Người tình của ác ma 10.1


Edit: Nu ♥ Mimi

Beta: Mimi ♥ Nu

Như Nhụy cởi bỏ bộ lễ phục dày cộp trên người xuống, vẻ mặt mệt mỏi mang theo ít lo lắng khác thường, trái tim đập thình thịch dữ dội, có thể nhảy ra bất cứ lúc nào, hai tay không ngừng xoa bóp, lòng bàn tay còn toát ra ít mồ hôi. Nàng mặc một bộ đồ ngủ vô cùng khêu gợi ngồi ở trên giường đợi chờ Qúy Đào tới, cảm giác chờ đợi khó chịu bứt bối giống như phải chịu dày vò tra tấn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô ở trên giường giống như dê đợi làm thịt, lo âu bất an ở trên giường lật tới lật lui, suy nghĩ vô cùng rối loạn. Cho nên cô rời giường, đi đi lại lại trong phòng, trong cơ thể dâng lên một cảm giác cực kỳ mâu thuẫn và xung đột.

Một mặt cô hi vọng Qúy Đào nhanh chóng đi vào, khiến một đêm tân hôn trở nên trọn vẹn, mặt khác, cô lại hy vọng Qúy Đào không đi vào, hai loại tâm trang mâu thuẫn nhau, làm cô đứng ngồi không yên.

Đêm tân hôn, nghĩ tới ba chữ đó, gò má cô như trời chiều chiếu rọi, trong cơ thể không khỏi dâng lên cảm giác xôn xao. Da thịt cô nhớ được rõ ràng cảm giác bị ngón tay anh đụng chạm, khát vọng. . . . . . Trong giây lát, cô vội vàng ngăn mình lại. https://qttp.wordpress.com/

Trời ạ! Mình rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì vậy? Cô dùng sức đánh lên trán, muốn đầu mình thanh tĩnh một chút.

Cúi đầu nhìn cái bụng ngày một nhô lên, trong lòng không khỏi suy đoán, anh có chán ghét vóc dáng béo tròn này của cô không? Đôi mi thanh tú nhíu lại. Bình thường chính cô soi gương còn không thể chịu được vóc dáng dần dần biến đổi của mình, giờ phải trần trụi toàn bộ trước anh  . . . . . . Cô khó khăn nuốt một ngụm nước miếng, dạ dày co rút đau đớn.

Giả bộ ngủ sao! Cô sợ hãi bò lên giường, cứng ngắc  nằm ở phía trên, khi cô đang cố gắng muốn chìm vào giấc ngủ, cô nghe được tiếng cửa chuyển động, Qúy Đào đi đến, trái tim của cô thoáng chốc ngừng lại rồi lại nhảy lên.

Bước chân Qúy Đào bình tĩnh, biểu hiện anh cũng không phải uống quá nhiều rượu, vốn còn mong là anh có thể say rượu đến bất tỉnh nhân sự, là có thể tránh được đêm tân hôn, nhưng hy vọng này nhất định đã thất bại. https://qttp.wordpress.com/

Như Nhụy nhắm mắt lại, lỗ tai lắng nghe những âm thanh thật nhỏ trong căn phòng, cô biết Qúy Đào đang cởi quần áo, sau đó. . . . . . Không một tiếng động , trái tim cô như nhảy loạn lên, lát sau cô lại nghe thấy anh đi vào trong phòng tắm, lúc này cô thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cũng không lâu lắm, cô biết Qúy Đào đi ra, cảm thấy nằm xuống bên cạnh, Qúy Đào đã ngủ ở bên người cô, nhưng cô vẫn như cũ nhắm chặt hai mắt.

Qúy Đào dịu dàng ngưng mắt nhìn khuôn mặt ngủ say của cô, anh nhẹ nhàng gạt đi rơi sợi tóc đen trên trán cô, lập tức toàn thân Như Nhụy giống như bị điện giật, giữ vững khoảng cách nhất định, kéo chăn bó sát người.“Anh ——”

Khóe miệng lạnh lùng của Qúy Đào khẽ cong lên một cái.“Anh muốn thực hiện nghĩa vụ đêm tân hôn.”

