Tôi là bảo bối của ai – Phiên ngoại [2] – Kết thúc


[Phiên ngoại : Tâm không rời đi, chia lìa làm sao có khoảng cách? ] [2]

Chỉnh dịch : Hoài Phạm

Tôi và Đinh Đang tới hội chợ đấu giá, nó đã bắt đầu đã từ mười giờ trước, chúng tôi bị nhân viên ngăn từ ngoài cửa, lấy lý do đã khai mạc, không cho vào.                      

Dù cầu xin thế nào, vĩnh viễn là một chữ NO…             http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Nhưng chúng tôi bám riết không tha…

“Này, biết không, lúc nãy bên trong có tin, món đồ số 07850 ra giá trên trời!” Một nhân viên nữ từ hội trường đi ra hối hả chạy đến gần bảo vệ cửa, truyền tin.

Số 07850? Trời ạ! Chính là nhẫn ngọc!http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Bất kể ai mua! Tôi nhất định phải bắt người đó nhượng lại cho tôi!

“Bao nhiêu? Biết ai lấy được không?” Tôi vội vàng hỏi.

“Năm trăm vạn! Là ngài Ngải Vân giành được!” Nhân viên nữ kia nhìn tôi khó hiểu, nhưng vẫn trả lời.                      http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Năm trăm vạn! Tôi hít một hơi khí lạnh! Trước đó tôi đã tìm vài người chuyên nghiệp đánh giá, trên nguyên tắc sẽ không vượt qua 100 vạn, tôi còn lo lắng chuẩn bị trước 200 vạn, ông trời ơi! Năm trăm vạn!

“Ngải Vân là ai? Làm sao tìm được anh ta? !” Tôi khẽ cắn môi, năm trăm vạn thì năm trăm vạn, cùng lắm thì tôi lấy cổ phần Lăng thị bán cho anh Lăng.                                        http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Cái tên Ngải Vân cô chưa từng nghe qua? Anh ta là thần thoại trong giới đồ cổ! Anh ta lập nghiệp từ vài món đồ cổ, ánh mắt độc đáo mà tinh tường, cơ hồ xoay chuyển cả giới chơi đồ cổ, những món mà anh ta chọn trong đám đồ cổ là cái tốt nhất, sau đó, nhất định ai cũng muốn sưu tầm! Hơn nữa bản nhân anh ta là một nhà thư pháp, thư hoạ của anh ta ra giá rất cao, có điều chưa ai có, anh ta chưa bao giờ bán tác phẩm của mình, anh ta nói vợ ông ta nghĩ bán thư hoạ rất mất mặt …”                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Càng ngày càng lạc đề. . . . .

Xong rồi, xong rồi, nhẫn ngọc của tôi… Xem ra cả xe tôi cũng phải bán…

“Một cái nhẫn ngọc mà anh ta ra giá trên trời – đến năm trăm vạn, là mắt độc đáo hay là ào ào lên giá? !” Tôi lạnh lùng châm chọc.                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Hai gương mặt nhân viên cùng ngẩn ra.

“Nói thật, chúng tôi cũng thấy hơi quá, vả lại nhẫn đó cũng không may mắn…”

“Không may?” Tôi nhíu mày.                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Đúng vậy, tương truyền nhẫn đó là của một vị Vương gia đời Thanh Càn làm cho một vị cách cách, là nhẫn đính ước của họ, nhưng sau khi Càn long tứ hôn, vị Vương gia này trúng độc mà chết, cách cách kia cũng tự vẫn.”

Không đúng với truyền thuyết thật . . . .                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Đinh Đang nhìn thấy tôi xanh cả mặt, đã nhịn không được cười ra tiếng.

“Nhưng Ngải Vân ra tay, giá chiếc nhẫn ngọc này chắc chắn sẽ bị giới đồ cổ đẩy lên thành bão!”

“Nhưng Ngải Vân kỳ lạ lắm, không giống phong cách bình thường của anh ta, nhẫn ngọc vừa ra giá 20 vạn, anh ta lập tức đưa giá 500 vạn, ngăn giọng tất cả những người khác, không ai dám ra giá nữa! Chẳng lẽ đó thật là bảo vật hiếm có?” Nhân viên bắt đầu bàn luận.                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Có thể cho tôi số của anh ta không?” Tôi không còn sức để nghĩ thêm nữa.

