng. Nhưng ông cũng nhanh chóng ý được rằng, phải vẽ không giống ai trên đời, vẽ để người đời sau phải công nhận rằng ông đứng riêng một cõi. Hơn 500 năm sau, danh sỹ Lý Tự Chân, đời Đường, đã viết trong sách Hậu họa phẩm: “Cố thiên tài kiệt xuất, đứng riêng một mình một cõi, không ai sánh bằng. Ông suy nghĩ ngang với tạo hóa, hiểu được diệu lý của sự vật…”.
Tài năng và nhân cách 
Cố Khải Chi kiệt xuất về vẽ chân dung, trong đó bao giờ ông cũng dồn hết tâm lực vào đôi tròng mắt. Có những bức chân dung, vẽ xong vài ba năm ông mới vẽ hoàn tất đôi mắt. Ông cho rằng: “Các bộ phận khác của con người, nếu vẽ đẹp hoặc xấu đi một chút cũng không quan trọng lắm. Duy có đôi mắt là nói lên tâm tư, bản ngã người ta, tôi phải chờ nắm bắt được thần sắc của nó, chứ đâu dám vẽ bừa”. Có thời gian Cố Khải Chi giúp việc cho đại danh gia của một vọng tộc lớn thời Lục triều là ân Trọng Kham. Cố Khải Chi nhiều lần ngỏ ý muốn vẽ chân dung ân Trọng Kham, nhưng đều bị từ chối. Đó là do họ ân biết Cố Khải Chi rất chú trọng vẽ đôi mắt, mà ân Trọng Kham thì biết đôi mắt mình có khuyết tật, vẽ vào tranh sẽ phơi bày điểm yếu đó. Cố Khải Chi thuyết phục mãi họ ân mới đồng ý. Cố Khải Chi vẽ bức chân dung rất giống và đẹp, sau đó ông dùng ngọn bút khỏa nhẹ lên đôi tròng mắt, tựa như một lớp sương khói mỏng. Do vậy, đôi mắt ân Trọng Kham giống như thật, mà lại đẹp và chất chứa nhiều xúc cảm cuộc đời, một vẻ đẹp hơn hẳn cả khi đôi mắt chưa bị khuyết tật.
Năm 24 tuổi, Cố Khải Chi, đã là một họa gia danh tiếng, đến kinh thành. Dịp đó chùa Ngoãn Quan vừa trùng tu xong, các vị hòa thượng lên kế hoạch lạc quyên. Khá nhiều người hảo tâm đã đến làm công đức, hầu hết là quan chức và các bậc phú hào, nhưng chưa có người nào cúng dâng tới 10 vạn tiền. Cố Khải Chi tới chùa, lướt nhìn danh sách những người đã lạc quyên, rồi cầm bút ghi vào danh sách đó 100 vạn tiền. Việc này lập tức lan truyền khắp kinh thành. Người đời ai chả biết Cố Khải Chi là một danh họa thanh hàn. Một số hòa thượng đến hỏi xem Cố Khải Chi có thể cho tiền không, Cố liền bảo: “Xin hãy quét vôi lại bức tường phía Đông trong Hậu cung. Chỉ trong vòng 30 ngày là có đủ 100 vạn tiền”. Vốn trọng tài năng và nhân cách của Cố Khải Chi, các vị hòa thượng làm theo lời ông. Cố Khải Chi lền đóng cửa Hậu điện, vẽ một bức bích họa mô tả cuộc biện thuyết của Bồ tát Văn Thù với Bồ tát Duy Ma Cật. Theo Phật điển, Duy Ma Cật là đệ tử đắc pháp hàng đầu của Thích Ca, nhưng không xuất gia là hòa thượng mà vẫn sống ở nhà như một trưởng giả. Thích Ca nhiều lần cho các đệ tử đến thuyết phục Duy Ma Cật, nhưng chưa hiệu quả. Lần này, Bồ tát Văn Thù tình nguyện đến thuyết phục. Duy Ma Cật thác bệnh trong khi tiếp Văn Thù. Trong bức bích họa, Cố Khải Chi phải dừng lại nhiều buổi mới vẽ xong đôi tròng mắt Duy Ma Cật. Hoàn tất, bức tranh mô tả sinh động toàn cảnh cuộc biện thuyết, có cả chư tiên trên trời rải hoa xuống trong nghi thức cúng dường… Rồi Cố Khải Chi bảo các vị hòa thượng mở cửa Hậu điện cho khách thập phương vào xem và thu tiền lạc quyên. Các thí chủ kéo đến, không tiếc tiền của trước chùa Ngoãn Quan cũng như trước bức bích họa của Cố Khải Chi. Quả nhiên, chỉ vài ngày, số tiền thu được đã lên tới hơn 100 vạn!