Gương mặt Như Nhụy đột nhiên còn trắng hơn cả ánh trăng.“Giờ em mang thai thân thể không thích hợp làm những vận động mạnh”

Qúy Đào cười ha ha.“Em yên tâm, Anh tuyệt đối sẽ hết sức dịu dàng. Dù sao anh cưới em cũng là vì đứa trẻ trong bụng em, làm sao anh có thể tổn thương nó đây?” https://qttp.wordpress.com/

Như Nhụy giận đến nỗi gương mặt từ trắng chuyển sang hồng, lúc trước anh cũng đã thể hiện rất rõ ràng nguyên nhân cưới cô, nhưng trong đêm tân hôn nhắc tới, dường như miệng vết thương trong lòng cô lại nứt toác ra.

Cô nằm xuống, nhắm mắt lại, giọng nói lạnh lùng.“Vậy nhanh một chút, tôi muốn sớm đuợc nghỉ ngơi.”

Qúy Đào giống như bị người ta đáng một gậy, nhìn chân mày cô nhíu lại, thân thể cứng ngắc, tất cả tâm trạng đều không có. Vốn là muốn cùng cô trải qua một đêm tân hôn hoàn mỹ, xem ra là không thể nào.

Cho nên anh đứng lên, không nói một lời mặc quần áo vào rời đi.

Như Nhụy kinh ngạc nhìn bóng lưng anh rời đi, mặc dù thở phào nhẹ nhõm, nhưng nước mắt không ngừng rơi xuống, tại sao phải như vậy? Chẳng lẽ bản thân không thể có được cuộc hôn nhân hạnh phúc như người bình thường sao? https://qttp.wordpress.com/

**  **  **

Tưởng Qúy Đào lái xe chẳng có mục đích. Tâm tình buồn bã cực kì hỗn loạn, anh thầm mắng mình tại sao ban đầu không nghe Như Nhụy  giải thích, hiểu lầm cô là gái gọi, khiến cho ngày hôm nay cô hận anh thấu xương như vậy.

Khi anh nhìn thấy cảnh Như Nhụy và Sử Thần Tuyên thân mật, anh tưởng chừng muốn rat ay đánh người, mất rất nhiều sức lực mới có thể duy trì vẻ mặt bình tĩnh. Hơn nữa khi Sử Thần Tuyên đề nghị muốn dẫn Như Nhụy đi khỏi, máu của anh dường như chảy ngược, sợ Như Nhụy cứ như vậy cùng Sử Thần Tuyên rời đi.

Loại tâm trạng này, làm anh không cách nào thản nhiên đối mặt với đêm tân hôn, anh không muốn một cô dâu khóc sướt mướt, trong mắt mang theo hận ý thấu xương, anh muốn một người vợ cam tâm tình nguyện, yêu thương anh.

Anh không tự chủ dừng xe lại trước một dãy biệt thự, rất tự nhiên đi vào. Vừa vào đại sảnh lập tức ngửi thấy một mùi rượu gay mũi, anh nhìn thấy Khiếu Hồng đang cầm lấy ly rượu, ngồi trên ghế sa lon, xem dáng vẻ của cô dường như đã uống rất nhiều rượu. https://qttp.wordpress.com/

Khiếu Hồng vừa nhìn thấy anh, lập tức tức giận nói: “Anh tới đây làm gì? Bỏ lại một đêm thần tiên với thiếu nữ xinh đẹp, chạy tới đây để xem tôi khổ sở thế nào, anh như vậy là có ý gì?”

Qúy Đào đoạt lấy ly rượu trong tay cô.“Em uống nhiều rồi, đừng uống nữa.”

“Đừng ở đây giả mù sa mưa , tôi muốn uống, có uống đến chết cũng không cần ai lo!” Khiếu Hồng đi đứng xiêu vẹo muốn đoạt lại ly rượu.“Sao anh có thể hiểu được tôi đã đau khổ như thế nào? Nếu thật sự hiểu được, anh đã không cưới Trần Như Nhụy.”

Qúy Đào mím chặt môi không nói lời nào.

Cô tức giận hét lên.“Rốt cuộc anh muốn biến tôi thành cái gì đây?” Ngay lập tức cô cảm thấy cổ họng chua xót.

“Tôi biết cho tới bây giờ anh cũng chưa từng thực sự yêu tôi, nhưng tôi vẫn luôn cho rằng hai người ở bên cạnh nhau đã lâu, nhất định sẽ nảy sinh chút ít tình cảm, một ngày nào đó, anh sẽ yêu tôi. Nhưng. . . . . . Tổn thương anh gây ra cho tôi đã quá triệt để!” Cô khóc ngã xuống ghế sa lon. https://qttp.wordpress.com/

Qúy Đào ngồi xuống bên cô, dịu dàng nói: “Anh không ngờ mình lại tổn thương em sâu sắc đến vậy. Kể từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Như Nhụy, vận mệnh  chuyển đổi xoay vòng quanh bốn người chúng ta. Đối với Sử Thần Tuyên cũng gây ra thương tổn, trừ nói lời xin lỗi ra. . . . . . Anh vẫn không có cách nào buông tha cho Như Nhụy.”

