[Cuốn I Cận thủy lâu đài] Không yêu đừng quấy rầy 7.2


Edit suri

……

“Vừa rồi có phải là Vãn Vãn không, cô ấy sao lại ở đây?” Một người tướng mạo nhã nhặn, dáng vẻ đàn ông bình thường cầm cái chìa khóa xe đi về hướng Lương Vũ.

“Diệp Thần, anh có biết không Vãn Vãn lên mạng câu được một anh chàng rất đẹp trai, hơn nữa bọn họ trước mắt còn ở chung!” Nhìn thấy bạn trai Lương Vũ lập tức the thé nói.

Diệp Thần nhìn thoáng qua xe máy ngày càng xa,trong ánh để có cái gì đó phức tạp lóe ra.

“Vãn Vãn khẳng định là thấy anh chàng đó đẹp trai quá nên chủ động hiến thân! Dù sao, cô ấy trước kia thường cùng bạn trên mạng một đêm tình nên cũng không phải là thục nữ thấy đàn ông sẽ cảm thấy thẹn lăn qua lăn lại! Vãn Vãn người này thoạt nhìn vẻ mặt nhu thuận nhưng thực sự là người quậy ngầm đó!” Lương Vũ chửi bới nhiệt tình.

Càng nghe, mắt Diệp Thần càng lạnh, cuối cùng anh lãnh đạm nói,“Đàn ông dáng vẻ đẹp không có lợi ích gì? Chính yếu vẫn là xem thực lực kinh tế.” Điểm ấy, anh rất tự tin, người đàn ông kia vừa thấy biết ngay là thằng nhóc.

Cái chìa khóa xe ở trên tay anh bị miết thật sự nhanh thiếu chút nữa bị bóp nát.

Mà Lương Vũ còn lải nhải,“Nếu vậy không phải đều nói đàn ông trên mạng đều là hoàng tử ếch sao? Không được, em không tin khẳng định chỉ là bạn bình thường người đẹp trai như vậy làm sao có thể là ‘Sâu lông’?! Vãn Vãn làm sao có thể có vận khí tốt như vậy?!” Lương Vũ hay là không thể chấp nhận được,“Em không tin, bọn họ thật sự ở cùng một chỗ, em muốn đột kích kiểm tra!”

“Em rốt cuộc có muốn ăn món nướng hay khôngf?” Diệp Thần không kiên nhẫn.

Người phụ nữ khi ghen tị lên dáng vẻ thực xấu xí ngay cả người xinh đẹp Lương Vũ cũng không ngoại lệ!

“Thần, người ta thật đói bụng rồi?” Lương Vũ lập tức thay đổi sắc mặt muốn lấy lòng.

“Ừ.” Diệp Thần cũng không quay đầu lại rảo bước tiến vào quán.

Thật ra, anh cũng rõ đêm nay anh đối với đồ ăn cũng là không còn khẩu vị gì.

……

“Sâu lông là ai?” Một bên chạy xe máy, Giang Diệc Hãn một bên tò mò hỏi người phía sau .

“……” Người ngồi sau không rên một tiếng.

“Cô thật sự là người nghiện mạng à?” Cho nên, bình thường chôn ở trong phòng không ra, thật ra là ở màn hình vi tính nói chuyện yêu đương?

“……”

“Cô yên tâm, tôi chỉ là tò mò hỏi một chút tôi đối với cô không có ý nghĩ nào, cùng tôi ở cùng một chỗ khả năng cuộc sống của cô sẽ có điểm không tiện lắm, nhưng mà cô có thể cực kì an tâm! Hơn nữa, tôi là bạn cùng phòng tốt nhất có sửa hay tu bổ gì đó chỉ cần cô ra lệnh, tôi lập tức ok!” Đương nhiên, nếu cô có bạn trai giúp sửa hay tu bổ anh sẽ rất thích và thoải mái đứng qua một bên.

“Anh, là người tốt…… Anh nói tôi có tâm hồn đẹp……” Sau một lúc lâu, Vãn Vãn mới bật ra một câu.

Tuy coó điểm tức giận, bởi vì đề tài anh vừa nói ra, nhưng mà do Vãn Vãn có  giáo dục tốt nên không thể để người ta nói mà khong đáp tiếng nào.

Giang Diệc Hãn lúc này bị dọa,“Oa, không thể nào, cô thật sự tốt mà?!” Anh nói một cách thật ngắn gọn.

Nếu anh nói cho đám sói kia, cô này đã có chủ hơn nữa là bị một anh chàng “đẹp cả trong lẫn ngoài” lừa đi, phỏng chừng đêm nay đám sói có ý kia đối với cô không chỉ hộc máu thôi đâu.

Phía trước là đèn đỏ, anh vừa rồi thiếu chút nữa không khống chế được mà vượt qua.

Anh thắng xe gấp nên hai tay Vãn Vãn đang cầm lấy hai bên góc áo của anh bỗng nhiên không hề phòng bị vì thắng gấp làm cho cả người cô đều chòm về phía trước dựa hẳn vào lưng anh.

Có hai cái gì mềm mềm chạm vào lưng Giang Diệc Hãn, hai tay anh kinh hoảng không khống chế được thật chặt bóp nắm lấy tay ga khi anh chưa kịp định thần thì vật ở trên lưng anh đã dựa sát vào không một khe hỡ.

Anh sửng sốt .

Cô cả người đều cứng lại .

Thật là đòi mạng, dáng người này thật vô cùng tốt!

Sau sự va chạm này bản năng anh như trỗi dậy.

Thực nhìn không ra người này tuy áo phông bình thường dáng bình thường thế nhưng lại có một nơi tròn trịa như vậy.

Anh không phải cố ý, thật sự, anh thề!

Vãn Vãn mặt đỏ gần như bị xuất huyết, cô rất nhanh lui lại bắt lấy tay vịn sau lưng đem mình thân mình lùi ra sau gần như muốn ngã xuống, cả người cô lạnh run.

Vừa rồi, vừa rồi, ngực của cô, thật sự…… Đụng tới anh……?

“Chúng ta về nhanh lên nếu không cô trước xuống xe?” Anh nghiêng mặt đi thoáng nhìn khuôn mặt đang đỏ lên sau cái mũ bảo hiểm kia, vì thế tốt nhất anh thay cô giải vây vậy.

“Được!” Vãn Vãn vội vàng nhảy xuống xe, cô cũng không quay đầu lại lập tức đi về phía trước dường như phía sau có độc xà mãnh thú đang đợi vậy.

Giang Diệc Hãn thở dài, bởi vì anh có thể khẳng định mình chính là độc xà mãnh thú vì biểu tình rõ ràng của cô như muốn khóc cứ như mới vừa rồi bị anh kéo tới bụi cỏ cưỡng gian vậy.

Đòi mạng, cái kia sẽ không không phải chưa bị đàn ông chạm? Tuy rằng cái này cũng không thể tính là “Chạm vào”, nhưng mà Giang Diệc Hãn thật hoài nghi mình trong lúc vô ý đoạt đi “Lần đầu tiên” của cô gái.

Sẽ không, sẽ không, a di đà phật, không phải còn “Sâu lông” sao? Anh tin tưởng vững chắc đối phương sẽ không phải như vậy, mà nếu có như vậy cũng làm cho anh có chút thất vọng!

Ai, hay là trước đừng về nhà nán lại bên ngoài tí làm cho cô gái này có thời gian, không gian vừa đi vừa khóc!

Giang Diệc Hãn đột nhiên thay đổi hướng xe máy đi về phía ngược lại.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s