  2 “bảo vật quốc gia”
Theo các thư tịch cổ, Cố Khải Chi có hơn 60 bức họa nổi tiếng, nhưng đáng tiếc, qua 16 thế kỷ chúng bị thất lạc và hư hại nhiều. Do sự hủy hoại của thời gian và nhiều cơn binh lửa, chùa Ngoãn Quan cùng bức bích họa kỳ vĩ của Cố Khải Chi cũng không còn dấu vết. Trong số những kiệt tác của Cố Khải Chi có hai tác phẩm được thiên hạ từ cổ chí kim tán thưởng, đó là
Nữ sử châm đồ và Lạc thần phú đồ. Khoảng 50 năm trước khi Cố Khải Chi ra đời, ở Tây Tấn có Hoàng hậu họ Giả thanh thế rất lớn và cũng rất tàn ngược, vô đạo. Bấy giờ có Trương Hoa, một chính khách và cũng là một thi nhân nổi tiếng, lấy làm lo sợ về mối họa do Giả Hoàng hậu gây nên. Bởi vậy, Trương Hoa đã viết một bài văn nhan đềNữ sử châm. Đến thời Cố Khải Chi, họa sỹ dựa vào bài văn để vẽ một bức tranh. Bài văn có 12 tiết thì bức tranh gồm 12 đoạn, mô tả tấm gương các liệt nữ. Văn của Trương Hoa nêu tích cũ với những câu cách ngôn đậm tính giáo điều, còn hội họa của Cố Khải Chi đã mô tả được tính cách nhân vật và thể hiện được không khí cuộc sống của giới nữ lưu cung đình đương thời một cách đậm nét. Trong sách Mặc duyên vựng quan (quyển 3) của Tùng Tuyền lão nhân An Ly Thôn đời Thanh soạn, có viết: “Cuộn tranh Nữ sử châm của Cố Khải Chi cao 7 tấc, dài hơn 1 trượng, nhân vật cao không qua 4 tấc, màu sắc tươi đẹp, thần khí sung mãn. Từ bút pháp đến bố cục của tranh cao diệu, các họa gia đời Đường không thể sánh nổi…”.
Cố Khải Chi vẽ tác phẩm 
Lạc thần phú đồ cũng với một bút pháp tinh diệu, dựa theo bài phú Lạc thần nổi tiếng của Tào Thực viết về mối tình không tưởng và đầy huyền hoặc đối với Lạc thần Mật Phi. Tào Thực, trong tranh của Cố Khải Chi cô đơn giữa đám người hầu như say, như tỉnh, ngây ngất nhìn về phía Mật Phi. Còn hình dáng Mật Phi thì huyền hoặc như một ảo ảnh giữa khói mây, sông, núi. Ngắm nhìn tranh của Cố Khải Chi, thấy phong cách, bút pháp của ông chất chứa tinh hoa tranh khắc đá đời Hán, nhưng đường nét hội họa thanh thoát, cứng cáp và phiêu hốt. Bởi vậy, tranh của ông tràn đầy vẻ đẹp cổ phác. Trong sách Lịch đại danh họa ký của Trương Ngạn Viễn, đời Đường, viết: “Nét bút của Cố Khải Chi mạnh mà bay bổng, liên miên, quanh quất xa vời, cách điệu siêu thoát mà giản dị, như gió thổi, chớp giật; ý có trước khi hạ bút, vẽ xong mà ý vẫn còn, bởi vậy tranh tràn trề thần khí…”.
Hai tác phẩm 
Nữ sử châm đồ Lạc thần phú đồ, qua các triều đại đều được coi là bảo vật quốc gia. Đến đời Tống, Vua Tống Huy Tông cho đưa về bảo quản tại cung đình, được bảo tồn qua đời Nguyễn, đời Minh đến cuối đời Thanh. Cho tới cuộc tấn công của Liên quân 8 nước vào Bắc Kinh, họ đã lấy đi nhiều bảo vật cổ, trong đó có hai kiệt tác của Cố Khải Chi. Hiện nay, cả hai bức tranh đang được lưu giữ tại Bảo tàng Anh. Còn ở Trung Quốc, người ta chỉ được biết đến Nữ sử châm đồ Lạc thần phú đồ qua các bản sao chép của họa sỹ đời Minh.

Nguồn: http://www.vietstamp.net/forum/showthread.php?t=7653

Hết chương 15

P/S: Mimi cho mình xin mail gấp, mail mình đã bị virus gặm nát nên hem có liên lạc với bạn được, đành post trước, sorry!

2 comments on “Tôi là bảo bối của ai chương 15

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s