[Cuốn I Cận thủy lâu đài] Không yêu đừng quấy rầy 10.1


Edit Suri

Chương 10:

Đời này Giang Diệc Hãn chưa bao giờ cảm thấy mất mặt quá như vậy thật là đen mặt…… Tuy rằng đã che khuất vị trí trọng yếu…… Nhưng mà, anh đã bị xem toàn bộ, hơn nữa, trọng điểm là anh thực xin lỗi cô gái nhỏ này hại cô tâm lý đã bị ô nhiễm, hại cô suýt nữa bị mù mắt rồi.

“Vãn Vãn, đang làm gì? Sao còn không mở cửa!” Ngoài cửa có tiếng người khó chịu gõ cửa âm thanh thúc giục càng nhanh .

Giang Diệc Hãn cấp tốc mặc quần áo anh đã hiểu được vì sao cô hội đột nhiên ra khỏi phòng.

Đều là do yêu tinh hại người bên ngoài kia!

Anh lần nữa lại mình thấy quần áo đã chỉnh tề, anh mới đi ra khỏi phòng anh giơ tay gõ cửa phòng của cô:“Bạn cô đang ở bên ngoài?” Anh không nói cho đồng nghiệp mình chỗ ở nên tự nhiên không có khả năng sẽ là khách của anh.

Vẫn còn chưa định hồn lại tay cô còn ấn trên ngực thở dồn dập.

Vừa rồi, vừa rồi, cô, cô thấy hết rồi!

“Tôp, tôo, là, là, của tôi bạn, bạn tôi –” Cô không dám mở cửa cả người hỗn loạn đến nỗi nói năng lộn xộn.

“Tôi thật có lỗi, nhưng mà, đề nghị cô nhanh chút đem hết hình ảnh hiện tại trong đầu toàn bộ quên đi.” Anh thở dài.

“À –” Nhưng mà, làm sao cô quên ? Sao có thể làm mất trí nhớ ngay lập tức đây……

“Vãn Vãn, vì sao không ra mở cửa? Có phải không đang làm chuyện ám muội ở bên trong ?” Ngoài cửa tiếng đập cửa càng ngày càng lớn.

Phòng bên trong thì có tiếng thở dài, bên ngoài thì tiếng hét chói tai, bị tấn công từ hai phía làm cho Giang Diệc Hãn lại lần nữa thở dài,“Cô trước hết đi ra được không? Tôi sợ bạn cô đợi lát nữa không thấy cô ra sẽ làm ầm ỹ đến hàng xóm cách vách đều phiền lòng!”

“À –” Cô lau mặt ngoan ngoãn đứng lên, nhưng mà thời điểm cô đứng dậy đi mở cửa, chân cô tê cứng hết nên liền bị ngã xuống.

Anh nhanh tay đỡ lấy cô thấy dáng vẻ cô như vậy , anh tức giận hỏi,“Lần đầu tiên?”

Cô sửng sốt ngơ ngác nhìn anh hết nửa ngày, ngốc nghếch đến hơn nữa ngày cũng không phục hồi tinh thần lại và không hiểu anh có ý gì.

“Lần đầu tiên nhìn thấy đàn ông lỏa thể à?” Anh đi thẳng vào làm rõ vấn đề.

Trời,mặt cô không thể đỏ hơn được nữa.

Bởi vì quả thật đây là lần đầu tiên, nhà cô giáo dục rất nghiêm, cô lớn như vậy ngay cả phim cấp ba cũng chưa xem qua…… Ô, anh sao lại hỏi trắng ra như vậy, cô lại lần nữa xấu hổ muốn đập đầu vào tường chết đi.

“Cô nhìn không phải trả tiền với lại không phải ai cũng có mệnh tốt như vậy có thể nhìn thấy dáng của tôi! Nói trắng ra tôi thật sự rất thiệt đó –”

Anh thoải mái trêu chọc, nhưng mà thoáng nhìn thấy hốc mắt cô đỏ lên anh vội im miệng.

Ôi chao, anh nói gì sai, cô nhóc này thật sự rất ngây thơ.

Anh đã nói anh chịu thiệt? Với lại người bị nhìn là anh, không phải cô. Nhưng mà, cô cũng không nghĩ thông được, cô làm sao mà biết anh sẽ không mặc quần áo.ở trong phòng

Mắt cô lại đỏ lên thậm chí đáy mắt thấp thoáng làn hơi nước, cô nghẹn ngào ấp a ấp úng nói,“Nếu không, tôi đem tiền thuê tháng này trả lại cho anh –” Chuyện này, quả thật cô có sai, cô không nên liều lĩnh xông ra như vậy làm cho anh ngại, nhưng mà, đối với việc anh bị cô nhìn thấy hết,chuyện này đã xảy ra cô không có cách nào bù đắp lại.

Giang Diệc Hãn nhất thời cảnh giác.

Cô muốn đuổi anh đi?

“Khoan đã, cô hãy nghe tôi nói, tôi thề, tôi về sau không bao giờ làm loại chuyện ngu xuẩn này nữa!” Vừa nghe bị đuổi đi, anh toàn thân đều là cảm giác bất lực “ xem xem tôi, tôi thật sự siêu siêu siêu hối hận, tôi chỉ là so với cô kiên cường hơn một chút mà thôi –” Anh thật sự ăn năn, cho nên, không cần đuổi anh đi!

Cô  biết anh sẽ hối hận, cho nên tình nguyện ý làm cho anh thoái lui dễ dàng.

Cô cúi đầu im lặng không nói, rất muốn rất muốn giống lần trước, có thể biểu hiện tự nhiên một chút, nói cho anh không có việc gì, chỉ là ngoài ý muốn.

Nhưng mà, cô hiện tại thật sự còn chưa giảm sốc, cô cần một chút thời gian.

“Tốt lắm tốt lắm, đều là tôi sai, lần sau nếu lại có loại chuyện quên mang quần áo tiến phòng tắm ngoài ý muốn này, tôi nhất định cho cô đánh, cho cô giúp tôi vào phòng lấy quần áo sẽ không để chuyện mạo hiểm và đau tim này xuất hiện nữa,ok?!” Đối với cấp việc làm “Thương tổn” cô , anh thật sự thành ý xin lỗi.

Nhưng mà, phản ứng của cô —

2 comments on “[Cuốn I Cận thủy lâu đài] Không yêu đừng quấy rầy 10.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s