Người tình của ác ma 7.2


Edit: Nu ♥ Mimi

Beta: Mimi ♥ Nu

Như Nhụy lập tức đỏ mặt.“Cô đang nói nhăng nói cuội gì vậy, tôi vui sướng còn không kịp, làm sao có thể ghen tị được? Tốt nhất cô gái kia vĩnh viễn cứ dán lấy anh ta, để anh takhông có thời gian tới quấy rầy tôi.”

“Vậy cũng thật không may mắn, không thể để cô được toại nguyện, tôi lại tới quấy rầy cô.” Tiếng nói trầm thấp của Qúy Đào đột nhiên vang lên, toàn thân anh phát ra một sức hấp dẫn nguy hiểm như Ác ma.

Như Nhụy khó khăn nuốt nước miếng, phải thừa nhận trong lòng rất nhớ anh, không khỏi trách mắng anh mấy ngày hôm nay đối xử lạnh nhạt với mình.

Mỹ Quyên thức thời lấy cớ rời đi, để bọn họ lại trong phòng khách.

“Khó có được lúc anh nhớ tới tôi, tôi tưởng có mỹ nhân làm bạn, anh đã sớm quên mất sự tồn tại của tôi rồi.” Giọng nói của cô tràn đầy đùa cợt.

“Sao giọng nói lại sặc mùi dấm chua thế này, không phải cô rất hận tôi sao? Tôi còn tưởng đây là biểu hiện của sự ghen tuông đấy.” https://qttp.wordpress.com/

Như Nhụy tim đập thình thịch.“Đừng tự đề cao bản thân, ít dát vàng lên mặt mình đi.”

Dáng vẻ Qúy Đào thong dong nhàn nhã, dù bận nhưng vẫn muốn thưởng một tách cà phê cho bản thân, ngồi đối diện cô, thoải mái mà thưởng thức cà phê.“Hôm nay khí trời thật tốt , hiếm có dịp được ngắm sao.”

Như Nhụy ngược lại bất an đứng lên.“Anh rốt cuộc muốn tôi phải như thế nào đây, tôi không muốn như con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, tôi muốn về nhà. . . . . . Trở về Đài Loan.”

Vẻ mặt Qúy Đào vẫn như cũ.“Hiếm có hôm thời tiết tốt, chúng ta không thể cùng chung sống hòa bình sao?”

“Không thể nào.” Cô nói như chém đinh chặt sắt.“Trước này giữa chúng ta không có chung nhận thức, căn bản không thể nào tồn tại hai chữ “Hòa bình”.”

“Tình trạng giữa chúng ta lại tệ hại đến như vậy sao? Dù sao tôi cũng từng cứu cô hai lần.” https://qttp.wordpress.com/

 “Vậy cô ấy thì sao?” Ánh mắt của cô bao trùm một vẻ thảm thiết bi thương.“Anh đã có Khiếu Hồng ở đây giúp anh, thật sự không có cần thiết cố chấp giữ tôi ở lại đây gây mâu thuẫn giữa hai người.” Giọng cô càng thêm bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng đau đớn .“Anh nên đối xử tốt với Khiếu Hồng, không nên làm tổn thương cô ấy mới đúng.”

Qúy Đào đứng lên, đi tới trước mặt cô, hai người gần gũi như vậy đến mức Như Nhụy có thể cảm giác được hơi thở nóng hừng hực của anh thổi tới trên mặt, cô thần kinh băng bó tới cực điểm, ánh mắt cảnh giác càng them sợ hãi.

“Đừng nhúng tay vào chuyện giữa tôi và Khiếu Hồng.”

 “Tôi không nhúng tay, mà hiện tại tôi bị lôi vào chuyện này. . . . . .”

Qúy Đào dùng ngón tay nhẹ nhàng đè lại môi của cô.“Hiếm có lúc hai người chúng ta có cơ hội ở cũng một chỗ, đừng làm hỏng sự yên lặng tuyệt vời này được không? Chúng ta nói tới chuyện khác, để cô và tôi cùng vui vẻ được không?” https://qttp.wordpress.com/

Cô nghiêng đầu sang bên.“Giữa chúng ta ngoại trừ chuyện vừa rồi, không còn chuyện gì khác để nói.”

 “Có thật không?” Anh im lặng chốc lát.“Chẳng lẽ cô không nghĩ tới việc thay đổi cách sống chung giữa hai chúng ta sao? Có thể làm cho tôi vui vẻ, đối với cô mà nói cũng không phải là chuyện xấu, có lẽ khi tôi cao hứng. . . . . . nói không chừng có thể thả cô tự do.”

Trên mặt Như Nhụy hiện lên tia hi vọng. Ánh mắt cô nghi ngờ dò xét anh, muốn thử nhìn thấu ý đồ của anh, trong lòng rối bời, suy nghĩ hỗn loạn. Cô không biết anh lại đang giở trò quỷ gì, song. . . . . . Thử một chút có làm sao, dù sao cô cũng không còn gì để mất.

