Trong lòng chỉ có em – chương 10


         

          CHƯƠNG 10 : VÂN THIẾU PHÀM (THƯỢNG )

                                                   Edit : Flynn

 

Trong lòng đau đớn không thể nói được thành lời, nàng chậm rãi từng bước một rời đi, đôi chân nặng như chì. Bên tai là âm khúc cầm tiêu hòa hợp của bọn họ, giống như âm thanh của ma quỷ , xé rách tâm can nàng.

 

Hay cho câu tình chàng ý thiếp! Nàng muốn mau chóng rời đi, lại không biết nên đi nơi nào… Trở về phòng tiếp tục giả vờ ngủ? Tiếp tục giả vờ không biết sự dối trá của hắn ? Không, lúc này nàng không thể giả vờ cái gì cũng không biết,cái gì cũng chưa từng xảy ra…

 

Cứ thế lang thang không mục đích, đi đến bờ sông, nàng dừng lại, rốt cục cũng thoát khỏi tiếng nhạc ma quỷ ấy. Nàng thất thần nhìn lên trời đêm, ánh sao đẹp đến thế lại chỉ ở trong đêm mới có thể tỏa sáng , giống như sự chân thành của mình, chỉ có thể lặng lẽ bộc lộ trong góc tối.

 

Đột nhiên, nàng rất muốn ở đây ngắm nhìn đến bình minh, đến khi ánh nắng phá tan đêm đen…

 

Nàng chậm rãi tìm cây dựa lưng vào, bên hông truyền đến đau đớn. Đại phu nói không hảo hảo tĩnh dưỡng sẽ thành tật, nàng cười nhạt. So với trái tim không toàn vẹn, thân thể bị khuyết có đáng gì .

 

Nàng thầm nghĩ khi nhìn thấy ánh mặt trời ấm áp, trái tim lạnh lẽo của nàng sẽ được sưởi ấm, như ánh sáng đẩy lui màn đêm u ám.

 

 

 

Trong đêm đen, gần đó có một nam tử, đôi mắt sáng như sao tò mò nhìn chằm chằm tiên nữ tuyệt sắc u sầu dưới ánh trăng. Hắn rất ngạc nhiên, tiên tử thế nào cũng sẽ u buồn, là vì sa xuống thế gian? Hắn nhịn không được hứng thú cười giảo hoạt, hắn rất muốn nhìn một chút dáng vẻ thất kinh của tiên nữ là như thế nào ?

 

Hắn xấu xa cười.

 

Hắn nhẹ nhàng đến trước mặt tiên nữ, làm mặt quỷ. Di… Thế nào không có phản ứng? Theo lý thuyết, trong đem đen khuya khoắt đột nhiên gặp phải một cái mặt quỷ kinh khủng, hẳn là phải bị dọa đến hoa dung thất sắc mới là bình thường a.

 

Nhưng tiên nữ trước mắt dường như không nhìn thấy hắn vậy. Chỉ có phàm nhân không nhìn thấy tiên tử, nào có tiên tử không nhìn được phàm nhân a. Rõ ràng ánh mắt của tiên nữ này bình thường,không thương tật gì hết, nhưng trong mắt trừ bỏ đau thương lại dường như không chứa thêm gì cả.

 

“Này!” hắn không vui ầm ĩ “đánh thức” nàng. Hắn chán ghét nhất người khác coi thường hắn . Hắn, Vân Thiếu Phàm , từ trước đến giờ nữ nhân đối hắn luôn là chúng tinh chủng nguyệt (sao hướng về trăng), bởi hắn lớn lên anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng cộng thêm gia thế hiển hách, hắn luôn luôn là đích ngắm của nữ nhân a !

 

Không có động tĩnh gì.

 

Tiếng thứ hai vang lên: “Này!” . Cư nhiên có nữ nhân có thể coi thường một siêu cấp soái ca như hắn sao (a này có bệnh tự sướng) . Nhất định phải lay tỉnh nàng, khiến cho nàng phải chảy nước miếng vì hắn.

