Người tình của ác ma 3.2


Edit: Nu♥Mimi

 Beta: Mimi♥Nu

Cô không cam lòng, lại đánh lại cắn anh, hy vọng cánh tay bắt lấy cô có thể buông ra, nhưng tay anh càng dùng sức bóp chặt lại, giống như cái gọng thép giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể động đậy.

“Đừng nhúc nhích! Em còn lộn xộn, đừng trách tôi không khách khí.” Quý Đào ấn cái trán không ngừng toác ra máu tươi, sắc mặt xanh mét bắt được tóc Như Nhụy kéo đầu cô ngửa về phía sau.“Em dám lợi dụng lúc tôi ngủ để đánh lén?!” Miệng anh đột nhiên lộ ra nụ cười lạnh lùng độc ác.

Như Nhụy sợ tới mức trên mặt không còn chút máu.“Là anh không tốt…… Anh không nên lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, lúc tinh thần tôi không tỉnh táo khi dễ tôi, bắt buộc tôi làm chuyện tôi không muốn làm.” Nói tới đây, nước mắt của cô lại chực rơi xuống, cô cố gắng khống chế cảm xúc, ương ngạnh nói:“tốt nhất là anh thả tôi ra, không thì anh sẽ phải hối hận .”

“Tinh thần không tỉnh táo? Bắt buộc?” Anh cười nhạt hừ một tiếng.“Biểu hiện của em đêm qua, không hề giống với dáng vẻ bị bắt buộc, mà là thỏa mãn thích thú.” https://qttp.wordpress.com/

Hai má Như Nhụy giống như bị lửa đốt nóng rực lên, cô lúng túng, tức giận hét to:“Anh là đồ vô lại!”

“Bị tôi bắt buộc? Tối hôm qua rõ ràng thích thú vô cùng, sao buổi sáng nay đã trở mặt vậy? Được! Chúng ta sẽ ôn lại mộng cũ đêm qua, trông dáng vẻ em có vẻ vẫn chưa thỏa mãn?” Anh không quan tâm Như Nhụy giãy dụa, khiêng cô trên vai, đi đến bên giường, dùng sức ném cô lên giường.

Đôi mắt Như Nhụy ngập tràn kinh sợ, toàn thân căng thẳng. Không được! Mình không thể để chuyện đêm qua xảy ra lần nữa, tuyệt đối không thể! Cô tuyệt vọng kêu gào trong lòng.

Cô giống một con nhím liều chết bảo vệ thân mình, giọng điệu kiên quyết nói:“Tôi cảnh cáo anh tốt nhất đừng tới gần tôi, nếu không……”

Quý Đào lộ ra ý cười nguy hiểm.“Nếu không cô muốn thế nào?”

Như Nhụy nắm tay chặt lại, cổ họng điên cuồng gào to:“Cứu mạng! Cứu mạng!”

Đầu tiên Quý Đào sửng sốt một chút, sau đó cười ha ha.“Đây là nhà của tôi, có gào khản cả cổ cũng không có người tới cứu cô đâu.” https://qttp.wordpress.com/

Cô không để ý tới anh, tiếp tục gào lên.“Cứu mạng …… Cháy! Cháy!”

Nụ cười trên môi Qúy Đào biến mất.“Câm miệng! Bảo cô câm miệng không nghe thấy à?”

Ngược lại cô càng hoan hỉ, tiếp tục gào to:“Cháy …… Cháy ……”

Lúc này cửa phòng bị mở ra, một người mặt mũi nghiêm túc,người trung niên thoạt nhìn trên dưới 50 tuổi xông đến. Ông nhìn khắp phòng không có dấu hiệu cháy, sau đó lại nhìn thấy Như Nhụy quần áo xốc xếch nằm ở giữa giường, hai má lập tức đỏ bừng. Khi ông quay đầu nhìn thấy trán Qúy Đào chảy máu, sự xấu hổ lập tức biến mất, ông nhíu mày lại hỏi:“Thiếu gia, sao lại thế này? Trán cậu sao lại bị chảy máu? Có cần tôi đi gọi cảnh sát tới không?”

Quý Đào tức giận.“Không cần, không có việc gì.”

