Bang chủ đoạt yêu 9.1


Bạch Sấu Hồng sau mây mưa thường ngủ luôn, bất ngờ mở to hai mắt tỉnh lại nhìn anh nói: “Người trong hắc đạo có phải nói một là một, nói được thì làm được không?”

Hắc Lạc Kiệt gật gật đầu, “Trên cơ bản là như thế.” Ở chung với cô một thời gian, với cá tính của cô cũng có chút hiểu biết, như cô hỏi vấn đề hiện tại, anh cược cô nhất định có mục đích gì đó.

“Có ý gì?” (Vô_Ảnh_Các__19___________https://qttp.wordpress.com/)

“Xem tình hình mà định.” Anh kéo thân thể mềm mại của cô lại gần, ôm chặt vào lòng.

“Vậy lời hứa của anh?”

“Em nói đi?”

“Anh đã nói một tháng sẽ để em về nhà, ngày mai là đến ngày, anh không thể nuốt lời.” Bạch Sấu Hồng nghiêm mặt nhìn anh nói.

“Anh sẽ cho em về.” Nhưng cũng không nói không đón em lại. Anh bổ sung thêm một câu trong lòng.

Cô vừa lòng gật đầu, rúc vào lòng ấm áp của anh, nghĩ ngày mai có thể rời đi, trong lòng không khỏi có điểm vui sướng… Nhưng vì sao lại có chút khó khăn?

Không! Cô làm sao có thể luyến tiếc rời khỏi anh?

Không có khả năng, tuyệt đối không thể!

“Đúng rồi, em trai em bỗng thay đổi, có phải anh…” (Vô_Ảnh_Các__________20___https://qttp.wordpress.com/)

“Anh phái người chỉnh cậu ta, để cậu ta hiểu cái gì là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, cả ngày chờ một bước lên trời là không thực tế, làm đến nơi đến chốn mới quan trọng, xem, cậu ta hiện tại có phải thực tế hơn không.”

“Thì ra đúng là anh.” Thay đổi của em trai, cô thật là lòng tràn đầy vui mừng.

“Em nói nhiều quá, nếu không ngủ, chúng ta sẽ vận động một tý.”

“Chúng ta làm rồi mà.”

Hắc Lạc Kiệt xoay người đè lên thân thể mềm mại của cô, tha thiết nói: “Lý do đã đổi, nếu ngày mai em phải về, không bằng chúng ta nói lời từ biệt một phen.”

Hai thân mình trần trụi lại dây dưa chặt chẽ, Bạch Sấu Hồng thở gấp nói: “Anh vừa mới mới…” (Vô_Ảnh_Các___21__________https://qttp.wordpress.com/)

“Có thể là thuốc bổ của ông nội rất bổ.”

Tương lai nếu có cơ hội, cô nhất định không cho anh tẩm bổ nữa. Người đàn ông vốn đã đòi hỏi vô độ, bị lão gia gia Hắc gia tẩm bổ đến cố gắng như vậy, hại cô mỗi tối đều không thể ngủ ngon.

“Không muốn!” Tối hôm nay anh đã muốn cô rất nhiều lần rồi.

“Không được không muốn!” Anh nhiệt tình hôn môi cô, bàn tay to dao động trên người cô.

Ban đêm nóng bỏng sắp bắt đầu!

******

“Hiếm khi chúng ta có cơ hội bước vào biệt thự.” Đồng Thiệu Vĩ thoải mái nằm trên sofa, khẽ lắc ly rượu. (Vô_Ảnh_Các______21_______https://qttp.wordpress.com/)

“Cô ấy về rồi!”

“Ngày mai lại đi đón cô ấy về.” Hắc Lạc Kiệt uống một ngụm rượu.

“Bang chủ, anh muốn cưới cô ấy à?” những lời này của Tiết Trấn Kỳ khẳng định là nghi ngờ.

“Đúng.”

Nghe vậy, Tiết Trấn Kỳ cười to nói: “Nghe đại ca Hắc gia nói, Bạch Sấu Hồng còn  liều mình vùng vẫy, không phải sao?”

“Em xin chúc mừng!” Đồng Thiệu Vĩ nâng chén với anh, “Vậy đêm nay coi như là đêm chúc mừng kết thúc cuộc sống độc thân, cụng ly! Không say không về!”

“Đúng! Không say không về!” (Vô_Ảnh_Các___________22__https://qttp.wordpress.com/)

******

Lúc đêm khuya, một cuộc động đất làm biệt thự rơi vào cảnh hỗn loạn.

Ba người Hắc Lạc Kiệt đều uống say, gọi thế nào cũng không tỉnh, cuối cùng vẫn đành hợp sức mang ba người ra bãi đất trống trong biệt thự.

Cận vệ của Hắc Lạc Kiệt cầm lấy điện thoại đi hỏi tin tức, sau một lúc lâu, sắc mặt nghiêm trọng nói: “Động đất ở Chấn Ương.”

“Cái gì? ! Nhà Cô Bạch rất gần nơi đó!” Nữ quản gia sốt ruột nói, vội vàng bấm số nhà Bạch Sấu Hồng, nhưng điện thoại không kết nối, bà chỉ cảm thấy trong lòng rối như tơ vò, nếu Cô Bạch có chuyện không hay xảy ra, bang chủ có thể hay không… (Vô_Ảnh_Các___23__________https://qttp.wordpress.com/)

Mọi người nhìn ba người say khướt, không biết nên đánh thức bọn họ thế nào, có người mang một thùng nước đến, đổ thẳng lên ba người, tiếp theo chợt nghe tiếng mắng thô tục.

“Mẹ kiếp, thằng khốn nào!” Sau những lời này, Tiết Trấn Kỳ đánh một quyền vào cận vệ.

