Bang chủ đoạt yêu 1.2


Ba mươi năm, Hắc Lạc Kiệt chưa bao giờ có tình cảm đặc biệt với phụ nữ, bao gồm cả mẹ anh.

Vừa sinh ra anh đã gánh vác sứ mệnh kế thừa Hắc gia, sau một tuổi liền cắt đứt tất cả liên hệ tình thân với mẹ, bắt đầu nhận chương trình huấn luyện nghiêm khắc, mẹ anh lấy chồng là người gia trưởng, không dám nói lời phản đối với quyết định của chồng. (Vô_Ảnh_Các_https://qttp.wordpress.com/)

Mười năm trước, tả hữu phó bang chủ và Hắc Lạc Kiệt đi xử lý chuyện quan trọng, lại phải dừng xe ở một con đường tắt, vì ở phía trước có hai phe đang ẩu đả.

Bọn họ cũng chẳng có hứng thú với chuyện đánh nhau trẻ con này, chỉ lẳng lặng chờ đợi bọn họ phân thắng bại.

3 phút trôi qua, phe thắng lợi kiêu ngạo dùng sức đá đạp vài cái với phe thua trận, lập tức cười rời đi. ?https://qttp.wordpress.com/)

Đám người đánh thua chật vật đứng lên, Bạch Chí Quần đi trước cầm gậy gõ, khó chịu nhìn về BMW dừng ở bên, hai mắt lộ ra hơi thở tàn bạo.

“Nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy à?” Nói xong, gậy gỗ trong tay anh ta dùng sức đập về phía BMW, nhất thời tạo thành vết lõm.

Tiết Trấn Kỳ ngồi trước giận dữ mở cửa xuống xe, bọn họ vốn không để ý đến những thằng nhóc này, nhưng chúng dám can đảm khiêu khích thậm chí ra tay, dù thế nào anh cũng phải cho chúng một bài học.

“Muốn chết à?”

“Bằng mày cũng đáng á?” Bạch Chí Quần ngang ngược nói, ánh mắt cực kì khinh thường nhìn anh. (Vô—–Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Tiết Trấn Kỳ liếc xéo anh ta một cái, “Đánh thua người ta còn dám kiêu ngạo như vậy.”

“Không cần nói nhiều như vậy, muốn đi qua đây, để lại tiền mua đường đi!” Bạch Chí Quần làm rõ ý đồ của anh ta, hôm nay phe mình tổn thất trầm trọng, nếu không tìm dê béo kiếm ít tiền, tiền thuốc men của họ phải lấy ở đâu đây?

“Muốn tiền, vậy phải xem nhóc có bản lĩnh không.” Tiết Trấn Kỳ vừa nói vừa sắn tay áo, thiên tính khát máu bắt đầu lên men trong cơ thể. <https://qttp.wordpress.com/===Vô==Ảnh===Các&gt;

“Còn phải nhìn xem nhóc còn mạng không.” Đồng Thiệu Vĩ cũng xuống xe, ngồi xe lâu làm cho người ta eo mỏi lưng đau, anh cũng muốn vận động gân cốt, giáo huấn tên nhóc sinh sau này cũng là vận động không tồi.

“Nói lời tạm biệt còn quá sớm, ra tay đê!” Bạch Chí Quần căn bản không tin hai người đàn ông trước mắt này rất lợi hại, tốt xấu gì anh còn có hơn mười thủ hạ.

“Bang chủ?” Hai người cung kính xin chỉ thị.

“Phế chúng đi!” Hắc Lạc Kiệt lạnh lùng như dao, dưới sự sửng sốt của người trẻ tuổi; giọng nói lạnh băng kia như truyền đến từ địa ngục. /Vô.Ảnh..Các…https://qttp.wordpress.com//

Nhận lệnh bang chủ, Tiết Trấn Kỳ và Đổng Thiệu Vĩ lập tức lập tức tấn công đám thiếu niên kia, dễ dàng đánh chúng ngã xuống đất, hơn mười tên mặt mũi bầm dập chất thành một đống, trong miệng đau thương hô ái ui~~.

Tiết Trấn Kỳ lôi Bạch Chí Quần sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhợt, đi đến bên cạnh xe cung kính hỏi: “Bang chủ, tên này xử lý thế nào ạ?”

Bạch Chí Quần lúc này đã rõ bản thân chọc đến người không nên dây vào, cả người run run nhìn cửa sổ xe BMW màu đen, nghĩ mình sắp toi, nếu không có bàn tay to của Tiết Trấn Kỳ nắm cổ áo anh ta, chỉ sợ anh ta đã dúi dụi trên mặt đất.

