Tôi là bảo bối của ai – phiên ngoại [1]


[Phiên ngoại : Tâm không rời đi, chia lìa làm sao có khoảng cách? ]

Chỉnh dịch : Hoài Phạm

Năm năm, đã khiến cho một cô gái mới ra đời biến thành một người phụ nữ giỏi giang nơi thành thị.

Mấy năm qua, tôi vẫn bận rộn như một con quay, không ngừng quay, không có một giây phút nghỉ…

Tôi rất sợ phải ngừng lại, rất sợ sẽ rảnh rỗi, rất sợ sẽ nhớ lại… .

Lại là ngày mười bốn tháng hai, khắp nơi nô nức mừng lễ tình nhân.

Tôi co mình trong chiếc ghế gần cửa sổ, đắm mình trong tiếng nhạc, nhấp rượu, bên ngoài, một đôi tình nhân ôm nhau đi ngang, vẻ mặt hạnh phúc đến mức làm người khác nhói đau.

Tôi nâng chén một mình, tao nhã cười, mừng tất cả những người yêu nhau trên đời.

Nửa giờ sau, chiếc ghế đối diện với tôi đã có người đến ngồi.

“Cậu rảnh quá!” Bên kia nghiến răng rít lên, “Cậu muốn làm bà cô già nhưng tôi còn muốn lấy chồng! Dám bảo tôi ăn lễ tình nhân với cậu, lương tâm cậu chết rồi à? !”

Tôi cúi đầu cười, nhìn Đinh Đang đang giương vuốt, lạnh lẽo nói, “Chính cậu nói bồi thường cho tôi!”

“Tiểu thư, tôi không phải cậu, 1 phút như một giờ, giọng điệu cậu cũng thật quá quắt! Ai giống cậu, thời gian rảnh không phải tăng ca cũng học tiếng Pháp, tiếng Nga, tiếng Nhật… Tôi không có thời gian cho cậu…” Đinh Đang tỏ vẻ khóc không ra nước mắt.

“Tự mình làm tăng giá trị tài sản có gì không tốt? Nếu không phải vài năm nay tôi cố gắng như vậy, có thể đến được vị trí quản lí sao?” Tôi nhíu mày.

“Tiểu thư, đống ngày nghỉ tồn của cậu dồn lại có thể du lịch vòng quanh trái đất! Tôi không khóc, tôi không khóc, Lăng Lỵ so với tôi đáng khóc hơn.” Đinh Đang an ủi.

“Anh ấy việc gì phải khóc, có cấp dưới tài năng như vậy, thay anh ấy kiếm tiền, anh ấy phải cười ngay trong mơ mà đếm tiền mới đúng!” Tôi buồn cười.

“Tôi nghĩ năm ấy anh ta nhất định hối hận, vốn muốn xếp cậu một vị trí nhàn hạ, để cậu. . . . Không đến mức suy nghĩ lung tung. . . . Không ngờ, cậu đùa với tính mạng mà leo tới đây!”

Suy nghĩ lung tung? Tôi chau mày, tôi có sao?

“Lại nữa. . . Lại nữa. . . Vừa nói đến chuyện của anh ta, cậu lập tức giả bộ mất trí nhớ!”

Mặt tôi lạnh đi, khi anh tìm mọi cách quên một người, khi anh lựa chọn xem tất cả như một giấc mộng, luôn có người không ngừng nhắc nhở anh, người kia từng tồn tại, để anh thật đau lòng, chỉ hận không thể bóp chết cái người lắm miệng kia!

“Gọi món ăn!” Tôi rất không có phong độ quẳng menu lên người cô nàng.

“Cậu tới ăn cơm tối? Ông trời của tôi! Cậu còn chưa ăn cơm? !” Đinh Đang vỗ cái trán một cách khoa trương, lơ đãng lật menu, “Một đĩa salad tốt hơn, rau muống thích hợp với cậu!”

Tôi liếc mắt xem thường, ông trời!

“Nhớ bốn năm trước, có người ăn món này, ăn đến rơi nước mắt nha, Tỷ Can vì món này mà chết, người nào đó vì món này, nhớ tới người mình yêu nhất…” (hình như Phạm nhớ Tỷ Can là vì bà bán rau cải mới chết, sao bản raw lại để là rau muống ta ???)

Tôi hít thật sâu, bình tĩnh, bình tĩnh!