Như Nhụy há có thể buông tha cơ hội ngàn năm có một này. “Muốn! Muốn! Muốn, vị tiên sinh này, ông nhất định phải đi báo cảnh sát.” Cô chỉ vào Quý Đào.“Tên đàn ông này chẳng những giam giữ tôi trái pháp luật, lại…… Cưỡng…… bức tôi. Xin ông nhất định phải cứu lấy tôi, tôi van xin ông!” https://qttp.wordpress.com/

Quý Đào nheo mắt lại, mày hằn sâu xuống, không nói một câu.

Vẻ mặt quản gia Trần vô cùng khó xử, ông liếc nhìn Như Nhụy một cái, lại nhìn Quý Đào, nhất định là cô dâu mới giận dỗi, nhưng chưa thấy vị tiểu thư này bao giờ, không biết thiếu gia đưa ở đâu về . Cô có khí chất tao nhã, dung nhan diễm lệ ưu thương, làm người ta thương xót.

Nhưng vì sao cô lại làm thiếu gia bị thương? Quên đi! Ông ít can thiệp vào thì tốt hơn. Vì thế ông nói:“Thiếu gia, để thím Trần vào cầm máu cho cậu, tôi sẽ mời bác sĩ đến xem vết thương cho cậu.” Nói xong, ông thong dong rời đi.

“Này, ông đừng đi!” Như Nhụy quýnh lên đến mức nước mắt lại mau rơi xuống.

“Lọan đủ chưa?” toàn thân Qúy Đào ngập tràn tức giận, trọng lòng lại cười đắc ý, lạnh lùng thốt:“Đã biết rồi chứ! Nơi này là địa bàn của tôi, không ai giúp em đâu.”

Nước mắt Như Nhụy trào ra.“Tôi hận anh! Tôi hận anh……”

“Cứ việc hận đi! Đây là địa bàn của tôi, không ai có thể giúp em.” https://qttp.wordpress.com/

Như Nhụy hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng đối với anh một chút biện pháp cũng không có.

Quý Đào đi tới mép giường ngồi xuống, giọng điệu mạnh mẽ.“Lại đây.”

Đáy mắt Như Nhụy tràn ngập sợ hãi, sống chết túm lấy khăn trải giường che trước ngực, liều mình lui ra sau.“Tôi nói cho anh biết, anh mà còn tiến lại gần, tôi sẽ chết cho anh xem.”

Khóe miệng Qúy Đào khẽ nhếch lên, giọng điệu lạnh như băng.“Nếu em không lại đây, để tôi bắt được…… Hậu quả em tự chịu.”

Như Nhụy co rúm người lại, lo lắng sự nguy hiểm trong lời nói của anh, cuối cùng cô quyết định thỏa hiệp trước, dù sao hảo hán không so đo cái trước mắt, hiện tại chọc giận anh đối với mình không tốt chút nào.

Cô kéo sát quần áo trên người, dùng sức hít một hơi, ngẩng đầu ưỡn ngực, thong thả tới gần Quý Đào.“Anh muốn làm gì?”

Quý Đào mặt không chút thay đổi.“Giúp tôi cầm máu.”

“Cái gì?” Cô cực kỳ kinh ngạc, sau đó còn nói:“Vì sao lại là tôi?” https://qttp.wordpress.com/

“Vết thương này là em gây ra, nhất định em phải tự điều trị.”

Như Nhụy khẽ cắn môi dưới, không nói được một lời, đi vào phòng tắm cầm một cái khăn lông ướt ra, dịu dàng ngồi xuống trước mặt anh, nhẹ lau vết máu trên trán anh.

Cô phát hiện tay mình khẽ run, máu rất nhanh thấm vào khăn mặt, cảm giác áy náy dâng lên trong lòng.“Anh chắc là rất đau!”

Quý Đào vẫn duy trì tư thế ngồi, không thấy anh nhăn mặt chút nào.

Đốt ngón tay Như Nhụy túm lấy chăn đơn trở nên trắng bệch, cảm giác có lỗi tự nhiên nảy sinh.“Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn đả thương anh.”

Mày Qúy Đào giật giật, vẫn im lặng không nói như trước.