“Xử trí theo bang quy.” Bốn chữ lạnh như băng lại truyền ra từ trong xe. /Vô/Ảnh/Các/https://qttp.wordpress.com/

Bạch Chí Quần nhất thời cảm thấy giống như bị gió âm thổi qua, hai mắt hoảng sợ nhìn phía Tiết Trấn Kỳ, muốn làm rõ cái gì gọi là bang quy? Ước chi mình còn có một đường sống.

“Thằng nhóc, dám chọc vào đây, chỉ còn đường chết, mày chịu chết đi!” Tiết Trấn Kỳ nhanh chóng cầm gậy gỗ dưới đất, dùng hết toàn lực đánh lên đầu Bạch Chí Quần——

“Dừng tay! Các người đang làm gì? !” $Vô#Ảnh#Các$@https://qttp.wordpress.com@^^

Một giọng nữ sắc bén vang lên làm tay anh dừng lại giữa không trung, ánh mắt khó hiểu nhìn về chỗ phát ra tiếng nói.

Đồng Thiệu Vĩ nhếch mày đánh giá cô bé đang đi thẳng đến chỗ họ.

Bạch Sấu Hồng từ xa đã nhìn thấy em trai bị một gã đàn ông cao to túm cổ áo, cô còn chưa kịp lên tiếng đã thấy kẻ kia cầm gậy gỗ định đánh em trai cô, cô hoảng sợ phát ra một tiếng thét chói tai, chạy như bay đến chỗ họ, không để ý ánh mắt khác thường của họ, che trước em trai cô.

Cô chẳng e dè mở mắt nhìn Tiết Trấn Kỳ cầm gậy gỗ trong tay, tư thế mãnh liệt bảo vệ em trai làm mọi người giật mình.

“Các người muốn làm gì?”

“Cô bé, không phải chuyện của cô, tránh ra!” Tiết Trấn Kỳ vội đuổi một đứa trẻ không hiểu chuyện đi.

Cô bé kia mặc đồng phục học sinh Quốc Trung, tuổi còn nhỏ, không hề sợ hãi chuyện trước mắt, thằng nhóc được bảo vệ thì đã sớm sợ gần chết, cô thật là gan dạ dũng cảm. ^Vô*Ảnh&Các^*&https://qttp.wordpress.com&*

Nếu là bình thường có lẽ anh sẽ để cho thằng nhóc vô dụng phải nhờ con gái che chắn này một con đường sống, chỉ tiếc bang chủ đã hạ lệnh, anh không thể cũng không dám trái lệnh.

Bạch Sấu Hồng nhìn em trai thích gây chuyện nơi nơi nói: “Em lại gây rối à?”

Bạch Chí Quần không dám nhìn thẳng vào mắt cô, cũng không dám thừa nhận là bản thân đi khiêu khích trước, đáng thương nói: “Giờ nói cũng làm gì, bọn họ muốn làm thịt em!”

Cô dời mắt nhìn về phía Tiết Trấn Kỳ, giọng điệu kiên quyết nói: “Tôi sẽ không cho anh động vào một sợi lông tơ của nó, có bản lĩnh anh giết tôi trước đi!” Nói xong, cô xoay người ôm chặt lấy thằng em trai cao lớn, tuyệt không để người ta dễ dàng xúc phạm tới nó. ^Vô*Ảnh&&Các

Tiết Trấn Kỳ nhất thời ngơ ngác, khó hiểu nhìn Bạch Sấu Hồng tình nguyện hy sinh tính mạng.

Trong xe đột nhiên truyền ra một tiếng phẫn nộ, “Nó là thế nào với cô?”

“Muốn giết cứ giết, tất phải hỏi nhiều!” Cô quật cường không để ý, quan hệ của họ liên quan gì đến anh?

Tiết Trấn Kỳ và Đồng Thiệu Vĩ nghe vậy chấn động, bọn họ kinh ngạc không phải vì cô bé dám tranh luận với bang chủ, mà là bang chủ lại mở miệng nói chuyện với cô! #Vô&Ảnh*Các#&https://qttp.wordpress.com&amp;

Thật ra bọn họ cũng không muốn làm hại cô bé trước mắt, chỉ là bọn anh không có quyền, cũng cảm thấy bất an thay cô, sợ bang chủ hội không có tính nhẫn nại vì phiền hà mà định giải quyết cô.