“Tại sao anh không thể buông tha cho cô ấy?”

Đầu tiên Qúy Đào hơi sửng sốt một chút, sau đó ngực ngừng lại một hơi, vô cùng kích động, rốt cục ý thức được bản thân sớm đã yêu Như Nhụy rồi. Trong miệng anh càng không ngừng lẩm bẩm tự nói: “Anh yêu cô ấy. . . . . . Anh yêu cô ấy! Thực xin lỗi. . . . . . Thực xin lỗi. . . . . .”

Thoáng chốc toàn thân Khiếu Hồng cứng ngắc, cảm giác sâu sắc tổn thương càng nặng lên.“Vô lại!” Lưng cô thẳng đứng dậy.“Giờ đây nói xin lỗi thì có tác dụng gì? Sớm đã gây ra thương tổn. Tôi cũng không phải người phụ nữ không ai thèm muốn, có biết bao nhiêu người đang theo đuổi tôi, hết lần này tới lần khác tôi chỉ một lòng một dạ với anh, cuối cùng lại bị bỏ rơi, hôm nay tôi chỉ có thể nói ngay từ đầu tôi đã yêu lầm anh.”

“Khiếu Hồng. . . . . .” Qúy Đào đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, muốn an ủi cô. https://qttp.wordpress.com/

Khiếu Hồng tránh qua, tránh né.“Đừng đụng vào tôi, anh đi đi. . . . . . Anh đi đi!” Cô cắn môi dưới, không để bản thân bật khóc.

“Có an ủi bao nhiêu, xin lỗi bao nhiêu đi nữa , cũng là nói nhảm. Chúng ta đều đã là người trưởng thành có tình cảm và lý trí, chuyện tình cảm vốn không thể cưỡng cầu, tôi không cần anh phải như thế nào với tôi, nhưng không thể nói tôi không oán hận anh. . . . . . Nếu như anh thật muốn tốt cho tôi, thì đi đi! Để cho tôi yên tĩnh một mình, coi như là nhờ cậy!”

Qúy Đào gật đầu, đứng lên, lui ra ngoài.

Lớp vỏ tôn nghiêm của Khiếu Hồng, chỉ trong nháy mắt Qúy Đào rời đi, hoàn toàn hỏng mất. Cô khóc đến điên dại, ruột gan đứt từng khúc, tình cảm nhiều năm qua, sao có thể nói xong là xong đây? https://qttp.wordpress.com/

**  **  **

Như Nhụy bị ánh mặt trời bắn vào tỉnh lại, cô lười biếng duỗi người, cuộn mình lại, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng lắm, cô nhìn thấy chiếc gối bên cạnh không có dấu vết chứng tỏ có người từng ngủ lại, trái tim phút chốc lạnh hơn phân nửa.

Qúy Đào không trở về nhà ngủ, bởi vì đêm qua cãi vã, ngay trong đêm tân hôn anh công khai bỏ mặc cô. Cô giận đến run người, tất cả những chịu đựng, đau khổ, xấu hổ đều xông lên đầu, hóa thành nước mắt xông ra hốc mắt.

Tại sao có thể như vậy? Anh rốt cuộc dùng trái tim gì đối đãi với người vợ này đây? Vô số ý nghĩ trong đầu hiện lên, đau đớn khiến trái tim cô co thắt lại, cô sẽ không để cho anh đối đãi với mình như vậy! Rõ ràng quyết tâm không chịu nhục đã chiến tanhg những buồn bã, hối tiếc.

Cô quyết định tranh thủ sử dụng quyền lợi triệt để, dù sao đây cũng là cuộc hôn nhân do cô lựa chọn, cô sẽ cố gắng duy trì nó. Quyết định xong, cô điều chỉnh cho tâm trạng thật thoải mái, giả bộ thần thái sáng láng, không muốn để cho người giúp việc dùng ánh mắt thương hại tới thông cảm cho cảnh ngộ của cô. https://qttp.wordpress.com/

Liên tiếp mấy ngày cũng không có tin tức gì của Qúy Đào, nhưng Thần Tuyên mỗi ngày lại tới, anh không hề không đề cập tới chuyện muốn cô ly hôn, chẳng qua là theo cô nói chuyện phiếm hàng ngày, quan tâm tới đứa trẻ trong bụng cô, khiến cô không khỏi âm thầm cảm tạ tri kỉ là anh.

