Tôi là bảo bối của ai chương 26


[Chương 26: Bối nhi tỉnh  lại]

Chỉnh dịch: Hoài Phạm

“Chàng tiếp tục tìm kiếm phía trong, yên lặng, ngay cả tiếng thở của mình cũng có thể nghe. Cuối cùng, chàng đi vào toà lâu đài cổ xưa, đẩy cửa căn phòng nhỏ của công chúa Hoa Hồng. Công chúa Hoa Hồng đang ngủ say, nàng xinh đẹp động lòng, chàng mở to mắt không chớp, nhìn nàng, rồi cúi xuống hôn nàng. Khi chiếc hôn vừa rơi xuống, công chúa Hoa Hồng lập tức tỉnh lại, nàng mở mắt, mỉm cười đầy tình cảm nhìn chăm chú vào chàng..”          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi mở mắt, mỉm cười nhìn người đàn ông trước mắt đang đọc câu chuyện cổ tích bằng giọng đọc dịu dàng.

Anh tiều tụy quá, xấu quá…

Tôi cố gắng nhếch môi chuẩn bị nhạo báng, lại phát hiện cơ bắp cứng đờ, không thể nào mở miệng.

Người ấy đọc xong câu chuyện, anh nhắm mắt, nồng nàn ấn môi lên môi tôi.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi cười nghịch ngợm, toàn thân chỉ đôi mắt là còn có thể linh hoạt.

“A ~” Người đàn ông mở to mắt, ngây người.

Thật là buồn cười! Vẻ mặt nghi ngờ, mất hết vẻ nhã nhặn, thô kệch chậm chạp, điệu bộ ngơ ngác như một con tinh tinh. Trò đùa này rất vui!          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi nhếch môi cười cười, cả người đau nhừ.

“Anh. . . . Anh đi kêu. . . . Kêu. . . . Bác sĩ!” Trong ấn tượng, anh luôn giữ bình tĩnh, bây giờ lại hoàn toàn mất hình tượng “lặn” ra ngoài.

“Ha ha. . . Ôi. . .” Đau quá! Tôi mang vẻ mặt khổ qua.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Bác sĩ. . . . . Cô ấy. . . Cô ấy thế nào? Tỉnh? Thật sự. . . . Tỉnh lại?” Lăng Lỵ kéo tay tôi, cố bắt bác sĩ xác nhận lần nữa.

Làm ơn! Tôi chưa tỉnh, tròng mắt làm sao có thể đảo? Làm sao có thể cười? Xác chết sống lại? ! Tôi thầm cười khổ. IQ của anh Lăng dường như thấp đi!          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Đúng vậy, Lăng tiên sinh, điều anh trông chờ đã tới! Vị tiểu thư này còn cần được an dưỡng thật tốt, Lăng tiên sinh, anh đừng để bạn gái tỉnh rồi, chính anh lại gục!” Bác sĩ trêu chọc.

“Cám ơn! Cám ơn ~!” Anh cúi đầu đến chín mươi độ, trong mắt, trên mặt, không thể kìm nén được sự mừng rỡ điên cuồng.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi cười nhẹ, tôi tự nói với mình, lựa chọn của tôi không sai, nếu tôi không tỉnh lại, si tình và áy náy sẽ hủy diệt anh. Như vậy, làm sao tôi có thể ở lại thời phong kiến hạnh phúc với Vân Sở?

Nhưng tội cho anh, không biết, anh đang ở đâu?          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi nghĩ đến khi mở to mắt có thể nhìn thấy người đàn ông sẵn sàng… Làm vừa lòng sự ích kỷ của tôi…

Nhất định phải tới tìm tôi! . . . . .

———————————————————————————————————————————–

Ba ngày sau.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Ứng tiểu thư, cô có khách.” Y tá gõ cửa, báo với tôi bằng giọng rất khẽ.

Mã Lệ là bệnh viện tư nhân nổi tiếng và đắt đỏ, phòng VIP tôi nằm có hai gian, rất thoải mái, không có một chút cảm giác đang ở bệnh viện.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Phòng khách? Hai ngày nay, cảm giác mỗi khi thất vọng thật là khó chịu. Người tới thăm tôi giống như cưỡi ngựa xem hoa, ngay cả vị hôn phu trên danh nghĩa cũng xán lại, thiếu chút nữa bị Lăng Lỵ tống ra ngoài.