“Trả lời còn đường sống, không trả lời, cả hai cùng chết!” Giọng vô tình lạnh như băng làm người ta không rét mà run.

Tiết Trấn Kỳ và Đồng Thiệu Vĩ dò xét nhìn nhau một cái, cố nén xúc động muốn nói với cô: đừng nghi ngờ, mau nói ra, bằng không bang chủ không nói đùa đâu.

Bạch Sấu Hồng không để ý tới vấn đề của anh, nói thẳng: “Hãy bớt nói nhảm đi, một mạng đổi một mạng, thả nó ra, tôi tình nguyện chết thay nó!”

Người trong xe không nhẫn nại nổi giận gầm lên một tiếng: “Trả lời!”

Nghe thấy tiếng rống giận này, Tiết Trấn Kỳ và Đồng Thiệu Vĩ càng giật mình cằm thiếu tý nữa đến rơi xuống, nhìn bang chủ luôn giữ bình tĩnh, tự nhiên lại nổi giận với cô bé này?

“Nói điều kiện trước đi, anh muốn một mạng, tôi cho anh, anh thả nó đi!” Bạch Sấu Hồng không chịu ảnh hưởng cơn rống giận của anh, cố ý nói ra lời hứa hẹn. <https://qttp.wordpress.com/===Vô==Ảnh===Các&gt;

“Không thương lượng! Muốn mạng sống phải trả lời!” Trong lời của anh không có một tia cứu vãn đường sống. Anh muốn gì tuyệt không ai dám cự tuyệt, càng không ai dám can đảm ra điều kiện yêu cầu.

Cô là người đầu tiên, nhưng anh cũng không có ý phá lệ vì cô.

“Nó là em trai tôi.” Hai mắt cô ánh lên nghi ngờ, không biết vì sao anh ta lại muốn biết quan hệ của họ, cái này thì liên quan gì đến anh chứ.

Nhìn hai người đàn ông ngoài xe cũng chẳng phải hạng người bình thường, mà họ vô cùng cung kính với người trong xe, nghĩ đến thân phận của người đó cũng không phải thường, sẽ là ai đây nhỉ?

“Đi!” <https://qttp.wordpress.com/===Vô==Ảnh===Các&gt;

Nghe vậy, Tiết Trấn Kỳ và Đồng Thiệu Vĩ nhanh chóng ngồi trở lại trong xe, xe lập tức nghênh ngang mà đi.

Bạch Chí Quần không thể tin được mình lại giữ được một mạng như thế.

Bạch Sấu Hồng lại không hiểu vì sao họ lại dễ dàng buông tha cho em trai và cô như thế.

Bọn họ rốt cục là ai?

Song chuyện này chẳng liên quan gì đến cô, người bình thường như cô, chỉ cần ngày qua ngày bình an vui vẻ là tốt rồi, có một số việc không nên biết nhiều.

******

Trong BMW, Hắc Lạc Kiệt như có suy nghĩ nhìn phía trước, trong lòng tựa hồ tính toán cái gì.

Tiết Trấn Kỳ và Đồng Thiệu Vĩ lại cảm thấy quái dị với chuyện xảy ra lúc trước, dựa theo thường lệ, bang chủ tuyệt không tha thứ cho kẻ khiêu khích mình, dù không lấy mạng cũng phế tay chân, hôm nay tự nhiên vì nữ sinh đó mà tạm tha cho thằng nhóc kia, thật quá quái dị.

Nhìn bang chủ máu lạnh vô tình, tự nhiên lại động lòng từ bi? ! <https://qttp.wordpress.com/===Vô==Ảnh===Các&gt;

“Tôi muốn tất cả tư liệu về cô bé đó, không cho phép kẻ nào động vào cô ấy!” Hắc Lạc Kiệt trầm giọng hạ lệnh. Anh muốn cô bé kia, biểu tình không sợ không ngại kia của cô, lay động trái tim băng giá của anh thật sâu.

Tiết Trấn Kỳ và Đồng Thiệu Vĩ lại rơi mắt kính lần nữa, nếu họ có đeo mắt kính.

Bang chủ tự nhiên dùng từ “Muốn” á?

******

Hôm nay sau mười năm, một câu “Đưa người phụ nữ kia đến cho tôi” của Hắc Lạc Kiệt, tả hữu phó bang chủ Diệm bang đảm nhiệm trọng trách, tự mình đi trước, chỉ vì hoàn thành mệnh lệnh của bang chủ.