“Cậu có phải năm năm trước thầm mến người ta? ! Cho nên mới trả thù bằng cách nhắc đến người ta? !” Công kích, thuần túy là loại công kích tuỳ tiện.

Người bị công kích đỏ mặt, vùi đầu giả bộ nhìn menu.

Đinh Đang của tôi ơi… Đề tài này đã chấm dứt! …

“Đầu anh họ cậu bị gì rồi? Hôm nay tôi nhận được điện thoại trách tội của bạn! Chính xác mà nói, người ta thiếu chút nữa đã rơi lệ hô to ‘Ông trời ơi, vì sao ông đối xử với tôi như vậy!’ Tốt lắm, cuối cùng cũng lảng sang chuyện khác.

“Anh ấy làm sao vậy? Lại bị người xem mắt trách cứ?” Tôi bật cười, hai năm trước, bắt đầu từ khi anh Lăng đi xem mắt, đội ngũ mai mối mới xuất hiện, gần như anh đã đi ăn tiệc xem mắt một vòng ít nhất ba lượt, không bị người ta trách cứ lãnh đạm cũng hơi lạ!

“Không phải! Người bạn đó là đối tượng xem mặt thứ N tôi giới thiệu cho anh ta nửa năm trước, sau đó, anh ta không hề hẹn người ta thêm lần nào nữa, bạn tôi cũng là người thức thời, tuy điều kiện anh cậu rất tốt, nhưng nơi này không được thì nơi khác được, trong nửa năm này cô ấy đã đính hôn, không ngờ, sáng nay, anh cậu lại mang đến một bó hoa hồng mời người ta cùng đi chơi lễ tình nhân. . . . . Muốn ngất. . . . . Sáng nay tôi gọi điện thoại hỏi anh cậu, anh ta còn nói, tàm tạm, coi như miễn cưỡng cũng được, trời ạ! Nửa năm sau đó, ai ngờ chỉ sau vài năm đã hẹn hò với người khác? !” Đinh Đang kích động, vui sướng hoa chân múa tay.

“Nói như vậy, anh ấy thất tình ? !” Tôi che miệng cười, “Hèn gì, lúc nãy hết giờ làm còn muốn theo tôi ra ngoài giả bộ!”

“Hai người các cậu một người xấu tính một người có tâm bệnh, hiểu nhau quá nên quên đi!”

Tôi cười nhẹ, “Chúng tôi vất vả ba năm mới nhận ra, cơ bản không thể đến với nhau, làm sao có thể hợp lại?”

“Nhưng tôi cảm giác, anh ta dường như đang đợi cậu, chờ cậu dần dần quên ‘Người kia’.”

“Cậu nghĩ nhiều quá.” Tôi thản nhiên bẻ lại.

“Cậu nói anh ta có trở lại không?” Thực ra, một lần tôi uống say đã nói với Đinh Đang, anh đến từ đâu.

“Sẽ không!” Cho tới bây giờ, tôi chưa từng có ý nghĩ đó.

“Vậy vì sao cậu không thử tìm anh ta? Đừng nói với tôi anh ta không còn ý nghĩa với cậu, chỉ là nói dối, trừ Lăng Lỵ, mấy năm nay có bao nhiêu người đủ điên cuồng theo đuổi cậu, đại tiểu thư, một lần cũng nên đi xem mặt thử!”

Tôi cười mà không nói.

“Vì sao cậu không thử tìm anh ta?” Vấn đề con nít này cứ bám mãi không tha.

“Tôi không bao giờ đi tìm người đã vứt bỏ tôi.”

“Nhưng ngay cả mẹ câu cậu cũng đã tìm về, có nghĩa là, trong tiềm thức, thật ra người cậu muốn tìm, là anh ta.” Một châm thấy máu.

Không trả lời.

“Thật ra năm ấy, anh ta rất khổ, không có thời gian đến bệnh viện thăm cậu, anh ta cố học cách viết chữ giản thể, học thao tác máy tính, học cách dung hợp với xã hội này. Cậu biết không, chúng ta trở về thờ xưa không đáng sợ, bởi vì chúng ta biết lịch sử, chỉ có người phải đối mặt với những thứ mình không biết mới sợ hãi. Tôi khâm phục anh ta, có dũng khí theo cậu đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.”

“Cho nên tôi đã nói với anh ấy. . . . Tôi sẽ không phụ anh ấy. . . . Anh ấy lại. . . . .” Tâm không phải đã chết sao? Vì sao khi nhớ lại, vẫn có nỗi đau đớn mơ hồ?