Như Nhụy thở dài một hơi thật sâu.“Tôi làm anh bị thương, là vì tôi phải chạy trốn, nếu không sau khi anh tỉnh lại, nhất định sẽ đem tôi trở về.” Giọng cô run nhè nhẹ, vừa nghĩ tới việc phải trở về nhà chứa, thân thể cô run lên sợ hãi.“Tôi đúng là bạn gái của Sử Thần Tuyên, anh ấy có rất nhiều tiền, cũng rất có thế lực, chỉ cần anh bằng lòng đưa tôi trở về, tôi sẽ không nói ra chuyện anh đã làm với tôi, thật sự, van xin anh!” https://qttp.wordpress.com/

“Em là bạn gái của Sử Thần Tuyên?” Quý Đào nâng cằm cô lên, ngón cái vuốt ve môi cô, trong nháy mắt trợn mắt nói: “Nói dối!”

Như Nhụy điên cuồng hét lên nói:“Tôi không nói dối, những gì tôi nói đều là thật, nếu không anh có thể gọi điện cho anh ấy, lúc ấy sẽ biết những gì tôi nói có phải sự thật hay không .”

“Ở một buổi gặp gỡ tôi từng thấy anh mang theo bạn gái, trong trí nhớ của tôi, bạn gái anh là người đoan trang hiền thục, dáng vẻ cao sang, không hề giống một gái điếm.”

Trong mắt Như Nhụy tràn ngập không tin. Không có chuyện đấy! Thần tuyên ngoài tôi ra, không có bạn gái khác, anh nhất định là nhìn lầm rồi, nếu không chắc canh là gạt tôi.

Lúc này Trần thẩm đi vào, bà tiếp nhận xử lý miệng vết thương của anh, băng bó đơn giản, rất nhanh trán Qúy Đào liền sạch sẽ gọn gàng, lại rời đi.

“Anh nhất định là nhìn lầm rồi, Thần Tuyên thật sự chỉ có một người bạn gái là tôi.”

Nhìn dáng điệu ngây thơ của cô, Quý Đào nghĩ rằng, cô gái này nhất định bị Sử Thần Tuyên lừa. Với thân phận của Thần Tuyên, sao có thể đi lấy một gái điếm? Những lời phong hoa tuyết nguyệt, sao có thể tin là thật? Có lẽ là do cô mang ảo tưởng trong lòng. https://qttp.wordpress.com/

Quý Đào có chút không đành lòng.“Được! Nếu cô chưa từ bỏ ý định, tôi sẽ gọi điện thoại cùng Sử Thần Tuyên chứng thực.”

Vẻ mặt cô lập tức tràn trề phấn khởi.“Anh cuối cùng cũng hiểu những lời tôi nói là sự thật .”

“Số điện thoại bao nhiêu?”

Như Nhụy đọc ra một dãy dài con số, lòng tràn đầy chờ mong tin tốt sẽ đến.

“Alô, xin hỏi tìm ai?” Giọng nói Diệp Phương Chi dịu dàng vang lên.

Quý Đào hơi sửng sốt, liếc mắt nhìn Như Nhụy một cái, giọng nói trầm xuống: “Xin chào, tôi tìm Sử Thần Tuyên.”

“Xin hỏi anh gặp có việc gì?”

Quý đào im lặng một chút.“Ở đây có một cô gái, tự xưng là bạn gái của Sử Thần Tuyên, tôi nghĩ nên cùng anh ta chứng thực một chút……” https://qttp.wordpress.com/

Chân mày Diệp Phương Chi nhăn sâu lại, thật cẩn thận nói:“Không có chuyện đấy, tôi mới là bạn gái của Thần Tuyên.Tuy nhiên, những người có tiếng như Thần Tuyên, ít nhiều đều gặp phải những chuyện như thế này,có đôi lúc thật sự rất đau đầu.”

“Tôi có thể hiểu được. Thật sự xin lỗi, đã quấy rầy cô.”

“Không có gì.” Diệp Phương Chi nhìn Sử Thần Tuyên đang nằm ngủ trên sopha, đè thấp giọng tiếp tục nói:“Anh có thể cho tôi biết, cô gái tự xưng là bạn gái Thần Tuyên tên là gì không?”

