Nghiệt yêu: Cô dâu thứ 10 của Qủy Vương – chương 98


Edit: Nu

Chương 98 Triệt Nhi tức giận

“Này, cái này là của ta, ngươi muốn ăn, kêu người chuẩn bị cho ngươi đi.” Vân Phi Tuyết nhìn Triệt Nhi đang liều mạng ăn điểm tâm của nàng.

“Ta thích ăn của ngươi đấy, làm sao? Có bản lĩnh thì đoạt lại đi.” Triệt Nhi đắc ý nhìn nàng, dù sao nàng cũng đánh không lại mình.

“Được.” Vân Phi Tuyết lời còn chưa dứt, tay đã cướp đi bát cháo trước mặt hắn, cho dù hắn có võ công thì sao? Tóm lại vẫn chỉ là một đứa nhỏ.

“Tới nha.” Triệt Nhi nhanh tay ngăn nàng lại, sau đó dùng tay kia cầm chén ném lên không trung, mũi chân giơ ra đằng sau, bát liền vững vàng nằm trên mũi giày của hắn.

“Xú tiểu tử, nhìn đây.” Vân Phi Tuyết nhấc chân đá vào chân hắn, thật là buồn bực, con bà nó, khi dễ nàng không có võ công sao? Hôm nay nàng cho dù có đánh nát cái bát kia, cũng quyết không để hắn đắc ý. https://qttp.wordpress.com/

Triệt Nhi hất mũi chân lên, bát lại bị ném lên không trung, hắn tránh được đòn đánh lén của nàng, sau đó điểm mũi chân một cái, liền bay lên nhận lấy bát, sau đó cầm bát khoe khoang:“Thế nào? Đến lấy đi!”

“Ngươi nói đó.” Vân Phi Tuyết rất nhanh dùng hư chiêu, nhìn qua tưởng muốn lấy bát trong tay hắn, thừa dịp hắn tập trung tránh đòn, dùng chân quét xuống chân hắn.

Triệt Nhi đang đắc ý, không nghĩ tới nàng sẽ dùng chiêu này, nhất thời không chú ý, bát trong tay liền bay ra cửa………

Long Phi mới vừa đi tới cửa, đã thấy một cái bát thẳng hướng mình lao tới, tay duỗi ra liền vững vàng tiếp được, đi vào hỏi:“Phi Tuyết, Triệt Nhi, các ngươi đang làm gì vậy?”

“Huynh hỏi tẩu ấy ấy.”

“Ngươi hỏi hắn ấy.”

Hai người lấy tay chỉ vào đối phương rất ăn ý. https://qttp.wordpress.com/

“Đánh nhau sao?” Long Phi khẽ cười, cũng không truy cứu nữa, nhìn Triệt Nhi nói:“Vừa rồi ta đi tìm đệ, mới biết đệ đã đến đây, sao điểm tâm sáng cũng không ăn? Thuốc cũng không uống?”

“Đệ đến cùng hoàng tẩu ăn điểm tâm sáng, uống thuốc.” Triệt Nhi chạy đến bên người Long Phi nói.

“Long Phi, ngươi đã đến rồi, vừa hay, ngươi làm ơn, mau đưa hắn đi đi, tốt nhất đuổi về Hoàng cung ấy, ta sắp chịu không nổi hắn rồi.” Vân Phi vừa khoa trương vừa bộc tuệch nói.

Ai ngờ vừa dứt lời, Triệt Nhi dáng vẻ vừa tổn thương vừa tức giận trừng mắt nhìn nàng, đột nhiên xoay người chạy đi quát:“Ngươi không cần đuổi, ta tự đi, từ nay về sau sẽ không đến tìm ngươi nữa.”

“Triệt Nhi……….” Vân Phi Tuyết vội vàng muốn gọi hắn lại, nhưng hắn đã chạy chả thấy bóng dáng đâu, xoay người nhìn Long Phi nghi hoặc hỏi:“Hắn làm sao vậy? Tại sao lại tức giận? Ta nói sai gì sao?”

“Phi Tuyết, Triệt Nhi vì thích ngươi, mới cố ý đối nghịch với ngươi, bởi vì hắn không biết nên ở chung một chỗ với ngươi như thế nào, bắt đầu từ lúc hắn còn nhỏ, đã bị người khác nịnh hót dối trá, khiến hắn càng cô độc, càng tịch mịch hơn, mà sư huynh chỉ luôn suy nghĩ làm sao để báo thù, tuy rất thương yêu Triệt Nhi, nhưng huynh ấy căn bản không biết Triệt Nhi cần gì. Hắn chỉ là muốn làm nũng, nhưng tìm khắp nơi lại không có ai chơi cùng, sư huynh lại quá nghiêm khắc với hắn, để hắn một mình ở lại trong Hoàng cung tôi luyện, cho nên Triệt Nhi ghét nhất là bị đuổi về Hoàng cung, mà vừa rồi trong lúc vô ý ngươi nói những lời như thế, đã làm tổn thương hắn.” Long Phi ngữ khí có chút nặng nề giải thích, hắn hi vọng Triệt Nhi có một cuộc sống vui vẻ khoái hoạt như những đứa trẻ bình thường khác. https://qttp.wordpress.com/

“Làm sao đây, ta không cố ý.” Vân Phi Tuyết lập tức hối hận, trong lúc vô tình nàng đã làm tổn thương Triệt Nhi.