Một chiếc xe dài bay nhanh trên đường, ba người trên xe đều có tâm sự, sau khi yên lặng 20 phút, rốt cục có người phá vỡ im lặng mở miệng.

“Đúng là Bạch Sấu Hồng sao?” Cận vệ của Hắc Lạc Kiệt có điểm lo lắng hỏi, dù sao nếu làm hỏng chuyện này, người đầu tiên bị đập chính là anh. <https://qttp.wordpress.com/===Vô==Ảnh===Các&gt;

“Đúng vậy, tôi cũng rất nghi ngờ, đã qua mười năm, cậu xác định bang chủ thật sự chỉ định cô ta sao?” Tiết Trấn Kỳ cũng làm mặt nghi ngờ, anh bỏ lỡ hai hội nghị đàm phán cũng không muốn trở về tay không.

Đồng Thiệu Vĩ tao nhã châm thuốc, hít sâu nói: “Các cậu ngẫm lại xem, có người phụ nữ nào đã từng xuất hiện đặc biệt trước mặt bang chủ chưa? Tôi có thể chắc chắc nói cho các cậu biết, không có, tuyệt đối không có. Bang chủ thậm chí còn lạnh như băng với mẹ mình, gặp mặt chỉ biết nhìn lạnh lùng, lời nói có thể dùng đầu ngón tay mà đếm. Huống hồ bang chủ năm đó còn nói anh ấy muốn cô ta, cậu quên rồi à?” <https://qttp.wordpress.com/===Vô==Ảnh===Các&gt;

“Nhưng mười năm nay bang chủ chưa từng nhắc đến cô ta.” Tiết Trấn Kỳ vẫn cảm thấy nghi ngờ, năm đó tư liệu cuộc đời của Bạch Sấu Hồng đã đưa đến trên tay bang chủ vào ngày hôm sau, từ sau ngày đó, bang chủ chưa từng hỏi đến bất kỳ chuyện gì về Bạch Sấu Hồng.

Đúng là cô ấy sao? Đoán sai thì sao? <https://qttp.wordpress.com/==9=Vô==Ảnh===Các&gt;

Chẳng lẽ phải nói với bang chủ: Xin lỗi, chúng em đoán sai rồi, lần sau sẽ sửa ạ.

Chỉ sợ bọn họ chẳng còn mạng mà sửa!

“Năm đó cô bé vẫn là nữ sinh mười lăm tuổi, thời gian mười năm vừa vặn đủ để cô bé trưởng thành. Cậu đừng nói cho tôi biết, cậu đã quên sạch chuyện bang chủ muốn bảo vệ cô ấy rồi chứ!” Đồng Thiệu Vĩ liếc xéo anh nói. Sau khi đoán ra người cần tìm có thể là Bạch Sấu Hồng, Tiết Trấn Kỳ giống như ngồi trên lửa vội vàng về văn phòng, nửa giờ sau mới nhích người đến Bộ Đại Bộ (tên huyện ở Quảng Đông). <https://qttp.wordpress.com/==9=Vô==Ảnh===Các&gt;

Tiết Trấn Kỳ mất tự nhiên ho khan hai tiếng mới thừa nhận nói: “Bang chủ sau lần ra lệnh đó thì không bao giờ nói gì nữa, cho nên năm thứ ba tôi đã quên rồi.”

Đồng Thiệu Vĩ nguy hiểm nháy hai mắt, “Cô ấy còn ở trong Bộ Đại Bộ không?” Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, chỉ sợ bọn họ phải xách đầu mà đi gặp bang chủ

Nghe vậy, Tiết Trấn Kỳ càng thêm mất tự nhiên giật mình, “Chắc là còn.”

Chắc là còn? Nếu không phải xe đang chạy nhanh, Đồng Thiệu Vĩ sẽ không lưu tình đánh đến, để anh mấy ngày mấy đêm không xuống giường được. “Có ý gì?”

“Nghe nói mấy tháng trước còn có người nhìn thấy cô ấy ở Bộ Đại Bộ.” Tiết Trấn Kỳ chột dạ trả lời. <https://qttp.wordpress.com/==1=Vô==Ảnh===Các&gt;

Việc này có thể trách anh sao? Anh đến năm thứ ba mới lơ đi, ai bảo bang chủ từ sau ngày đó chẳng nhắc đến cô ấy nữa, anh cũng đã quên sự tồn tại của nhân vật này rồi, sao biết bang chủ đột nhiên…

“Mấy tháng trước?” Đồng Thiệu Vĩ cao giọng hỏi.