“Cô Bạch nguy rồi!” Nữ quản gia sốt ruột hô.

Những lời này có tác dụng ngăn quả đấm lại hơn cả.

“Nói rõ!” Đáy lòng Hắc Lạc Kiệt nổi lên ý lạnh.

Nữ quản gia có chút nức nở nói: “Vừa mới xảy ra động đất, trong phòng rất nhiều đồ rung động, chỉ e xảy ra nguy hiểm, cho nên chúng ta phải ra khỏi biệt thự trước.” Động đất mạnh đến không hề báo trước, mọi người ngủ say bị làm tỉnh lại.

“Cái này liên quan gì đến Bạch Sấu Hồng?” Hắc Lạc Kiệt hoảng loạn gào thét. (Vô_Ảnh_Các_______24______https://qttp.wordpress.com/)

Cận vệ vội vàng trả lời: “Động đất gần Chấn Ương, hơn nữa chúng ta đã gọi điện về nhà Cô Bạch, nhưng không kết nối được.”

“Không thể nào, Sấu Hồng nhất định không có chuyện… Tôi muốn đến Bộ Đại Bộ, tôi muốn tận mắt thấy cô ấy còn khỏe mạnh. Đáng chết! Em nhất định phải khỏe mạnh cho anh, nếu không anh nhất định sẽ…” Vì sao trong mắt lại có hơi nước? Anh đau đớn nhắm mắt lại.

“Bang chủ, ” nữ quản gia an ủi nói: “Cô Bạch là người lương thiện, cô ấy nhất định sẽ bình an vô sự.”

******

Cho dù không tự mình trải qua cơn động đất, nhưng sau khi tòa nhà sụp đổ, chỉ thấy tiếng người hô hoán bên trong, biểu tình vẫn mang theo kinh hoảng, trong tiếng sốt ruột là vị chua của mũi. (Vô_Ảnh_Các__________25___https://qttp.wordpress.com/)

Khi Hắc Lạc Kiệt tận mắt nhìn thấy tình hình bi thảm do động đất tạo thành, trái tim không khỏi đau đớn, cô còn tốt không?

Có hoảng hốt không?

Có bị thương không?

Có phải… Có còn sống không…

Khi biết được tin từ radio, Bộ Đại Bộ là khu xảy ra động đất nghiêm trọng nhất, tất cả thông tin bị gián đoạn, anh càng thêm tâm loạn như ma.

Bởi vì động đất mà đường nghiêng sụp đổ, cầu gãy, xe không thể đi đến, Hắc Lạc Kiệt lập tức sai người đưa xe máy đến, lái xe máy đến Bộ Đại Bộ, anh lòng nóng như lửa đốt muốn tận mắt thấy cô bình an vô sự. Đi theo là hai vị phó bang chủ và cận vệ của anh. (Vô_Ảnh_Các___65__________https://qttp.wordpress.com/)

Khi đến ngoài cửa Bạch gia, đã là năm giờ sáng.

Anh nhìn căn nhà vốn bốn tầng, hiện thời đã chỉ còn hai tầng, tầng một, hai hoàn toàn bị vùi trong lớp đất. Hai mắt anh mở thật to, đôi tay nắm chặt.

“Bang chủ, có lẽ Cô Bạch đã trốn ra được.” Đồng Thiệu Vĩ hi vọng có kỳ tích xảy ra trên người Bạch Sấu Hồng, nếu không chỉ sợ bang chủ sẽ phát cuồng.

Một người dân bản xứ đi tới hỏi: “Các người đến tìm người Bạch gia à?”

“Đúng, bọn họ có trốn được không?” Hắc Lạc Kiệt vội vàng hỏi.

Người nọ lắc đầu, “Chỉ sợ là không, từ lúc động đất đến giờ vẫn không nhìn thấy người nhà Bạch gia.”

“Không! Không thể nào! Bạch Sấu Hồng, em đi ra cho anh!” Hắc Lạc Kiệt muốn đi vào trong, anh sống phải thấy người, chết phải thấy xác! (Vô_Ảnh_Các________31_____https://qttp.wordpress.com/)

Tiết Trấn Kỳ và cận vệ vội vàng ngăn anh lại, dư chấn không ngừng, nếu anh đi vào trong, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm.

Giọng điệu Đồng Thiệu Vĩ đau xót nói: “Bang chủ, Cô Bạch có thể đã…”

“Không thể nào! Cô ấy không thể chết, cô ấy nhất định còn sống, tôi không tin mới mấy giờ ngắn ngủn, cô ấy đã… Tôi muốn đi cứu cô ấy!” Hắc Lạc Kiệt dùng sức tránh khỏi sự kìm chế của hai người lao về phía trước, lại bị ngăn lại, anh vung một quyền vào Tiết Trấn Kỳ.

Ba người Tiết Trấn Kỳ, Đồng Thiệu Vĩ cập cận vệ dùng hết sức lực, mới có thể khống chế Hắc Lạc Kiệt trên mặt đất không thể nhúc nhích. (Vô_Ảnh_Các____124_________https://qttp.wordpress.com/)

“Buông tôi ra! Tôi muốn cứu cô ấy ra ngoài! Tôi…” Không thể biết được người mình yêu bình an hay không, làm Hắc Lạc Kiệt lãnh khốc vô tình rốt cuộc không nhịn được bi thương mà nghẹn ngào trong lòng.

“Bang chủ, chúng em cũng hi vọng Cô Bạch bình an vô sự, nhưng Cô Bạch nếu còn ở trong, chúng ta cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ, nếu không không cẩn thận một cái, Cô Bạch có thể bị đè chết.” Đồng Thiệu Vĩ nhắc nhở anh.

“Lập tức tìm người đến lấy, mau!” Hắc Lạc Kiệt lập tức hạ lệnh.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s