[Cuốn 1: Chín đêm mất hồn] Chín đêm – Chương 1


Edit: Nu 

Beta: Qoop!!

Cuốn 1: Chín đêm mất hồn – Chương 1: Bị đánh cũng muốn cưới

“Bời vì cái lý do đó, mà cha lừa con từ Anh Quốc trở về sao? Luận án tốt nghiệp của con sắp bắt đầu rồi……” Lạc Vũ Sam lấy hai tay che mặt ngã ngồi trên sô pha, giận dữ và thất vọng.

Liên tiếp nhận được mấy phong điện báo, nói bà nội thân thể nhiễm bệnh rất nghiêm trọng, bản thân đã phải đi xin phép các giáo sư và nhà trường cho nghỉ học, vội vàng trở về gấp, thế nhưng nhận được lại là câu chuyện cẩu huyết như vậy?!

Tuy rằng vui vẻ là bà nội không có việc gì, nhưng, chuyện này, chuyện này cũng thật quá đáng quá!

“Ai ——” Thấy Lạc Vũ Sam dáng vẻ đi đường mệt nhọc, thần sắc mệt mỏi cộng thêm tức giận khiến khuôn mặt trở nên đỏ ửng, Lạc Thế Chương cảm thán trong lòng, dáng vẻ tiểu Tứ càng ngày càng giống Tân Lục, cũng bằng với tuổi của Tân Lục khi mình lần đầu tiên gặp nàng đã nhất kiến chung tình.

Sau một lúc lâu trầm mặc liền thở dài lắc đầu: “Tiểu Tứ, cha cũng không muốn lừa con, lại càng không muốn vì nguyên nhân này mà lừa con trở về, nhưng, nhưng Đại soái phủ bên kia cứ từng bước ép sát, cha nghĩ con lần này trở về cũng tốt, dù sao chuyện này cũng phải làm cho rõ ràng với lão Nhị Đàm gia mới tốt. Với lại, mấy năm nay con cũng chưa trở về Lăng Châu, làm sao cậu ta có thể đột nhiên nổi lên tâm tư như vậy?” https://qttp.wordpress.com/

“……” Lạc Vũ Sam không nói gì, cùng lắm chỉ là một lần gặp mặt, hơn nữa hắn cũng nên hiểu rõ quan hệ giữa mình và William, sao có thể đột nhiên phát sinh ra chuyện như vậy chứ?

“Tiểu Tứ, con cũng đừng trách chúng ta, nếu như có cách giải quyết ai lại chịu uất ức như vậy chứ? Nơi này căn bản chính là thiên hạ của người ta, một tay che trời, vài ngày trước Cục An ninh hạ lệnh phong tỏa tờ ‘Lăng Châu thời báo’, còn giam giữ kết tội những người bị tình nghi có tư thông với địch, Tổng biên tập Thiệu cũng bị bắt. Hiệu trưởng đại học Nam Phương cũng tìm chú nói chuyện, nói chú giảng dạy văn học Âu Mỹ như vậy, các giờ lên lớp đều phải ngừng, chú đây không có lương cũng không sao, nhưng học trò của chú thì biết làm sao giờ? Không lấy được chứng nhận tốt nghiệp, tiền đồ ở đâu đây? Chú không thể hại bọn chúng…… Ai……” Một bên Lạc Thế Côn tiếp lời, phẫn hận cùng bất đắc dĩ nói.

“…… Tuy có chút nghiêm túc, nhưng thật ra vị Nhị thiếu kia lớn lên cũng rất anh tuấn, hơn nữa, lại là con nhà gia thế, nghe nói có vô số danh môn khuê tú đều đỏ mắt mong tưởng trèo cao đấy, Tứ tiểu thư được gả qua đó quả không bôi nhọ Lạc gia chúng ta……” Nhị di nương chau mày xem xét, rất tức giận huynh đệ Lạc Thế Chương, thái độ khinh thường vô cùng, quay đầu về phía Lạc Vũ Sam, cười khẽ nói, quăng cho ba người ánh mắt hờn giận, câu kế tiếp chưa kịp nói ra tự động tiêu tan đi đâu mất. https://qttp.wordpress.com/

Trong lòng cực kì xem thường, cái chuyện khỉ gió này không làm nhục Lạc gia ư, đúng là từ trên trời rơi xuống đất! Đường đường là một Đại soái phủ lại không tuyển được thiếu phu nhân hay sao? Huống chi, ban đầu đính hôn với Nhị thiếu Đàm gia là Tôn tiểu thư của Dư gia cũng là mỹ nhân nổi danh khắp mười sáu tỉnh miền Nam, nói không chừng so với tiểu Tứ chỉ biết đọc sách còn tốt gấp bội! Thật chẳng biết là cái số cẩu huyết gì, lão Nhị Đàm gia tình nguyện bị đánh, cũng nhất quyết từ hôn, chỉ vì muốn cưới Tứ tiểu thư Lạc gia!

