Bang chủ đoạt yêu 9.2


Hai giờ sau, bắt đầu khởi công.

Bọn họ vừa đào vừa gọi người, chỉ mong có tiếng đáp lại, Hắc Lạc Kiệt kêu khàn cả giọng. Cho đến khi mặt trời xuống núi, anh vẫn không buông tay, tin cô vẫn còn sống, sẽ không bỏ anh mà đi. (Vô_Ảnh_Các_____1212________https://qttp.wordpress.com/)

“Bang chủ, tối rồi, ngày mai lại đào tiếp.”

“Không được ngừng! Tiếp tục đào!”

“Nhưng trời tối tầm mắt không tốt, chỉ e làm Cô Bạch bị thương.”

“Tìm máy phát điện đến, bật đèn đuốc sáng trưng bốn phía. Đã hơn mười hai giờ rồi, tôi không thể để cô ấy bên trong lâu hơn nữa, mau đào cho tôi. Còn nữa, gọi bác sỹ đưa thuốc đến, chẳng may cô ấy bị thương, lập tức cấp cứu.” Theo thời gian trôi qua, tính nhẫn nại của anh sắp hết rồi.

Sáu giờ sáng hôm sau, đột nhiên có người nói “Tìm được rồi”, Hắc Lạc Kiệt vội vàng tiến vào, trong một cái hốc nhỏ, anh thấy bóng người cô, nhưng cô lẳng lặng nằm đó, tựa hồ… (Vô_Ảnh_Các____163_________https://qttp.wordpress.com/)

“Sấu Hồng, Sấu Hồng…” Anh gọi nhưng cô chẳng đáp lại, anh gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, cho đến khi xà nhà bốn phía chuyển ra, lộ ra không gian một người có thể vào, anh lập tức khom người đi vào, bàn tay to run run phủ lên hơi thở của cô. Ông trời ơi! Xin đừng để cô ấy rời khỏi con!

Hơi thở ấm áp làm anh kém chút cảm động khóc thất thanh, anh dè dặt cẩn thận ôm cô ra, vội vàng gọi bác sĩ khám cho cô,.

Hơn hai giờ sau Bạch Sấu Hồng mới chậm rãi tỉnh lại, khi vẻ mặt mỏi mệt của Hắc Lạc Kiệt ánh vào mi mắt cô, nước mắt như sợi châu đứt rơi xuống.

Xa nhau không đến hai ngày, cô lại có cảm giác như mấy đời, nức nở nói: “Ôm… em…” (Vô_Ảnh_Các_______724 ______https://qttp.wordpress.com/)

Sau một giây, cô đã rơi vào cái ôm ấm áp của anh, cúi đầu nỉ non.

“Đừng khóc, ăn một chút gì nhé?” Thấy cô rốt cục đã tỉnh lại, trái tim nôn nóng của anh cuối cùng cũng bình tĩnh lại, Anh nhận chão loãng một bác gái tốt bụng đưa đến, xúc từng thìa nhỏ vào miệng cô,

Thật vất vả ăn xong ba thìa, Bạch Sấu Hồng giống như nhớ tới chuyện gì, kinh hoảng nhìn anh nói: “Người nhà của em đâu? Bọn họ còn khỏe không?” Nói xong, cô kích động muốn ngồi dậy.

“Đừng gấp gáp, anh phát người đi đào, đừng nóng vội!” Anh đau lòng nhìn dáng vẻ kinh hoàng và sốt ruột của cô, sớm biết anh sẽ không để cô trở về, thà rằng nuốt lời chứ không muốn cô chịu loại tra tấn này.

“Em sợ, rất sợ!” Cô ngã vào lòng anh khóc nói: “Em muốn đi cứu ba mẹ em, nhưng em bị nhốt trong không gian nhỏ hẹp, em lại không có gì để đào, chỉ có thể lấy tay đi đào, mà em dùng lực thế nào, cũng không thể đào nổi tường xi măng kia. Em liều mình gọi họ, nhưng đều không có người đáp em… Không ai trả lời em…” (Vô_Ảnh_Các_______724______https://qttp.wordpress.com/)

“Anh biết.” Anh đau lòng nhìn hai tay băng bó của cô, khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên bàn tay nhỏ của cô, anh sợ hãi, cực kỳ đau lòng.

“Em tưởng là em chết chắc rồi.”

“Chẳng lẽ em quên anh rồi sao? Anh sẽ đến cứu em.” Tay Hắc Lạc Kiệt lau đi nước mắt cho cô.

“Em không biết anh có thể đến cứu em không.”

“Nếu giờ em không yếu như thế, anh nhất định sẽ hung hăng đánh em một trận, cô bé.”

“Em nghe thấy anh gọi em, em tưởng là em đang nằm mơ.” (Vô_Ảnh_Các_______764______https://qttp.wordpress.com/)

“Đứa ngốc! Đó đúng là anh gọi em. Trước khi chúng ta về Đài Trung, cho em nghỉ ngơi thật tốt?” Anh sợ hãi để cô chờ ở đây, nếu có tin bất hạnh truyền đến, cô nhất định sẽ không chịu nổi.

