[Cuốn 1: Chín đêm mất hồn] Chín đêm – Tiết tử


Edit: Nu

Beta: Qoop!!

Cuốn 1: Chín đêm mất hồn – Tiết tử : Một mặt nghiệt duyên

Anh Quốc, Luân Đôn.

Trên sông Thames, một chiếc du thuyền tráng lệ với phong cách độc đáo đang đi xuyên qua cầu Tháp Luân Đôn.

Du ngoạn đã hơn nửa ngày, tất cả mọi người đều đã mệt mỏi, đều ngồi xuống ghế trên boong tàu nghỉ ngơi. Vừa nói chuyện phiếm vừa nhìn những chiếc thuyền buôn bán đang bận rộn đi lại trên sông, xa xa những chợ hoa dựng trên bờ biển, từ xa nhìn lại, chỉ thấy một mảnh muôn hồng nghìn tía.

Tóc vàng mắt xanh, dáng người cao ngất, tướng mạo cực kì anh tuấn đích xác là William quay về hướng nữ hầu vẫy vẫy tay, ý bảo lấy loại rượu Whisky đen nổi tiếng Scotland, nước sô-đa, cà phê cùng nước đá và các đồ uống khác, cũng bưng trà chiều và điểm tâm tới.

Những vị khách này đến từ các quốc gia lớn ở Phương Đông thường xuyên xảy ra binh biến chiến tranh, nếu được bọn họ ủng hộ, dù là súng ống đạn dược hay phương tiện giao thông, chỉ cần ký được hợp đồng mua bán, chính là công lao to lớn, cho nên Thủ tướng Chính phủ và Bộ Ngoại giao đều vô cùng coi trọng, cử những nhà ngoại giao trẻ tuổi ưu tú nhất cùng đi với các quan chức Bí thư. https://qttp.wordpress.com/

William hiểu rõ được tầm quan trọng của năm người này, lại bởi vì bọn họ đến từ Trung Quốc, cho nên đưa chính bạn gái mình – một người đẹp Phương Đông cổ điển, Susie đang du học ở Luân Đôn mời đến giúp đỡ.

“Tiểu thư Susie đến Anh quốc được mấy năm rồi?” Đại soái phủ Tham tán Trương Bảo Khôn vẻ mặt phúc hậu, nói chuyện hào hoa phong nhã nhận lấy ly thủy tinh Lạc Vũ Sam đưa tới, khẽ lắc lắc, ngửi ngửi, sau đó gật đầu nói.

“Scotland Whisky nhờ có nước suối trong lành cùng khí hậu mát mẻ ẩm ướt, nên dù có muốn bắt chước thế nào cũng khó có được mùi vị như vậy.” Lạc Vũ Sam vừa rót rượu vừa cười nhạt, nghe thấy câu hỏi của hắn liền trả lời: “Khoảng sáu năm rồi.” Nói xong mang một ly rượu khác cho một thanh niên đang đứng ở mạn thuyền, được những người khác gọi là ‘Nhị thiếu’.

Mấy ngày tiếp theo, sau khi tự mình tìm hiểu thì biết được, đại khái năm người này, là vì quân đội Chính phủ Phương Nam muốn mua súng ống đạn dược và các vật tư khác mà đến, chuyện này có liên quan đến việc trọng đại của Chủ nghĩa Quân phiệt, bản thân nàng không hiểu cũng không muốn để ý, nếu không phải William ngàn cầu vạn khẩn, Lạc Vũ Sam thật sự cũng không muốn ra mặt xã giao, chính mình còn có cả đống bài tập của lão James đây. https://qttp.wordpress.com/

Huống chi mấy vị đến từ quê nhà này hẳn cũng là người quyền quý, Lạc Vũ Sam cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì. Cho nên vẫn thận trọng từ lời nói đến việc làm, có thể không lên tiếng thì tuyệt không nói nhiều.

Cũng may mà trước khi đến Anh Quốc luôn học ở Bắc Bình (tên gọi cũ của Bắc Kinh), nàng gần như không có khẩu âm của Lăng Châu, cho nên những người này đều không nghĩ đến nàng lại là người Lăng Châu.

Những người này ai cũng có vẻ mặt hiền lành, đối với Lạc Vũ Sam cũng rất lễ độ, duy chỉ có cái vị ‘Nhị thiếu’ này mặt lúc nào cũng lạnh như sương, ánh mắt mỗi lần lướt qua đều như khí thế diều hâu hung ác nham hiểm, ít nói chuyện, thường xuyên dùng giọng mũi “Ừm”, “Hừ” trả lời khi người khác ân cần quan tâm hay thăm hỏi, khiến Lạc Vũ Sam có vài phần oán thầm trong lòng, có bao nhiêu điểm dễ coi đều bị kéo lên trời hết rồi sao?

“Tiểu thư Susie tên tiếng Trung là gì?” Thực ngoài ý muốn, tiếp nhận Whisky, diều hâu đột nhiên mở miệng hỏi, giọng nói trầm thấp, nhưng vô cùng có từ tính.

Hả, Lạc Vũ Sam hơi sửng sốt, lập tức cười nhẹ: “Nhập gia tùy tục, tiên sinh cứ gọi tôi là Susie là được rồi.” Lạc gia là Lăng Châu thế gia, nói ra ai biết sẽ có chuyện gì, để người ta liên tưởng ra cái gì cũng không phải điều mình hoan nghênh. https://qttp.wordpress.com/

Nhị thiếu gần như ngoài ý muốn với câu trả lời của nàng, nhìn nàng thật sâu một cái, không nói gì nữa.