Lời đồn đãi từ những người giúp việc đang nổi lên bốn phía, cô làm bộ không nghe thấy, đáy lòng hận Qúy Đào đến chết khiến cô lâm vào trong tình cảnh không thể chịu nổi này. Những niềm tin ban đầu từng giọt từng giọt bắt đầu dao động, cô không khỏi để tay lên ngực tự hỏi bản thân có phải đã sai lầm ngay từ đầu hay không?

Ngày này cô ngồi ở trong phòng khách, hưởng thụ ánh mặt trời  ấm áp chiếu rọi, vừa uống trà chiều, vừa đọc sách. Mặc dù mắt chăm chú đọc sách, nhưng đối với nội dung trong sách một chút cũng không vào đầu, vô cùng phiền não.

Đang lúc phiền não khép sách lại, lại thấy hình dáng Qúy Đào tựa người vào cửa, ánh mắt anh tiều tụy, mắt hiện tơ máu, chăm chú nhìn mình, trong giọng nói tràn đầy mỏi mệt. “Trông em rất tốt? Xem ra không có anh ở đây em ngược lại sống rất vui vẻ.”

Như Nhụy ngẩng đầu đón nhận ánh mắt anh, trong lòng trào dâng một cỗ rung động lớn, chỉ trong nháy mắt cô cảm thấy trong lòng đang nhảy nhót. Người ngày đêm trông ngóng đang ở trước mắt, bao nhiêu lời muốn nói ngược lại không biết biến đi đâu. https://qttp.wordpress.com/

Cô rũ mi mắt xuống, giọng điệu không tự giác trở nên lạnh nhạt.“Anh vẫn còn biết trở về nhà sao? Em tưởng những cô gái dịu dàng mềm mại bên ngoài sớm đã khiến anh vui đến quên cả trời đất rồi.”

Anh dương dương tự đắc.“Nếu như là vì em đố kị nên mới nói như vậy, tôi sẽ rất vui mừng.”

“Anh đừng nằm mộng nữa.” Gò má cô khẽ ửng hồng, nhớ tới bị lạnh nhạt một tuần nay, tâm trạng vô cùng đau khổ, anh có từng nghĩ tới không? Trong lòng không khỏi trào lên tức giận.“Những ngày qua anh đi đâu vậy?”

Kể từ sau khi cùng Khiếu Hồng nói chuyện, Qúy Đào biết mình đã yêu Như Nhụy rất sâu sắc, nhưng từ giây phút bắt đầu kia, anh chưa bao giờ từng đối xử tử tế với cô, hôm nay cô có hận anh cũng là chuyện tự nhiên, điều này không thể trách ai được, chỉ trách mình ban đầu bảo thủ, giờ hối hận cũng không kịp.

Mấy ngày qua, anh ở trong khách sạn, không ngừng suy nghĩ tới tương lai của anh và Như Nhụy, mỗi lần trong đầu hiện lên vẻ mặt ai oán của Như Nhụy, luôn trách cứ anh, điều này khiến anh quyết định, không muốn Như Nhụy dùng ánh mắt ôm hận nhìn mình, chỉ có thể để cô tự do. https://qttp.wordpress.com/

Anh nhắm mắt lại hòa hoãn đau đớn trong lòng, sau đó lại mở mắt ra nhìn Như Nhụy nói: “Những ngày qua anh đều ngủ ở trong khách sạn.”

“Tại sao anh lại làm như vậy? Nhục nhã tôi như vậy anh vui sướng lắm sao?” Hai tay của cô đã nắm chặt lại.

“Anh không hề có bất kì ý muốn nhục nhã em.” Vẻ mặt anh tràn đầy mỏi mệt.“Trong đêm tân hôn, ngươi em đã nói rõ thái độ của em, mà mấy ngày nay anh cũng vậy, suy nghĩ rất nhiều, anh nghĩ. . . . . . Sau khi em sinh ra đứa trẻ, chúng ta sẽ ly hôn!”

Như Nhụy kinh ngạc nói không ra lời, lòng thắt lại, tức giận nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ con của mình.”

Ánh mắt Qúy Đào kiên quyết.“Anh cũng vậy sẽ không bỏ con của anh.”


Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s