Trong lòng chỉ có em – chương 11


              CHƯƠNG 10 : VÂN THIẾU PHÀM (HẠ )

                                                   Edit : Flynn

Thạch Như Duệ cùng Tống Huệ cộng tấu một khúc xong, liền trở về phòng .

 

Sợ đánh thức thê tử đang ngủ say , hắn rón ra rón rén đến gần bên giường, chuẩn bị cởi quần áo, lại nhìn trên giường trống trơn không bóng người, nhất thời sợ đến ngây người. Hắn chạy nhanh sờ chăn đệm một chút, lạnh , xem ra người vừa rời đi được một lát thôi. Trong lòng xuất hiện một nỗi hoang mang chưa từng có.

 

Nàng đi nơi nào ? Có thể hay không bị bắt cóc hoặc bị kẻ thù bắt đi ?

 

Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh,…Hắn nhìn chung quanh bốn phía, hoàn toàn gọn gàng, không có dấu vết giãy dụa phản kháng, trong không khí cũng không có hương vị của mê hương .

 

Vậy nàng đã đi đâu? Nàng rốt cuộc có biết hay không, nàng đang bị thương cần phải tĩnh dưỡng!

 

Đợi chút, nàng không phải là đã nghe được tiếng tiêu , đi ra ngoài tìm hắn chứ ?

 

Hắn lập tức dọc theo hoa viên tìm kiếm nàng, tìm khắp nơi cũng không tìm được tung tích của nàng. Hắn bắt đầu mất kiên nhẫn , nàng rốt cuộc đi nơi nào….

Hắn lo lắng sắp điên mất. Hắn gọi Liễu thúc dậy, bảo Liễu thúc cho mọi người đi tìm nàng, chính hắn cũng xuất môn, đi đến những nơi nàng có thể đến.

 

Trong căn nhà nhỏ, Tiểu Vũ không thể biết được, nàng mất tích khiến cho người ngã ngựa đổ. Nàng đang cùng Vân Thiếu Phàm nói chuyện sôi nổi. Vân Thiếu Phàm đối với việc chẩn bệnh thông thường không có hứng thú, nhưng đối với nghiên cứu độc dược, giải dược kỳ lạ cổ quái gì đó rất có kiến thức . Tiểu Vũ nghe hắn nói, cảm thấy rất thích.

 

“Vân, vậy ngươi vài năm nay đều chú tâm nghiên cứu chế tạo loại dược kì lạ kia a?” Tiểu Vũ  tò mò hỏi. Trải qua vài canh giờ ở chung, bọn họ đã trở nên thân thiết hơn. Xưng hô cũng có thể gọi ra cực kì thuận miệng .

 

“Nhiều lắm, ta nghiên cứu chế tạo dược, mỗi dạng đều là có một không hai .” Hắn tự phụ nói.

 

“Có loại dược a, ăn một viên có thể làm khuôn mặt già đi mười tuổi. Loại dược này, ta chuyên môn dùng để đối phó những tên tự cho là phong lưu, phẩm cách thấp, dựa vào khuôn mặt để lừa tiểu cô nương .”

 

Tiểu Vũ che miệng cười: “Ngươi xác định ngươi không dùng để hạ độc bản thân ?”

 

“Nàng! Tiểu nha đầu, dám trêu chọc ta, cho nàng xem sự lợi hại của ta , mở rộng tầm mắt!”

 

Hắn duỗi tay ra, một con chim nhỏ xinh xắn màu xanh biếc liền đậu ở trên tay hắn, vỗ vỗ cánh, chớp chớp mắt , rất có linh khí.

Tiểu Vũ vừa nhìn thấy đã thích , nhẹ nhàng dùng ngón út chuẩn bị vuốt ve đầu của nó, không ngờ nó kháng cự bay lên vai Vân Thiếu Phàm, nhìn Tiểu Vũ một cách không thân thiện mấy.

 

“Con vật này cùng chủ nhân nó giống nhau, đối nữ nhân đều không có thiện cảm đâu.”  Vân Thiếu Phàm chán ghét nhớ lại chủ nhân của chim nhỏ – một Hỗn Thế Ma Vương đối với nữ nhân luôn là địch ý.

 

Mà hắn, vui vẻ nhất chính là tra tấn con chim này, xem nó như là Hỗn Thế Ma Vương kia mà tra tấn. Hắn nghiến răng oán hận tưởng tượng.

 

Hắn lấy ra một viên thuốc từ trong một cái bình nhỏ, nghiền thành phấn, trộn lẫn với hạt ngũ cốc con chim ngu ngốc này thích ăn nhất, đổ ra bàn tay. Quả nhiên, con chim ngốc trúng kế, đến mổ đồ ăn.