Bạch Sấu Hồng lắc đầu, “Không cần, em phải ở lại đây chờ tin tức, em muốn nhìn thấy người nhà của em.”

“Thân thể của em…”

“Em chịu đựng được! Em xin anh, để em chờ ở đây được không?” nước mắt trong xuống lại rơi xuống, cô đáng thương nhìn anh.

Hắc Lạc Kiệt không thể cự tuyệt được cầu xin trong mắt cô, đành phải bất đắc dĩ gật đầu.

Cô lộ ra một nụ cười, nhẹ giọng nói: “Anh biết không? Khi em cho là em sắp chết, em rất muốn gặp anh.” (Vô_Ảnh_Các_____158________https://qttp.wordpress.com/)

Nghe vậy, trong lòng Hắc Lạc Kiệt tràn ngập nhu tình, cúi đầu hôn lên cánh môi tái của cô.

******

Trong mơ bất an hỗn loạn làm Bạch Sấu Hồng ngủ không yên ổn, cho đến khi Hắc Lạc Kiệt kéo cô không ngừng dãy dụa vào lòng, cô mới khó khăn ngủ.

Nhìn dáng vẻ gầy yếu của cô, Hắc Lạc Kiệt cảm tạ ông trời thật nhiều, không lấy cô khỏi tay anh, nếu không, anh khó có thể tưởng tượng được ngày sau sẽ ra sao?

Sau sự kiện này, anh càng rõ thêm, cô có địa vị quan trọng thế nào trong lòng anh. Mười năm trước dũng khí của cô hấp dẫn anh, mà hôm nay mười năm sau, trái tim anh đã hoàn toàn đắm chìm trong nhu tình với cô, không thể tự kềm chế.

Anh tuyệt đối không thể buông tay. (Vô_Ảnh_Các______876_______https://qttp.wordpress.com/)

Gần chạng vạng, Bạch Sấu Hồng tự tỉnh lại từ trong mộng, phát hiện mình an toàn kề trong lòng anh, không khỏi dãn đôi mi thanh tú.

Nhìn vào đôi mắt tràn đầy mỏi mệt nhưng dịu dàng của anh, trong lòng cô bất an, thấp giọng hỏi nói: “Người nhà của em đâu?”

“Đã tìm được rồi.” Nếu có thể, anh không muốn nói cho cô sự thật tàn khốc này, biết rõ cô có ý muốn bảo vệ gia đình đến thế nào, cô nhất định khó có thể nhận tin dữ này, nhưng anh có thể không nói sao?

“Ở đâu?” Ánh mắt cô nhìn quét xung quanh, lại phát hiện không thấy bóng hình quen thuộc, cô sốt ruột vạn phần kéo anh nói: “Nói cho em, bọn họ ở đâu?”

Hắc Lạc Kiệt ôm bóng hình nhỏ bé vào lòng, nhẹ giọng nói: “Một giờ trước người nhà của em đều đã tìm được, bọn họ đã… Đã qua đời.”

“Không! Không! Không thể nào, không thể…” Cô như nổi điên giãy giụa, khóc lóc gào thét.

Hai tay anh ôm chặt cô, “Sấu Hồng, em đừng như vậy, sẽ làm hại đến mình.”

“Em không tin! Ta không tin!” Cô vẫn khóc kêu, “Em muốn nhìn họ, em muốn tận mắt nhìn thấy bọn họ.”

“Em chắc chắn có thể chứ?” (Vô_Ảnh_Các_________935____https://qttp.wordpress.com/)

“Đưa em đi!” Cô tránh cái ôm của anh, dùng sức hất cánh tay ra. Cô muốn nhìn tận mắt, nếu không cô căn bản không thể chấp nhận người nhà hai ngày trước còn tươi cười, hiện thời đã âm dương xa xách, không có khả năng đâu!

***

Hắc Lạc Kiệt vội ôm thân mình yếu ớt của cô nói: “Đừng quá kích động, anh đưa em đi.”

“Anh lừa em đúng không? Anh nói đi!” Bạch Sấu Hồng do dự mang hi vọng hỏi.

Anh không nói chỉ nhẹ đỡ cô ra ngoài, cô nhìn thấy sân nhà quen thuộc đã san thành bình đại, có thể biết uy lực của động đất kinh người thế nào.

Hắc Lạc Kiệt đưa cô tạm vào lều, nhìn những di thể trùm khăn trắng, nước mắt cô nhịn không được tràn mi. (Vô_Ảnh_Các_________111____https://qttp.wordpress.com/)

“Không! Đây không phải sự thật, không phải sự thật…”

“Sấu Hồng, tỉnh lại lại!” Anh đỡ người cô đi đến di thể của người nhà, nếu có thể anh thật muốn lập tức đưa cô rời khỏi đây, không đành lòng nhìn dáng vẻ mất mát của cô.

Bạch Sấu Hồng run run đưa tay vén khăn trắng lên, đập vào mắt đúng là người nhà yêu quý của cô, trái tim cô đau như bị kiếm đâm thủng.