 

Vẫn im lặng.

 

Rốt cuộc phải kêu đến tiếng thứ ba “Này!” mới làm nàng quay đầu lại nhìn hắn. Một khắc nàng quay đầu lại kia, hắn mới biết cái gì gọi là “nhất tiếu hồi mâu, lục cung thất sắc” (một lần quay đầu mỉm cười,lục cung mất sắc – đoạn này ta chém) . Hắn cư nhiên lại là người phải chảy nước miếng, nữ tử này lại có khuôn mặt xinh đẹp dịu ngoan, khuynh quốc khuynh thành như vậy, chẳng lẽ thật là tiên tử rơi xuống thế gian, vẻ đẹp này quả thật không phải của người thường.

 

Tiên tử dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.

 

Lão thiên gia, là người nghe được âm thanh kêu gào trong nội tâm của ta, biết ta Vân Thiếu Phàm một mình cô đơn lẻ bóng vô cùng hiu quạnh, mới phái tiên nữ xuống cùng ta làm bạn sao, thật tốt quá.

 

“Này, nàng từ nơi nào đến ? Sẽ không thật sự là từ trên trời xuống đi ?” Vân Thiếu Phàm hưng phấn hỏi.

 

Nhưng là tiên tử dường như không muốn quan tâm hắn, lại quay đầu tiếp tục nhìn bầu trời.

 

“Này, nàng nhìn cái gì a?” Hắn tiếp tục bám lấy nàng.

 

“A…” tiên tử rốt cục mở miệng, câu nói đầu tiên chính là tiếng rên đau đớn.

 

“Nàng bị thương nơi nào? Ta nhìn xem.” Nhận được ánh mắt cảnh giác, hắn vội giải thích: “Ta nhưng là đại phu nga!”.

 

Tiếp theo liền kéo nàng đứng lên để kiểm tra.

 

“Chậc chậc, là loại lang băm nào đã chữa cho nàng đây, vết thương đơn giản như vậy, đều trị thành như thế này.” Hắn xác định nàng không phải là tiên tử , nào có tiên tử nào thắt lưng lại bị thương như vậy.

 

Lang băm? Nghe nói Vân Trí tìm toàn là đại phu tốt nhất mà.

 

“Nàng đến nhà của ta, ta giúp nàng bôi thuốc , chỉ cần hai ngày là khỏi.” Hắn tích cực mời nàng.

 

Tiểu Vũ dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn, gương mặt anh tuấn của hắn nhất thời suy sụp.

 

“Ta soái như thế này, cần lừa tiểu cô nương về nhà sao? Nhà của ta a, bao nhiêu cô nương tranh giành, cầu xin ta cũng không mời các nàng về a.”

 

Nhìn ra Tiểu Vũ bắt đầu có điểm tin tưởng , hắn càng dũng cảm : “Bởi vì a, cổng nhà ta là một cái cổng rất soi mói, nữ nhân gầy béo xấu xí, nó đều không vừa ý đuổi ra hết.”

 

 

Tiểu Vũ bật cười, người này thực hài hước. Phải cảm ơn hắn, rốt cục bản thân cũng tìm được cảm giác vui vẻ.”Vậy đi thôi, ta muốn nhìn thấy cái cổng nhà ngươi a.”

 

 

 

 

 

Đến nhà Vân Thiếu Phàm , đây là một ngôi nhà có vẻ khá cũ, phòng ở, đồ dùng đều rất đơn giản, có thể đoán được đây chỉ là chỗ ở tạm thời của hắn.

 

Vân Thiếu Phàm đỡ nàng ngồi xuống, sau đó nghiêm cẩn (nghiêm túc +cẩn thận) giúp nàng bôi thuốc.

