[Cuốn II Thoát khỏi việc nhà] Tình nhân tuổi 18 – 131.1


edit mimi———————————-131 Kết cục [ Không cam lòng]
Thấy hắn không đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch, trong mắt lập tức chảy ra nước mắt.
Cô không dám đối mặt với trường hợp này, cô không muốn bị người ta đánh, không muốn bị mắng là người phụ nữ không biết liêm sỉ!
Nhìn dáng vẻ cô sợ hãi nhát gan, toàn thân run run, Thang Duy Thạc có chút lo lắng.
Cô bây giờ như động vật cần bảo vệ, không thể chịu kích thích, sao mình lại quên mất?
Khi còn chưa nói cho cô sự thật, hắn chỉ có thể cố gắng chăm sóc cô! “Em đừng sốt ruột, anh đuổi cô ấy đi, được chưa?”
Vũ Tình dùng sức gật đầu! ”Anh đi nhanh đi!”
Thang Duy Thạc dụi mắt lập tức nhảy lên sàn, sau đó tùy tiện mặc áo sơmi quần dà rồi chuẩn bị đi ra ngoài.
“Này, như thế đã muốn ra rồi à?” người phụ nữ chỉ quấn chăn đơn trên người chạy lại.
“Làm sao chứ?” Còn trong hỗn độn, Thang Duy Thạc khó hiểu hỏi người phụ nữ trước mắt!
“Anh nói làm sao, như vậy mà đi ra à, dù là ai cũng biết anh làm chuyện không tốt!” Cổ áo mở rộng lộ ra lồng ngực, hơn nữa trên cổ màu đồng còn nhiều vết ‘dâu tây’ đỏ tươi, khiến hắn quần áo xộc xệch càng mờ ám hơn.
Bàn tay nhỏ bé chạm vào áo hắn, muốn thắt lại nút áo cho hắn, nhưng cô thử vài lần lại không thể nào đóng xong!
“Anh đi…” Thang Duy Thạc khẽ cười một tiếng, bàn tay to thuần thục đóng cúc quần áo, hơn nữa còn nhét vạt áo sơ mi vào trong quần.
Mặc tóc hơi rối, Thang Duy Thạc mở cánh tay ra để cô kiểm tra. “Bây giờ có thể đi chưa? Hử?”
Vũ Tình nhìn kỹ, sau đó gật gật đầu. “Được rồi, anh có thể đi ra ngoài! Nhất định phải để cô ấy đi, không thể để cô ấy vào đây!”
“Đã biết, yên tâm đi!” Thang Duy Thạc cúi đầu cho cô một ánh nhìn an ủi, làm một tư thế ‘ok’.
………………………………………………-
Thang Duy Thạc đi ra ngoài, lòng Vũ Tình cũng không được thả lỏng, ngược lại càng căng thẳng.
Nhưng lý trí còn sót lại khiến cô biết, cô nên mặc quần áo, chỉnh giường lại gọn gàng, xử lý tất cả dấu vết sau ân ái.
Run run nhìn giường lớn không có một hạt bụi, hai mắt Vũ Tình lại hiện lên đau đớn. Vì sao lại là chiếc chăn xanh cô thích, vì sao gối ôm lại là loại cô thích nhất!
Lui người về sau để mình nhìn rõ nơi này hơn, rèm cửa rải cánh hoa hồng, đồng hồ báo thức nhỏ, sơn tường hồng nhạt mộng ảo, tất cả nơi này đều khiến cô rất thích.
Đau đớn nhắm mắt lại, dùng sức hít không khí trong phòng.
Thang Duy Thạc cố ý sao, cố ý trang trí phòng như cô thích!
Khi cô đau đớn mất đi tình yêu, Thang Duy Thạc như gió xuân bước vào! ”Hi, chuyện giải quyết xong rồi!” Vừa thong dong bước vào.
Là người giúp việc không tìm được giày ở cửa!
“Cô ấy đi rồi sao?” Ngừng thở cùng đợi đáp án.
Thang Duy Thạc không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu.
“Anh đưa em về!” Còn phải giả vờ lạnh lùng, âm trầm vài ngày. Vì hạnh phúc sau này, hai người kiên trì một chút cũng đáng giá!
Sau nóng bỏng giờ lại lạnh như băng, sao hắn lại thay đổi nhanh như thế, một giây trước và một giây sau đúng là hai người khác nhau!
Nhưng hai mặt này cô đều rất quen thuộc, lúc ban đầu quen hắn chính là như thế! ”Được rồi, đi thôi!”

10 comments on “[Cuốn II Thoát khỏi việc nhà] Tình nhân tuổi 18 – 131.1

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s