Tôi đóng chốt, cửa tự động mở ra.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Bên ngoài, cô y tá nở một nụ cười quỷ dị, “Vị tiên sinh kia đang đứng ở cửa, có mời anh ấy vào không?” Cô ta nháy mắt, lại thêm một câu, “Đẹp trai quá! Ứng tiểu thư, có rảnh giới thiệu chúng tôi với nhau nhé.”

Đẹp trai? ! Đầu tôi « bùm » một tiếng.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi nuốt nước miếng, vội kiểm tra quần áo, “Oh My God!” Cho dù là bệnh viện quý tộc, áo bệnh nhân cũng khó coi quá sức!

“Mời anh, Ứng tiểu thư ở trong phòng.”

“Cám ơn!” Giọng nói lãnh đạm, là anh! Đúng là anh!

Lòng tôi kinh hoảng.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi đón nhận ánh mắt anh mỉm cười.

“Con rùa ngu!” Tôi nghiến răng phun ra ba chữ.

Anh tiếp tục cười.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Vô lại!” Ba ngày, ngay cả ốc sên cũng bò tới! Tôi cũng không tin, dựa vào sự thông minh của anh, phải cần đến ba ngày để đi tìm một cô gái đã biết họ tên trong một bệnh viện nổi tiếng.

“Cho anh một cơ hội để giải thích!” Tôi oán hận.

Anh vẫn cười.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Ta sợ nhận sai người.”

“Cho nên? …”

“Ta điều tra lại điều tra, hỏi lại hỏi, mới vào.” Anh cười đến vô hại.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi bùng nổ, “Khỉ, nhiều nhất nhận sai người thì bị đuổi ra, anh làm sao có thể như vậy? !” Thật tức chết, mất công nhớ anh!

“Ta sợ bị người đuổi ra.” Anh buông tay, cười hồn nhiên.

“Anh… Anh. . . .” Tay tôi chỉ có thể run rẩy.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Dường như buổi tối 6 giờ hắn sẽ đến, ta còn có thể ở đây với nàng 4 giờ.” Anh cười, ngồi xuống cạnh tôi.

Tôi cứng đờ, tôi biết anh nói ‘hắn’ là ai, hai ngày nay anh Lăng luôn ở cạnh tôi, mãi cho tới buổi chiều hôm nay mới đi làm, chẳng lẽ? …

“Anh không cần phải như thế.” Tôi hơi khó chịu.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Anh lơ đãng cười cười, “Nàng còn chưa khoẻ, giải thích nhiều hơn, lại phiền thêm?”

Quả thật, tôi cũng thật sự không biết nên giải thích thế nào…

“Gì!” Tôi hoảng sợ chỉ vào anh, “Anh. . . . Quần áo của anh. . . . .” Tay tôi lại run rẩy.

Anh ăn mặc rất bình thường! Một chiếc cà vạt, sơ mi bên trong cách điệu màu tím lông dê, chiếc quần tây may rất khéo, vẫn là tóc dài như cũ, cột sơ sài, lại tùy ý rối tung trên vai, gợi cảm mà rất quyến rũ.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tình huống gì đây? Tôi nghĩ khi gặp lại, anh sẽ rất chật vật…

“Thật ra ngày đó ta đã nghĩ, nếu nàng mở miệng nói muốn ta cùng đi, ta sẽ theo nàng, cho nên, trước đó ta có sờ soạng vài món bảo bối của sư phụ, đến đây, trước hết ta bày bảo bối ra đổi hàng.”

Trợn mắt há hốc mồm, người đàn ông này thế nào mà luôn luôn có kế hoạch cho từng chuyện như vậy?

“Đồ anh trông coi mà dám ăn cắp!” Dám trộm đồ của sư phụ.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Anh không thèm để ý, nhún vai, “Sư phụ chẳng bao giờ nhận ra những món đồ của ông ấy thế nào, cơ bản chỉ có ta biết cái gì là rác cái gì là bảo bối.”

Ngất! Sao không chuẩn bị một chút, sớm biết vậy thì khi đi đừng vội vàng như vậy, chuyển luôn cái thùng lớn đó trở về, toàn đồ cổ không! Cho Hiên Viên Vũ toi công! Còn. . . .Nhẫn của tôi. . . .          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Thông minh, còn biết mua quần áo cho mình!” Tôi khen anh.