“Cô ấy chỉ là dân thường, chắc không có việc gì đâu.” Tiết Trấn Kỳ cố nhớ lại một màn mười năm trước kia, cô gái nhỏ dáng vẻ thanh tú, không tính là kiều diễm động lòng người, chắc không có người dám can đảm ăn mất. <https://qttp.wordpress.com/==2=Vô==Ảnh===Các&gt;

“Nếu cô ấy đã lấy chồng, hoặc là đã có bạn trai? Hơn nữa cô ấy còn có một thằng em trai chuyên môn đi gây chuyện đúng không? Nếu cô ấy đi mất rồi, tôi xem cậu ăn nói với bang chủ thế nào.” Đồng Thiệu Vĩ lạnh lùng nói ra chuyện nghiêm trọng.

“Nếu như cô ấy lập gia đình rồi, tôi sẽ tìm người làm thịt chồng cô ấy. Bạn trai càng đơn giản, trực tiếp bảo nó phắn. Về phần đi rồi… Không thể nào, tôi nghĩ cô ấy không thể đâu!” Tiết Trấn Kỳ nghĩ đến rụng cả tóc, nếu người phụ nữ bang chủ muốn đúng là Bạch Sấu Hồng, mà có người đã sớm hái đi đóa hoa này của bang chủ, anh không dám tưởng tượng kết cục của bản thân sẽ thê thảm thế nào. <https://qttp.wordpress.com/==3=Vô==Ảnh===Các&gt;

“Cậu cầu nguyện đi!” Đồng Thiệu Vĩ nói châm chọc. Khiến cho Tiết Trấn Kỳ hao tổn tâm trí, anh chẳng để ý đến anh ta, ai bảo anh ta lấy quá nhiều lợi ích của mình, đáng đời!

“Có lẽ… Có lẽ người bang chủ chỉ căn bản không phải cô ấy.” Tiết Trấn Kỳ ôm một tia hi vọng nói.

“Cậu có người nào khác à? Nếu không cậu đến đối mặt với bang chủ, xem người anh ấy muốn có phải Bạch Sấu Hồng không là được.” Bang chủ rất ít lời, anh có thể hỏi ra được mới là giỏi.

Tiết Trần kýkhông lời nào để nói, anh không sợ trời không sợ đất, chỉ không dám đi vuốt râu hùm. “Coi như là cô ấy vẫn tốt đi, bang chủ tìm cô ấy rốt cuộc muốn làm cái gì?” <https://qttp.wordpress.com/=1=2=Vô==Ảnh===Các&gt;

“Cậu cho là bang chủ tìm cô ấy nói chuyện phiếm à? Ngu dốt!” Đồng Thiệu Vĩ mắng nói. Anh cũng không cho rằng bang chủ sẽ tìm cô nói chuyện phiếm, hoặc là ôn lại chuyện năm đó. “Dù Bạch Sấu Hồng vẫn chưa lấy ai, nhưng chúng ta cũng không thể nói với cô ấy: ‘Bang chủ của chúng tôi muốn em, đây là vinh hạnh trời biển của em.’ Rồi cô ấy sẽ ngoan ngoãn đi theo chúng ta trở về.” Tiết Trấn Kỳ càng ngày càng cảm thấy chuyện khó có thể xử lý, anh thà đi sống mái chiếm địa bàn với người ta, cũng không muốn đau đầu vì vấn đề người đàn bà của bang chủ.

“Sai! Đây là vấn đề của cậu, không là vấn đề của tôi.” Đồng Thiệu Vĩ mỉm cười lắc lắc ngón trỏ, vui sướng khi người gặp họa nói.

“Có ý gì?” Anh không vui quát. <https://qttp.wordpress.com/==Vô==Ảnh===Các&gt;

“Vấn đề tìm người tôi đã giải quyết cho cậu, còn lại chỉ là vấn đề của cậu, người có mang về hay không, tự cậu xử lý, dù sao loại chuyện bắt người này không nằm trong phạm vi của tôi, đồng chí, cố lên ha!”

“Cậu như thế mà cũng gọi là anh em à?”

“Lần sau khi cậu bàn chuyện làm ăn với tôi, nhớ đến lời này, rồi hãy nói!” Đồng Thiệu Vĩ nhún vai nói, Tiết Trấn Kỳ giận đến tý nữa thì đánh ra một quyền.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s