“Phi Tuyết, ta nhìn ra được, Triệt Nhi thật sự rất thích ngươi, ta hy vọng ngươi có thể thật lòng với nó, Triệt Nhi kỳ thật rất đáng thương.” Long Phi nhìn nàng ý vị thâm trường nói.

“Ta muốn đi tìm hắn.” Vân Phi Tuyết vừa dứt lời, người cũng đã lo lắng chạy ra ngoài, nàng rất lo lắng cho hắn.

Nàng một đường tìm đến phòng Triệt Nhi, thấy hắn đang ngồi trên mép giường rơi nước mắt, vừa thấy nàng đi vào liền thở phì phì nói:“Ngươi tới làm gì? Muốn Hoàng huynh đưa ta hồi cung sao?”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, Vân Phi Tuyết bỗng thấy đau lòng, đi tới giải thích với hắn:“Triệt Nhi, ngươi đừng tức giận mà, ta vừa nãy không cố ý.”

“Hừ.” Triệt Nhi hầm hừ quay mặt đi không nhìn nàng, nàng cũng giống như Hoàng huynh, đều muốn vứt hắn về Hoàng cung. https://qttp.wordpress.com/

“Ta sẽ không để họ đuổi ngươi về Hoàng cung, ngươi mỗi ngày đến ép ta uống thuốc, ta còn chưa báo thù, cho nên, ngươi yên tâm, dù ngươi muốn đi, ta cũng không để ngươi đi, ta là người có thù tất báo.” Vân Phi Tuyết biết cá tính của hắn, cho nên cố tình nói ngược lại.

“Ngươi cho là ngươi có thể trả thù được sao? Ngươi mấy lần kia, ngay cả ta còn đánh không lại.” Triệt Nhi không cười liếc mắt nhìn nàng một cái, nhưng tâm tình dường như đã tốt hơn nhiều.

“Tiểu tử, ngươi dám khinh thường ta.” Vân Phi Tuyết thở phì phì cốc đầu hắn một cái.

“Ngươi dám đánh ta, ta là Hoàng thượng.” Triệt Nhi xoay lấy tay cản tay nàng hạ xuống, nhưng tay lại đụng trúng miệng vết thương trên ngực nàng.

“A….” Vân Phi Tuyết không nhịn được kêu lên, đau đớn lấy tay ôm ngực, lui về phía sau hai bước.

“Ngươi làm sao vậy? Ta không phải cố ý.” Vẻ mặt của Triệt Nhi lập tức trở nên khẩn trương, chạy đến cạnh nàng, chân tay luống cuống. https://qttp.wordpress.com/

“Phì” một tiếng, nhìn dáng vẻ không biết làm sao của hắn, Vân Phi Tuyết bật cười nói:“Tiểu tử, giờ chúng ta huề nhau, vậy chúng ta ai cũng không được giận.”

“Ta mới không giận, ta là nam nhân, sao có thể chấp nhặt với ngươi.” Triệt Nhi mạnh miệng phủ nhận , ánh mắt lại không dám nhìn nàng, nhìn chằm chằm đi nơi khác.

“Được, ngươi là nam nhân, ngươi không giận, vậy ta đây về trước, lần sau sẽ đến thăm ngươi.” Vân Phi Tuyết khẽ cười, rốt cuộc vẫn là con nít, dễ dàng bị gạt.

“Được, ta sẽ đến tìm ngươi cùng uống thuốc.” Triệt Nhi trên mặt lại lộ ra nụ cười mờ ám, vẻ bất mãn khi nãy dường như đã biến mất.

“Được.” Vân Phi Tuyết buồn bực đáp, nàng nắm tay hắn đứng dậy, sau đó xoay người rời đi.

Chậm rãi trở về phòng, thấy một nha hoàn từ phía đối diện đi đến, ánh mắt chớp động nhìn nàng.

“Tiểu tử, ngươi đã đến rồi.” Vân Phi Tuyết kinh ngạc vui mừng kêu lên.

7 comments on “Nghiệt yêu: Cô dâu thứ 10 của Qủy Vương – chương 98

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s