“Cô chờ một chút.” Ánh mắt anh thản nhiên nhìn Như Nhụy.“Cô tên là gì?”

Như Nhụy một lòng bất an, nghĩ đến có tin tức tốt , vội vàng nói:“Tôi là Trần Như Nhụy, anh ấy biết tên của tôi.”

Anh tiếp tục nói vào điện thoại:“Cô ấy nói, cô ấy là Trần Như Nhụy.”

Diệp Phương Chi hít vội một hơi, cưỡng chế khiếp sợ trong lòng, bình tĩnh nói:“Chúng tôi không biết cô ấy, bảo cô ấy sau này không cần làm ra trò đùa như vậy.” https://qttp.wordpress.com/

“Tôi sẽ chuyển lời tới cô ấy.” Nói xong, Quý Đào tắt điện thoại.

“Thế nào?” Như Nhụy hưng phấn hỏi.

Vẻ mặt Quý Đào lạnh lùng.“Điện thoại là bạn gái anh ta tiếp.”

Vẻ tươi cười của Như Nhụy trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi.“Không có chuyện đấy! Không có chuyện đấy! Sao có thể như vậy được?” Khuôn mặt trong chốc lát trở nên uể oải, cô ngân ngấn nước mắt nhìn anh.“Những gì tôi nói đều là sự thật, tôi không lừa anh, tôi không hiểu sự tình sao lại thành ra thế này? Thật sự!”

Quý Đào mặt không chút thay đổi, làm cho lòng Như Nhụy như rơi vào đáy cốc. Chẳng lẽ cô thật sự bị đưa trở về nhà chứa sao?

Diệp Phương Chi tắt di động, tay vẫn còn khẽ run. Trần Như Nhụy không phải là đã bị bán đi sao? Như thế nào còn ở lại Hồng Kông? Đáng giận! Nhất định là mama nhận tiền, lại không tiến hành theo kế hoạch.

Vì sợ Như Nhụy lại gọi điện thoại đến, cô liền tháo pin điện thoại ra. https://qttp.wordpress.com/

Nằm ở sopha ngủ Thần Tuyên lúc này đã tỉnh, vẻ mặt anh mệt mỏi tiều tụy, hai mắt ửng hồng, giọng nói khàn khàn hỏi:“Đã có tin tức gì của Như Nhụy chưa?”

Diệp Phương Chi chột dạ xoay người đưa lưng về phía anh.“Không có, một chút tin tức cũng không có.”

Thần Tuyên xoa xoa cái trán đau đớn.“Đã một tháng trôi qua, mà vẫn không có nửa điểm tin tức của cô ấy.” Anh phẫn nộ dùng sức đánh xuống mặt bàn, thủy tinh vỡ tan, cắt vào tay anh, máu tươi chảy ròng.“Đáng giận! Anh không tin lục tung hết cả Hồng Kông mà không tìm thấy cô ấy.”

Diệp Phương Chi kinh hoàng chạy tới dùng quần áo băng bó lấy bàn tay đầy máu của anh, cực kỳ đau lòng.“Anh làm cái gì vậy? Làm tổn thương bản thân mình thì có lợi sao? Đã qua một tháng rồi, nói không chừng Như Nhụy đã xảy ra chuyện bất trắc, anh hãy bỏ cuộc đi không cần tìm cô ấy nữa, không cần tra tấn chính mình.”

Mặt Thần Tuyên trầm xuống.“Không có chuyện đó, Như Nhụy không phải người đoản mệnh! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.” https://qttp.wordpress.com/

Diệp Phương Chi cảm thấy cổ họng như bị vật cứng chặn lại, khiến hô hấp trở nên không thông. Cô trăm cay nghìn đắng mới loại bỏ được Như Nhụy, vì muốn có được tình yêu của Thần Tuyên.

Cô không muốn sự tình cuối cùng lại thành công dã tràng, cô tin rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, dần dà anh sẽ quên Như Nhụy. Thần Tuyên cuối cùng sẽ là của cô, Diệp Phương Chi tin tưởng mười phần như vậy.


Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s