Một bên William đang dùng vốn tiếng Trung không mấy tiêu chuẩn để giải thích : “Trong lịch sử của Anh Quốc, sông Thames có vị trí hết sức quan trọng. John Burns đã từng nói: Sông Thames là con sông duyên dáng nhất trên thế giới, bởi vì nó là dòng chảy xuyên suốt lịch sử……”

“Đó là lâu đài Westminster, là kiến trúc Gothic lớn nhất trên thế giới. Thời xưa là cung điện của Quốc vương, gác chuông cao lớn phía đông bắc kia chính là tháp đồng hồ Big Ben nổi tiếng……” Dù không nói ra tên, Lạc Vũ Sam cũng không muốn đắc tội với các vị khách, vì thế nói sang chuyện khác chỉ vào các tòa nhà ở phía Tây nói.

Nhị thiếu nâng ly, ánh mắt như diều hâu men theo chiếc ly liếc nhìn nàng, như cũ không nói lời nào.

Cuối tháng năm ở Luân Đôn, khí hậu dần trở nên đẹp hơn, hôm nay bầu trời quang đãng, ánh nắng ôn hòa, trong lúc vô ý ánh mắt liếc về phía Nhị thiếu một cái, Lạc Vũ Sam không hiểu sao trong lòng bỗng thấy trầm xuống, cảm nhận được sự mát lạnh nhè nhẹ.

Xã giao xong với vài vị, William đi tới, gật đầu với Nhị thiếu, đưa cho Lạc Vũ Sam một ly nước sô-đa: “Susie, nói chuyện gì với Đàm tiên sinh thế?” Nhìn về phía Lạc Vũ Sam trong đôi mắt xanh lam vô hạn sủng nịch và quan tâm. https://qttp.wordpress.com/

Lạc Vũ Sam cười cười, nhận lấy ly nước sô-đa chậm rãi uống.

Nhìn thấy động tác đôi bên giữa hai người, Nhị thiếu lại thâm sâu liếc Lạc Vũ Sam một cái, sau đó đi về phía đầu thuyền, sĩ quan phụ tá theo hầu Hạ Hán Thanh lập tức đi theo, cúi đầu kêu một tiếng: “Nhị thiếu.”

Đàm Thiếu Hiên không tiếng động gật gật đầu, nhìn cảnh sắc trên bờ, hình như có ý vô tình thấp giọng nói: “Cử người điều tra lai lịch cô ấy.”

“Dạ!” Hạ Hán Thanh nhẹ giọng đáp ứng, nhìn Đàm Thiếu Hiên đi xa, nhìn thoáng qua về phía Lạc Vũ Sam, mấy ngày nay vẫn cảm thấy ánh mắt Nhị thiếu với nữ tử Trung Quốc thanh lệ này có điểm đặc biệt, mà chính mình cũng rất thưởng thức vị nữ tử trầm lặng có phần ít nói này.

Nhất là khi đàm phán, làm phiên dịch viên với nàng, thái độ vô cùng chính trực và công bằng, nếu để ý còn thấy vô cùng tận tâm. Khi tham quan bảo tàng Anh, kiến thức và kỹ năng viết của nàng vô cùng uyên bác. Mà ở Cambridge, nàng vô thức trưng bày ra vẻ xinh đẹp lãng mạn, nữ tử thanh linh kiều mỵ càng khiến cho người ta ái mộ vô cùng…… https://qttp.wordpress.com/

Điểm khảo sát tiếp theo của đoàn là nước Đức, ngày mai sẽ phải rời Anh Quốc, xem ra chuyện Nhị thiếu dặn dò phải làm nhanh một chút mới được.

Cho nên ngay khi tiệc rượu Bộ Ngoại giao Anh quốc mời kết thúc, Hạ Hán Thanh mới vội vàng trở lại khách sạn Gordon, hiển nhiên Nhị thiếu mời Susie khiêu vũ đã bị từ chối khéo léo, cho nên sắc mặt có chút tối sầm lại.

Hạ Hán Thanh đi tới, nháy mắt một cái, Đàm Thiếu Hiên gật gật đầu, hai người ra phía hông sàn nhảy, Hạ Hán Thanh đưa cho hắn một mảnh giấy, nhỏ giọng cười nói: “Nhị thiếu, không ngờ lại trùng hợp như vậy, đều là người quen.”

Đàm Thiếu Hiên nhìn xuống tờ giấy, sửng sốt, sau đó chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua Lạc Vũ Sam lẳng lặng ngồi một bên, trong ánh mắt sắc như chim ưng lóe lên chút tinh quang, nâng ly rượu trong tay lên uống một hơi cạn sạch.


7 comments on “[Cuốn 1: Chín đêm mất hồn] Chín đêm – Tiết tử

  1. lại ôm tr mới nữa hả nu…mấy bộ kia làm xong hết chưa mà đào hố lắm thế…….

    nu ơi……..tôi xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi Nu iu nhìu nhìu nha, hôm SN Nu chẳng chúc mừng đc, bi h mới onl đc thì quá muộn rồi………..huhu

    Số lượt thích

Trả lời VERO Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s