“Không được!” Cô nhân viên gần như hét lên, “Bao nhiêu cô gái con nhà nổi tiếng vừa gặp anh ta đã yêu, chết cũng không buông, anh ta phiền càng thêm phiền, hai năm sau khi có sự nghiệp, vì bị mấy người làm phiền, suýt chút nữa anh ta đã ẩn cư…”                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi không định tóm anh ta. . . . . Thật lòng. . . .

Tôi sắp khóc. . . . .

“Ngài Ngải Vân đã kết hôn rồi, anh ta kết hôn đã hơn năm năm, chính miệng anh ta nói, các người đừng nghĩ ngợi lung tung nữa!” Người nhân viên dường như lo lắng, còn nhắc đi nhắc lại! Chốc lát, anh này lại thêm một câu, “Nói thực, ngay cả tôi cũng không tin anh ta đã kết hôn năm năm, cũng chưa có ai nhìn thấy vợ anh ta!”                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Cứu mạng. . . . . Tôi không có hứng thú với anh ta. . . .

“Đinh Đang! Giúp tôi thu phục. . . . .” Ôi. . . . .

Đinh Đang lập tức hăng hái phát huy kỹ năng đàm phán cao cường. . . . .                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Trong chốc lát, “Đây là số di động.” Cô nàng đắc ý cười, sau đó thần bí nói, “Nghe nói Ngải Vân này còn có hương vị hơn so với mấy ngôi sao, đẹp trai chết không đền mạng nha! Nếu có cơ hội gặp mặt anh ta, nhớ dẫn tôi đi, để tôi chào một tiếng!”                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Sắc nữ… .

Tôi gọi vào dãy số trên tờ giấy, sau vài tiếng reng, giọng nam trầm thấp giàu từ tính nghe máy, “Ai vậy? Có chuyện gì?”

Giọng nói lãnh đạm làm tôi hơi xấu hổ, người đàn ông này chắc khó đối phó…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Ngải tiên sinh phải không? ! Tôi muốn nói chuyện với ngài về món đồ số 07850, xin hỏi, anh có thể nhượng lại cho tôi không? Về giá cả, chúng ta có thể gặp nhau rồi nói.” Tôi tỏ vẻ thân thiết với bạn hàng kia, lễ độ, nói mọi chuyện một cách đơn giản rõ ràng.

“Không muốn.” Bên kia lạnh lùng từ chối, tỏ vẻ sắp ngắt máy.                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Đợi chút. . . . . Ngải tiên sinh, bao nhiêu món đồ cổ trong tay anh đổi tới đổi lui, giá cao người được, về chuyện giá cả, chắc chắn tôi sẽ cho anh một cái giá vừa lòng. . . . .”

“Chiếc nhẫn này tôi sẽ không bán.” Ông ta đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

Giọng nói cương quyết của ông ta làm tôi hơi ngạc nhiên, tôi cố nói thật tình cảm, “Ngải tiên sinh, nhẫn này rất quan trọng đối với tôi, nó của bạn trai trước đây… .”                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi chưa nói hết, ông ta đã muốn lạnh nhạt ngắt lời, “Tôi không muốn nghe chuyện xưa, tôi mặc kệ ba trăm năm qua phát sinh những chuyện kinh thiên động địa gì, nó là của tôi, tới bây giờ là của tôi, tôi không muốn nghe bất cứ chuyện vô nghĩa gì!”

Cạch một tiếng, cứ như vậy ngắt. . . . .                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi trợn mắt, há hốc mồm nhìn chằm chằm vào điện thoại, quả thực không thể tin được! Người đàn ông bất lịch sự!

Cơn tức giận hôi hổi tăng lên, từng chút tăng lên…

“Oa, Ngải Vân ra kìa!” Vài người nhân viên chỉ vào bóng một người mặc đồ đen, ồn ào.

Bóng người áo đen không thèm nhìn bất cứ ai, đi thẳng đến một chiếc Bengley đen.                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Chặn anh ta! Chặn anh ta lại! Trong lòng tôi có một giọng nói phẫn nộ điên cuồng gào lên.

Tôi muốn tự mình làm, kéo đôi giày tám cm đuổi theo.