“Bối Nhi, thật ra có một câu tôi món nói lâu rồi, cậu thật sự thất bại!” Đinh Đang nghiêm túc nói, “Khi đó, cậu phải nói là, em yêu anh, chứ không phải em sẽ không phụ anh! Hoạ may, kết quả bây giờ có khả năng đã khác.”

Tôi dường như bị người ta dùng lời nói đánh cho một cú, hơi hoảng hốt.

Đinh Đang thấy vẻ mặt tôi là lạ, lập tức chuyển đề tài, “Gần đây cậu đầu cơ cổ phiếu, nửa năm trước mua chung cư làm gì, định mua trước để vào ở?”

Tôi cười cười, bâng quơ nói, “Chờ sau này sẽ có lợi, đêm nay mời khách vẫn là mời, không say không về!”

“Lại nữa! Lại nữa! Vì sao lễ tình nhân mỗi năm tôi đều bị cậu ép buộc? !” Bên tai truyền đến tiếng quỷ khóc thần gào.

Tôi lại mỉm cười, một ngụm rượu đỏ trôi vào cuống họng…

————————————————————————————————————————–

“Reng reng -” Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên.

Đau đầu! Đau đầu quá! Sau khi say rượu, khó nhất chịu là thời khắc sau khi tỉnh lại.

Tôi khoả nước lên mặt.

Hôm nay còn một nhiệm vụ trọng đại, không thể để mắt say lờ đờ như bị hun khói!

Nhấn một dãy số, “Đinh Đang, giúp tôi nói dối một tiếng với công ty! Buổi sáng tôi không thể đến.” Đã quên nói, hiện nay người này không phải anh tôi cũng không phải em tôi, mà là thư ký của tôi.

“Ư. . . . A . . . Ư. . . .” Giọng hơi đáng ngờ, đáng ngờ hơn là nghe được. . . . Tiếng thở ồ ồ của đàn ông. . . . .

MY GOD! Tôi rõ ràng đang làm phiền hoạt động ban sớm của người ta!

“Cậu và người ta cứ tiếp tục yêu nhau, tiếp tục!” Tôi ngượng ngùng ngắt điện thoại.

Người tính không bằng trời tính! Giao thông tắc nghẽn.

Chiếc xe màu bạc BMW “mê anh” của tôi bị ở chính giữa con đường đã hơn nửa giờ không thể động đậy! Thời gian trôi qua từng phút từng giây, tôi lo lắng như kiến nằm trong chảo.

“Đinh Đang ——” Tôi muốn khóc…

” Ư. . . . A . . . Ư. . . .” Ngất, còn lăn lộn trên giường.

“Xin cậu, đừng lăn nữa. . . . .” Có làm thì làm lẹ đi!

Cuối cùng…

“Nói! Tốt nhất cậu đừng lý do để tôi chửi ầm lên, bạn trai tôi đã khó chịu chuyện hôm qua cậu chiếm thời gian của anh ấy, bây giờ cậu còn muốn quấy rầy, tim cậu lắp ở đâu chứ!”

“Bất đắc dĩ thôi, đưa con cừu của cậu tới cứu tôi đi? Tôi bị kẹt trên đường . . . . .” Giọng tôi đã gần muốn khóc. . .

“Tôi không thèm quan tâm! Không còn gì khác, chúng tôi phải tiếp tục. . . . Đừng gọi tới nữa!” Cô nàng không khách khí định cúp điện thoại.

“Tôi có việc gấp!” Tôi sợ cô nàng không hiểu ý tôi, “Không phải cậu hỏi tôi gần đây có phải đang cần tiền dùng sao? Đúng! Tôi gom nhiều tiền như vậy, vì hôm nay đến hội chợ đấu giá! Sắp đến giờ rồi!”

“Cậu muốn chụp cái gì?”

“Nhẫn, một cái nhẫn ngọc! Mặt trên khắc tên anh ấy! Anh ấy từng đeo nó lên tay tôi!” Tôi lo lắng giải thích.

“Ha ha, Ứng Bối Nhi. . . . . Cuối cùng cậu cũng thừa nhận . . . . Tôi đến ngay!” Bên kia điện thoại chưa ngắt, truyền đến tiếng bạn trai cô nàng nguyền rủa ….

2 comments on “Tôi là bảo bối của ai – phiên ngoại [1]

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s