[Cuốn II Thoát khỏi việc nhà] Tình nhân tuổi 18 – 128.2


edit mimi———————————- “Tiểu Bác, chăm sóc mẹ thật tốt biết không, không được chọc mẹ tức giận. Nếu ba biết con và Nhạc Nhạc chọc mẹ, nhất định đánh vào mông các con!”
“Con biết!” Ai ~~ mẹ bỗng thật quý giá!
“Đúng vậy!” Lúc này khóe miệng Thang Duy Thạc lên tận mang tai, chưa từng vui mừng giống bây giờ.
Hắn vẫn muốn bù đắp cho Vũ Tình của hắn, ngẫm lại năm đó cô vất vả thế nào nuôi bảo bối, một mình đối mặt với tình cảnh thê thảm như thế, trong lòng hắn lại áy náy không thôi!
Lúc này đây, hắn nhất định sẽ chăm sóc cô, cùng cô chờ con sinh ra.
………………………………………………
Vũ Tình lại lật sổ tay lần nữa, thật ra với việc nuôi con cô đã quen rồi.
Nhưng vẫn khôn nhịn được xem đi xem lại, cảm nhận vui sướng khi nuôi sinh mệnh mới! “Lúc mang thai năm tuần tuổi, chiều cao phôi thai được năm phân, thể trọng khoảng bốn lạng. Tim, dạy dày bắt đầu phân hóa….” Nhẹ giọng đọc chậm, tay từ từ đặt lên bụng, tưởng tượng hình dạng của con giờ phút này!
Nhưng càng đọc, nụ cười trên mặt dần biến mất, trên mặt là đau đớn.
Chẳng lẽ đây là số mệnh của cô, mỗi khi cô mang thai hắn lại chọn người khác mà bỏ rơi mình?
Nước mắt tủi thân lại đảo quanh trong hốc mắt, nhưng cô không để chúng chảy ra. “Đừng khóc, Vũ Tình, mày phải kiên cường hơn đàn ông! Bây giờ có nhiều người thích mày như thế, mày càng phải kiên cường hơn trước!” Từ trước con cô chưa ra đời, giờ đã khác rồi!
Cô có ba mẹ, có em trai, có con trai con gái, nhiều người quan tâm cô như vậy, cô còn có gì phải sợ?
Không cần nghĩ đến tên đàn ông lạnh lùng Thang Duy Thạc kia, hắn không đáng khiến cô thương tâm.
“Vũ Tình à, đây tổ yến mẹ vừa làm, đến đây, nhanh uống đi!” Kha Dĩ Lam bưng khay, thật cẩn thận bước vào.
Vũ Tình lập tức đóng sách đứng lên, chuẩn bị nhận bát trong tay mẹ. “Mẹ, để con!”
“Đừng, để mẹ đặt lên bàn kẻo đổ!” Kha Dĩ Lam cự tuyệt, đặt khay lên trên bàn. “Con gái, nhanh uống đi!”
“Mẹ, lại làm tổ yến? Con ăn mấy ngày rồi!”
“Đây là thứ tốt mà, nhiều dinh dưỡng có lợi cho trẻ con!” Kha Dĩ Lam mỉm cười nói. Khi biết được con gái trải qua cảnh sinh lúc trước thế nào, lòng Kha Dĩ Lam không chỉ khổ sở, cái loại đau đớn này hoàn toàn cướp đi hơi thở của bà!
Con gái bà chịu khổ, quả thật không thể khiến bà tưởng tượng.
Cho nên lúc này đây, bà nhất định phải bù đắp tội lỗi của bà với cô.
Vũ Tình cười nhẹ nhàng. “Mẹ, thật ra bình thường ăn gì cũng được! Không cần phải bồi bổ nhiều thế, lúc trước khi con có Nhạc Nhạc và Tiểu Bác ăn cũng rất đơn giản! Mẹ xem bọn chúng rất thông minh, dáng vẻ cũng không tồi!”
“Nói thế thì không đúng, thêm dinh dưỡng vẫn tốt hơn chứ!” Kha Dĩ Lam thật kiên trì!
“Mẹ, về sau không cần lo lắng như vậy đâu!”
“Ừ, vậy hôm nay uống nốt đi, mẹ làm lâu lắm!” Kha Dĩ Lam thúc giục nói.
“Được rồi!” Không còn cách nào, không phải cô yếu ớt, mà từ nhỏ cô đã chịu khổ, thật đúng là hưởng thụ không được quá nhiều thuốc bổ! Vẫn như bình thường thì hợp khẩu vị của cô hơn!
……………………………………………
Vừa đi ra cửa lớn Vũ Tình liền cảm thấy lưng nóng lên, ngay khi cô nghi ngờ xoay người lại, hai mắt bị một đôi tay to che kín. “Là ai? Buông tôi ra!”
Chủ nhân của bàn tay không nói gì, mà kéo thân thể của cô đi về hướng xe.
Trong giãy giụa mùi hương quen thuộc luồn vào hơi thở của Vũ Tình, là hắn, là hắn?
Trong nháy mắt cái gọi là tủi thân cùng trào ra, chất lỏng ẩm ướt chảy xuống bản tay ấy. “Thang Duy Thạc, anh buông tôi ra!”
“Ngoan mà, đi theo anh!” Bây giờ đương nhiên không thể thả cô ra rồi!

11 comments on “[Cuốn II Thoát khỏi việc nhà] Tình nhân tuổi 18 – 128.2

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s