Chiếc Bengley đen rất nhanh dời chỗ, xoay tay lái, sau đó đi tới. . . . .                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

“Khốn nạn! Anh dừng lại cho tôi!” Tôi thở dốc, đuổi theo phía sau, Đinh Đang cũng hổn hển chạy theo …

Chiếc Bengley đen càng đi càng nhanh, bỏ xa chúng tôi…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi tức giận, lập tức tháo một chiếc giày cao gót đỏ, phẫn nộ ném về phía chiếc Bengley.

Từ nhỏ, lựa tay tôi đã hơi yếu. . . . . Từ nhỏ, tôi ném đồ vẫn luôn không chuẩn xác…

Lần này, lại…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Chiếc giày cao gót màu đỏ xinh đẹp đập vào cửa sổ, bắn ra, trơn tru rơi xuống đất.

“Rẹt ——” Tiếng phanh xe sắc nhọn, hiển nhiên chủ nhân chiếc xe bị vật ở bên ngoài làm cho hoảng sợ.

Cửa xe mở ra, bóng dáng tuyền một màu đen đi ra.                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Tôi phấn khởi, tấp tểnh chạy tới, thật tốt quá, tôi nhất định làm anh ta phiền chết, phiền đến mức không thể không đem bán nhẫn ngọc lại cho tôi! …

Anh ta chậm rãi nhặt món vũ khí công kích xe mình, anh ta phì cười cầm trong tay thưởng thức… Anh ta chậm rãi quay đầu nhìn chủ nhân của giày cao gót… Anh ta nắm chiếc giày màu đỏ, tay hơi siết chặt…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Anh ta mặc một chiếc áo khoác đen dài, mái tóc rất ngắn, chải gọn… Anh ta có vẻ ngoài khiến vạn vật phải ảm đạm… Anh ta…

“A! Trời ——” Đinh Đang đã không khống chế được tiếng hét, “Ứng Bối Nhi! Cuối cùng cậu có thể xin ngày nghỉ rồi!”

Bước chân tôi chựng lại… Một ngàn cân, một vạn cân xi măng đã khiến nó đóng cứng… Nửa bước cũng khó đi… Chỉ có thể ngơ ngác . . . . . Nhìn khuôn mặt kia…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Anh nhếch môi một chút, khoé miệng hơi giơ lên. . . . . Anh chậm rãi . . . . . Chậm rãi . . . . . Đến gần tôi… Mặt anh kề sát mặt tôi, ý cười trong  mắt anh khiến tôi khó cả hô hấp… Nụ cười của anh càng sáng lạn… Chậm rãi . . . . Anh lui về sau một bước nhỏ. . . . .

Tay tôi chậm rãi nắm chặt, tôi cố kìm, tôi không dám nhìn tay mình, sợ rằng tất cả chỉ là bọt biển. . . . . Tôi chỉ có thể lựa chọn ngừng thở. . . . . Để ảo ảnh trong giấc mơ biến mất…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Anh tao nhã lui ra phía sau một bước nhỏ, chậm rãi . . . . Chậm rãi . . . . . Anh như một vương tử cao quý chậm rãi ngồi xổm xuống, anh tao nhã cười… Nắm bàn chân trần. . . . . Đi giày cao gót vào chân tôi… Anh ngẩng đầu lên, dừng trên mặt tôi, nụ cười hoàn mỹ không chê vào đâu được…                                  http://hoaiphamvn.wordpress.com/

Cảm giác chân thật. . . . .

. . . . . Đã lâu không thấy. . .

Hoàn

Mình tìm hoài không thấy tên truyện mình đang làm ở đâu để bỏ vào. Hoá ra nó được dời vào mục truyện đã hoàn thành =)))))))))

Advertisements

10 comments on “Tôi là bảo bối của ai – Phiên ngoại [2] – Kết thúc

  1. Truyện kết thúc thật hay nhưng giá mà tác giả viết thêm ngoại truyện khi hai người gặp lại thì tuyệt cú mèo. Híc híc! Tiếc quá vì truyện kết rồi. Cảm ơn ss nhiu vì đã làm bộ truyện này. Hihi!

    Số lượt thích

  2. Thanks bạn vì đã edit nhe! Mình đã đọc 2 truyện khác của Đản Đản là “mộ phần trái tim” và “chỉ yêu ko cưới”, mà đọc truyện này ghét nhân vật nữ quá luôn, nếu ko phải vì thix Vân ca đã ko đọc tiếp nổi nữa. Thanks pạn lần nữa nhe, vì đã mang đến 1 soái ca tuyệt vời như Vân ca.

    Số lượt thích

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s