Cô nhìn về phía cha mẹ, căn bản không muốn nhận sự thật này. Tối hôm đó người một nhà còn cùng ăn cơm, cha mẹ cực kỳ vui mừng khi em trai trở nên biết chuyện, biết tiến lên.

Tiếp theo cô nhìn di thể Bạch Chí Quần, đêm đó nó mới nói cho cô, nó muốn đến nhà xưởng học nghề, nhưng hiện tại lại… (Vô_Ảnh_Các_____222________https://qttp.wordpress.com/)

Đồng Thiệu Vĩ đốt hương đưa cho Hắc Lạc Kiệt, anh nhẹ nhàng đặt vào tay cô.

“Tỉnh lại chút, đừng để họ cho lo lắng cho em.”

Cô thắp hương rồi bái lậy, anh nhìn cô chưa ngừng khóc, trái tim anh cũng đau đớn không ngừng, “Sấu Hồng!”

“Em không tin! Em không tin!” Cô che mặt nỉ non, làm sao có thể trong thời gian ngắn, cô đã mất đi tất cả người nhà, để cô còn lại một mình trên đời làm gì chứ?

“Vì sao…” Cô bi thống la lên, trước mặt bỗng tối sầm, thân mình suy yếu tựa như lá rụng rơi xuống. (Vô_Ảnh_Các________333_____https://qttp.wordpress.com/)

“Sấu Hồng?” Hắc Lạc Kiệt một tay đỡ cô vào lòng, khẩn trương gọi.

******

Khi Bạch Sấu Hồng lại tỉnh lại, phát hiện mình đã đi khỏi Bộ Đại Bộ, cô khóc sướt mướt muốn về Bộ Đại Bộ, Hắc Lạc Kiệt lại nói gì cũng không chịu đồng ý.

“Em phải đi về!”

“Không được!”

“Anh dựa vào cái gì mà không được? Anh cũng chẳng phải là gì của em!”

“Hiện ở đó rất nguy hiểm, vài ngày nữa tự anh sẽ đưa em về, giờ em nghỉ đi.”

“Em không cần nghỉ, em phải đi về! Em không thể để người nhà em nằm đấy, em phải đi về cùng bọn họ, anh thả em về được không? Cầu xin anh!”

“Tất cả di thể đã đưa đến nhà tang lễ, vài ngày nữa, anh lại đưa em trở về. Em mới vừa trở về từ quỷ môn quan, người còn yếu, nghỉ ngơi vài ngày, em cũng không muốn để người nhà đã mất của mình lo lắng chứ.” Anh kéo người con gái đang khóc vào lòng, dịu dàng an ủi.

“Anh không được gạt em.” Cô như con mèo nhỏ ngoan ngoãn nằm trong lòng anh.

“Ngủ đi.” Anh nhẹ vuốt sợi tóc trước mặt cô. (Vô_Ảnh_Các____________444_https://qttp.wordpress.com/)

“Anh phải ở cùng em, không được đi.” Ánh mắt cô bất an nhìn anh, sợ ở một mình.

“Anh sẽ không đi.” Anh nhận lời, thấy thần sắc cô sợ hãi, chỉ cảm thấy đau lòng không thôi.

Mất đi người thân làm Bạch Sấu Hồng đau xót muốn lấy ấm áp và dựa vào người anh, bàn tay nhỏ bé của cô lén luồn vào áo anh, mềm nhẹ vuốt ve anh.

“Sấu Hồng, em đùa với lửa.” Anh khàn giọng nói. Cô chưa bao giờ chủ động gần anh, vui sướng khẽ nảy lên trong lòng anh, nhưng người cô yếu như thế, thật sự không thích hợp…

“Thích không?” Cô cố ý xoa đầu vú thô cứng của anh.

Hơi thở của anh càng ngày càng bất ổn, “Thân thể của em còn rất yếu…” Đáng chết! Cô hoàn toàn làm dấy lên dục vọng từ đáy lòng anh.

“Em muốn cảm nhận hơi ấm của anh, được không?” (Vô_Ảnh_Các____________555_https://qttp.wordpress.com/)

“Nhưng thân thể của em…”

Cô mềm mại nói: “Anh dịu dàng một chút, nhẹ một chút…”

Anh điên cuồng hét lên một tiếng đè cô xuống người, ánh mắt mang theo dục vọng mãnh liệt nói: “Em chắc chắn không? Giờ hối hận còn kịp.”

Bạch Sấu Hồng ngẩng đầu ấn môi đỏ mọng lên môi anh, khiến cho anh phản ứng cuồng nhiệt, vội vàng cởi quần áo của hai người. (Vô_Ảnh_Các__________666___https://qttp.wordpress.com/)

Anh mềm nhẹ hôn lên toàn thân cô, nhẹ giọng nói lời an ủi, khi tiến vào cô cũng không điên cuồng như trước, dùng sức nhẹ, dịu dàng tựa như sợ cô vỡ mất.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s