 

Nhìn hắn lúc này không giống bộ dáng miệng lưỡi ngọt xớt vừa rồi , nàng nói: “Dáng vẻ nghiêm túc của ngươi, thật đúng có điểm giống với đại phu.”

 

” Ta vốn là đại phu. Nhiều lời vô ích, rất nhanh nàng sẽ tự thể nghiệm kỹ thuật của thần y ta .” Hắn khoe khoang nói.

 

Rất nhanh sau khi hắn bôi thuốc cho nàng, nàng liền cảm giác bên hông một trận thoải mái truyền đến. Xem ra, hắn không lừa nàng.

 

“Ngày mai thay thuốc, tận lực nghỉ ngơi nhiều, ít đi lại.” Hắn dặn dò. Đột nhiên, hắn nhìn thấy bàn tay nhỏ bé của nàng in đậm một dấu răng không nông cũng không sâu, còn vương chút máu đã khô . Hắn lại đem ra một thứ thuốc mỡ khác giúp nàng bôi thuốc.

 

“Xem ra, tiên nữ cũng có chuyện thương tâm, đem bản thân cắn thành như vậy.” Hắn trêu chọc.

 

“Nơi này thật thoải mái, tuy đơn giản nhưng thoải mái.” Tiểu Vũ nhanh chóng nói sang chuyện khác, nàng không muốn nhắc lại chuyện này, tâm tình lại buồn bực.

 

“Đương nhiên , chỉ cần có Vân Thiếu Phàm ta, nơi nào cũng thoải mái !” Hắn bệnh cũ không thay đổi, lại khoe khoang.

 

Tiểu Vũ nhìn chung quanh, phát hiện có rất nhiều sách thuốc, cùng các loại thảo dược kì lạ. Nàng tò mò cầm thảo dược lên xem, toàn là thảo dược chưa được nhìn qua bao giờ.

 

“Ngươi có thể hay không dạy ta a?” Tiểu Vũ đột ngột hỏi. Thạch phu nhân có bệnh phong thấp cùng đau thắt lưng đã nhiều năm , nàng muốn học một ít, có thể giúp phu nhân.

 

Vân Thiếu Phàm ngây ra một lúc, rất ít có nữ nhân cảm thấy hứng thú với việc học y.

 

“Được.” Hắn rất nhanh liền vui vẻ mà đáp ứng, hắn vốn đang nghĩ cách để tiên nữ này thường xuyên đến đây chơi a.

 

“Sư phụ.” Tiểu Vũ chuẩn bị cúi đầu, lại bị Vân Thiếu Phàm ngăn lại.

 

 

“Đừng xưng hô với ta như vậy, nàng kêu ta sư phụ,ta cảm thấy mình như trở thành một ông lão già nua.” Hắn vội vàng nói, hắn chán ghét xưng hô kiểu này.

 

“Ta đây gọi ngươi…”

 

“Bằng hữu thường gọi ta ‘Vân’, các cô nương ái mộ ta thích gọi ta là ‘Vân đại ca’, xưng hô thế nào tùy nàng.” Hắn cười cười.

 

“Ta đây gọi ngươi….’Vân’ đi.” Nàng ngập ngừng nói,nàng chưa từng xưng hô thân thiết như vậy với ai .

 

Nàng trúng kế , ha ha ha, hắn vui vẻ nhìn biểu tình xấu hổ của nàng không sót chút gì.

 

“Nghỉ ngơi đi, trời sáng, ta sẽ đưa nàng về nhà. Ngày kia bắt đầu đến chỗ ta học y thuật .

 

Hắn tưởng tượng từ nay trở đi có người xinh đẹp theo bên mình mỗi ngày liền vui vẻ. Ha ha, nếu không trốn hỗn thế đại ma vương kia, hắn sao có thể đến nơi hẻo lánh không một bóng người như thế này.

 

 

.

6 comments on “Trong lòng chỉ có em – chương 10

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s