Vinh hoa phú quý trước mắt, tiểu Tứ này còn có cái gì không vừa ý nữa đây? Nghĩ tới nghĩ lui Tam di nương lại vừa uống trà vừa liếc mắt một cái.

“Mặc kệ như thế nào, con cũng không lấy chồng!” Lạc Vũ Sam chém đinh chặt sắt nói: “Việc này còn không phải là cường thủ hào đoạt trắng trợn hay sao? Ngày mai con phải đi tìm hắn để nói chuyện, thiên hạ này không còn đạo lý nữa hay sao?”

Nói xong, mới nhớ ra, Lạc Vũ Sam nhìn lại mình, đứng lên nói: “Cha, chú, mẹ hai, mẹ ba, mọi người ngồi lại, con trước đi thay quần áo đã.” 

Lạc Thế Chương gật gật đầu, Lạc Thế Khôn cũng không nói chuyện, nhưng thật ra Nhị di nương ngập ngừng nói “…… Kia, ngoài cửa kia có rất nhiều binh lính……” https://qttp.wordpress.com/

Lạc Vũ Sam dừng bước lại, không cam lòng mở miệng nói: “Không cần ngày mai, con lập tức tìm hắn nói chuyện.” Nói xong xoay người đi ra tiền sảnh, đến phía sau tiểu lâu, Nhị di nương vội vàng ý bảo nha hoàn Á Ngọc bên cạnh cùng đi theo: “Nhanh đi, hầu hạ Tứ tiểu thư cho tốt. Có phải cho Tứ tiểu thư vào rương cũng phải mang cho họ.”

Á Ngọc dạ một tiếng, xoay người vội vàng đi theo.

Tẩy rửa một thân bụi đường, Lạc Vũ Sam không kịp ngồi xuống nghỉ ngơi, liền vội vội vàng vàng đến chỗ bà nội ở Huyên Thọ Đường, vừa vào cửa, liền thấy chị dâu Nhạc Thanh đang ngồi ở ghế trên cùng bà nội nói chuyện, hai người nhìn thấy Lạc Vũ Sam đều vừa mừng vừa sợ: “Nghe Xuân Cô nói đi đón em, không ngờ nhanh như vậy đã về đến nhà, mau ngồi xuống, Xuân Cô, dâng trà cho Tứ tiểu thư ——” Nhạc Thanh tính tình nóng vội, một tay kéo Lạc Vũ Sam đến bên người Lạc lão phu nhân, thuận tay đẩy, Lạc Vũ Sam liền ngã sấp vào trong lòng bà nội. Không nói gì, mắt ửng đỏ: “Bà nội ——”

“Trở về là tốt rồi, bà nội cũng rất nhớ con, đã đi mấy năm rồi, không nhận ra, cũng trở thành một đại cô nương rồi.” Lạc lão phu nhân ôm Lạc Vũ Sam vào lòng, đôi mắt già nua ngập tràn nước mắt, vừa khóc vừa cười vuốt ve, đứa cháu gái nhỏ nhất này là đứa mình yêu thương nhất. https://qttp.wordpress.com/

Nói chuyện phiếm một lúc, thấy tinh thần bà nội có chút mệt mỏi, Nhạc Thanh và Lạc Vũ Sam biết điều cáo lui, Lạc Vũ Sam và Xuân cô cùng nhau đỡ bà nội lên giường nằm, làm nũng nói buổi tối ngủ cùng với bà nội, ánh mắt hướng về phía Lạc lão phu nhân đang nheo mắt nhìn theo dắt tay Nhạc Thanh bước ra ngoài.

“Tiểu Tứ, chuyện kia ——” đi bên cạnh hướng về phía tiền sảnh, Nhạc Thanh vài lần muốn nói lại thôi mới mở miệng nói.

“Em sẽ không lấy chồng! Nói cái gì cũng không gả!” Lạc Vũ Sam oán hận nói: “Quả thực là hành vi lưu manh!”

“Tứ tiểu thư, những lời này vẫn là đừng nên nói ra thì tốt hơn.” Bên cạnh một giọng nói lạnh lùng đáp lại.

Hai người giật mình quay đầu, ngay chỗ hành lang gấp khúc có một người đàn ông trẻ tuổi thân mặc quân trang tươm tất, đang thong thả tháo chiếc găng tay trắng ra.

“Anh!……” Lạc Vũ Sam trừng mắt nhìn Đàm Thiếu Hiên, mình còn chưa tìm hắn tính sổ, tên lưu manh này lại ngang nhiên tiến vào trước một bước!


7 comments on “[Cuốn 1: Chín đêm mất hồn] Chín đêm – Chương 1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s