 

Tiểu Vũ thừa lúc chim nhỏ ăn vui vẻ, vuốt ve lông của nó, nó không kháng cự. Đột nhiên, chim nhỏ toàn thân cứng đờ, ánh mắt sung huyết, lảo đảo một chút, liền ngã ở mặt bàn.

 

Tiểu Vũ cả kinh, tay run run chỉ vào Vân Thiếu Phàm : “Ngươi đối nó làm cái gì? Ngươi lấy độc dược cho nó ăn? Ngươi thật tàn nhẫn, ngươi làm sao có thể tàn nhẫn như vậy!” Trong mắt nàng bắt đầu xuất hiện sương mù.

 

“Đừng khóc, yên tâm, nó không chết được.” Tuy rằng thích tra tấn con chim ngu ngốc này, nhưng hắn cũng không dám thật sự giết nó, giết nó Hỗn Thế Ma Vương lại không làm thịt hắn sao.

 

 

“Chính là cho ngươi xem thí nghiệm thôi.” Hắn lấy ra một viên thuốc từ trong một cái lọ khác, nghiền thành phấn, hòa với nước, đổ vào miệng chim nhỏ . Ngay sau đó, chim nhỏ liền vui vẻ hoạt bát trở lại .

 

Nàng nhìn chim nhỏ không khác trước, nhẹ nhàng thở ra.”Đây là thuốc gì, kỳ quái như vậy, vừa rồi nó rõ ràng giống như đã chết .”

 

“Ha ha ha, đây là ta dốc hết tâm huyết mấy năm, là phát minh vĩ đại nhất , nó là một loại thuốc sau khi ăn vào người liền không có hơi thở không có tim đập, không khác gì chết cả, nhưng là sau đó ăn giải dược liền có thể sống lại . Đương nhiên thời gian cũng không thể quá dài, nếu không thân thể cũng hư thối .”

 

“Như vậy thần kỳ a, kia dài nhất có thể được mấy ngày ?”.

 

Được hỏi về phát minh mới nhất, Vân Thiếu Phàm hơi hơi có cảm giác tự đắc, đối với lĩnh vực chế dược , không có người nào có thể thắng được hắn.

 

“Bảy ngày.” Hắn tự hào trả lời.

 

“Vậy ngươi còn có loại thuốc đặc biệt nào nữa không ?”

 

“Đương nhiên là có, như là…”

 

… . . .

 

 

Thời gian qua rất nhanh, trời đã sáng, tuy rằng lưu luyến không rời, Vân Thiếu Phàm vẫn phải tự mình đưa Tiểu Vũ về nhà.

 

Tới gần gia môn, Tiểu Thúy cùng rất nhiều nha hoàn, gia đinh vội vàng ra đón.

 

“Tiểu thư, ngươi đã trở lại, cô gia đều đã muốn lo lắng đến điên rồi. Từ nửa đêm luôn luôn tìm người đến bây giờ chưa về.” Tiểu Thúy vội vàng nói, xem ra là nàng hiểu lầm cô gia không quan tâm đến tiểu thư , cô gia lo lắng tìm tiểu thư khiến cho người ngã ngựa đổ.

 

Liễu thúc im hơi lặng tiếng đứng sau mọi người, đánh giá nhìn nam tử tướng mạo xuất chúng bên cạnh Tiểu Vũ: “A Tường, ngươi đi bắn pháo báo tin cho thiếu gia, đã tìm được người, hướng về phía đông mà phóng, có lẽ thiếu gia đang ở phía đông tìm.”

 

Vân Thiếu Phàm nhận được ánh mắt đánh giá cua Liễu thúc, cũng không hề sợ hãi nhìn lại. Xem ra cũng là một người có võ.

 

“Vũ nhi, ta đây liền cáo từ , đừng quên, hảo hảo nghỉ ngơi, hạn chế cử động, ngày kia đến thay thuốc.”

 

Sau khi gật đầu với Liễu thúc , hắn liền rời đi.

 

Xoay người, hắn xấu xa cười, tiểu đồ đệ của hắn cư nhiên đã có vị hôn phu, ha ha, có ý tứ. Xem ra tiểu đồ đệ ở bờ sông thất hồn lạc phách là vì vị hôn phu của nàng? Ha ha, được chơi đùa, làm huyên náo gà chó không yên, hắn thích nhất .

 

 

Phía sau bọn nha hoàn khe khẽ nói chuyện riêng, đây là công tử nhà ai, thật sự là tuấn tú a. Này thiếu phu nhân mệnh thật tốt, xinh đẹp như thiên tiên, gả cho thiếu gia mặc dù không bằng công tử tuấn tú vừa rồi, bất quá thiếu gia cũng lớn lên anh tuấn tiêu sái, cả người tản ra khí chất kiên cường . Tất cả chuyện tốt, đều là tiểu thư được hưởng.

 

 

.


4 comments on “Trong lòng chỉ có em – chương 11

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s