“Bộ quần áo này là có một thím nào đó đưa.” Anh cười nói, “Người ở đây cũng nhiệt tình như ta tưởng tượng, trước kia nàng thường nói, ba trăm năm sau, tình người như giấy bạc, ta còn vội vã mang theo tiền phòng thân.” Anh chòng ghẹo.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Thím? Bao nhiêu tuổi? Đưa anh quần áo?” Tôi kêu lên. Quần áo toàn hàng mới, hơn nữa đều của hãng lớn, dù thế nào cũng không tưởng tượng được cái kiểu giúp đỡ nhiệt tình đến mức tặng cả quần áo.

“Ngoài ba mươi tuổi, chắc vậy. Bà ấy là người đầu tiên phát hiện ra ta, khi đó ta ngất ở bờ sông. Bà ấy thấy toàn thân ta dơ bẩn, nên cho ta mượn chỗ tắm rửa, đưa cho ta những thứ áo quần này.”          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Ba mươi mấy tuổi? Làm ơn, đó là phụ nữ đã có chồng! Tắm rửa, anh còn dám tắm rửa ở nhà người ta?” Tôi ngất nữa, Vân Sở nhà tôi không bị người ta. . . . . Đi? !

“Sao vậy? Ở thời của chúng ta, như vậy cũng bình thường mà?” Anh ngạc nhiên hỏi.

“Tắm rửa đó!” Tôi muốn khóc. . . . .          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Bà ấy còn định giữ ta ngủ lại.” Anh tỏ vẻ không hề gì.

“Ngủ lại? !” Tôi hoàn toàn khóc… Vân Sở nhà tôi gặp lang sói rồi. . . . .

“Đúng vậy, bà ấy nói chồng bà ấy không có ở nhà, bà ấy cô đơn, muốn có một đêm tình! Chồng là cái gì? Một đêm tình là cái gì?” Mặt anh rất vô tội.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Vì thế. . . . Anh ngủ lại ?”

Không thể trách anh, không thể trách anh. . . . . Anh cũng vì mới đến. . . . Bị yêu nữ lừa. . . . . Không thể trách anh. . . . .

Nhưng giọng tôi vì sao lại chói như vậy?          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Nàng cứ nói cho ta biết chồng là cái gì? Một đêm tình là cái gì?” Anh khăng khăng hỏi.

“Chồng chính là tướng công, một đêm tình chính là một đêm xuân!” Tôi nghiến răng trả lời.

“A!” Anh chợt hiểu ra, “Ta không ở lại chỗ bà ấy, tuy ta không hiểu ý bà ấy, nhưng cảm giác có gì không ổn nên không lưu lại.”          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

May mắn! May mắn ~! Tôi có cảm giác tôi vừa dạo chơi trong địa ngục một vòng trở về!

Oán hận móc di động, tôi ấn một dãy số, “Tử Đinh Đang! Toàn thế giới đều đến bệnh viện thăm tôi, cậu thế nào còn chưa?”

“Cậu nằm viện ? ?” Bên kia truyền đến tiếng thét chói tai.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Ít nhất ba tháng rồi!” Tôi cắn răng, “Lập tức lê lại đây cho tôi! Thuốc bổ khỏi mua, mua giúp tôi mấy bộ trang phục nam, cả áo khoác, từ trong ra ngoài, tất cả phải là hàng tốt nhất!”

“Này! Sao cậu không tự mua đi? !” Bên kia phản ứng.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Tôi đang nằm chết một chỗ, làm sao mà mua? !” Tôi rống lại.

“Không chờ xuất viện…” Giọng cãi lại đã hạ rất thấp.

“Đợi lát nữa? Lại chờ đợi! Chồng tôi sắp bị yêu nữ lừa đi rồi! Chồng tôi cao khoảng mét tám, cậu lập tức đi mua, lập tức!”          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Chồng gì. . . . .” Không đợi Đinh Đang nói xong, tôi đã tức giận cúp điện thoại.

Bên cạnh, anh tỏ vẻ không biết nên khóc hay cười.

“Nhìn cái gì! Lập tức thay bộ quần áo này cho em!” Tôi trừng anh.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Ha ha ha ha!” Cuối cùng anh bật cười rất to, “Bảo Bảo, nàng thật đáng yêu!”

Thấy anh cười, lòng tôi cũng bừng vui sướng.

Anh cười, chân mày tôi cũng giãn.          http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Hoá ra là cảm giác này… .

Hết chương 26

One comment on “Tôi là bảo bối của ai chương 26

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s