Cô nghiêm túc nhìn anh, giọng nói cứng ngắc.“Anh muốn nói chuyện về vấn đề gì?”

Qúy Đào không tự chủ nhoẻn miệng cười.“Vì nguyên nhân gì cô lại bán thân. Làm gái điếm?”

“Tôi không phải là gái điếm!” Cô tức giận hét lớn.“Tôi rốt cuộc phải nói bao nhiêu lần anh mới tin đây? Tôi Trần Như Nhụy là con gái thứ hai của nhà họ Trần ở Đài Loan, là bạn gái của ” Á Vương tàu thủy” Sử Thần Tuyên .” Vẻ mặt cô chán nản  đi tới phía trước cửa sổ, lúc nguôi cơn giận, khổ sở nói: “Nếu ngày đó tôi không bị bắt tới “Tuyệt đại tao nhã”, tôi đã cùng Thần Tuyên đính hôn rồi, hiện tại đã sớm là vị hôn thê của anh ấy.” https://qttp.wordpress.com/

Qúy Đào nhìn vẻ đau thương của cô, nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô ở “Tuyệt đại tao nhã”. Cô đứng ở trên đài đấu giá, đôi mắt đen có cả hoảng sợ và bất mãn, gắt gao nhìn mọi người phía dưới, khí thế khinh người, để lộ ra ánh mắt không chịu khuất phục, mới khiến cho anh bất chấp mọi thứ mua cô.

Lần đầu tiên cùng cô lên giường, cũng là một lần duy nhất, khi đó cô là thân xử nữ, điểm này từng để cho anh hoang mang hồi lâu, nhưng sau anh đã nghĩ thông suốt.

Bất quá anh chỉ là vị khách ngẫu nhiên trong đêm đầu tiên của cô mà thôi. Cứ nghĩ đến, mama sẽ đặt cô ở vị trí cuối cùng, hơn nữa giá tiền lại lên cao ào ào như thế, nếu như không phải là tốt nhất, lại là lần đầu tiên phá trinh con gái, sao có thể bán với giá như vậy?

Về phần mama luôn miệng lưỡi dối trá, điểm này cũng không cần lo lắng, tới đó mọi người đều là những nhân vật có tiền, mama sẽ không dám lừa dối trong trường hợp này, trừ khi bà ta mạo hiểm không sợ bị vạch trần, nhưng khả năng này không cao.

Nếu như ban đầu anh không kiên quyết đem cô tới Venice, có phải sẽ lưu lạc xóm cô đầu, trở thành đồ chơi nam nhân hay sao? https://qttp.wordpress.com/

Nghĩ đến đây, cảm giác đố kỵ tràn đầy trong lòng, theo bản năng nắm chặt đốt ngón tay. Anh chậm rãi dò xét Như Nhụy.“Tại sao cô lại xuất hiện ở phòng đấu giá của “Tuyệt đại tao nhã” ?”

“Tôi cùng hai người bạn đến Cửu Long dạo phố, lúc trời tối tôi bị tách ra, tôi vội vàng tìm cô ấy, kết quả mình lại bị lạc đường, mới có thể bị người xấu lừa gạt đến “Tuyệt đại tao nhã” .”

Qúy Đào nhìn cô chằm chằm.“Cô không nghĩ tới việc chạy trốn sao?”

“Ai nói tôi không có nghĩ tới? Nhưng tôi bị tiêm thuốc mê, cả người không tỉnh táo, thời gian minh mẫn cũng không nhiều lắm, trong phòng từ đầu tới cuối luôn có người canh giữ tôi, cho dù tôi tỉnh táo, cũng không có cơ hội chạy trốn. Tôi chỉ còn cách đem mọi hi vọng ký thác vào buổi đấu giá , nói không chừng sẽ tìm được cơ hội chạy trốn, nhưng tất cả hi vọng của tôi đều thất bại.” Hai gò má cô trắng bệch.“Cuối cùng tôi chỉ có thể đem toàn bộ hi vọng đặt ở người mua tôi, đây là hy vọng cuối cùng của tôi, song. . . . . .” Cô nhìn anh một cái.“Không ngờ tôi bị bọn họ hạ dược, căn bản không có cách khống chế được hành vi của mình, mới có thể phát sinh quan hệ. . . . . .” Giọng nói của cô càng ngày càng nhỏ, gương mặt bởi vì thống khổ mà co rúm vào. https://qttp.wordpress.com/

Thì ra đêm đó cô bị hạ xuân dược, khó trách biểu hiện của cô lại nhiệt tình như lửa, cùng với vẻ lạnh lùng băng giá lúc trước như hai người khác nhau. Trong lòng Qúy Đào trải qua thời gian dài  nghi vấn cuối cùng đã được sáng tỏ, anh cảm thấy sáng tỏ thông suốt.

“Nếu đêm đó cô không bị bỏ thuốc, còn đối phương lại không tin tưởng lời cô nói thì phải làm sao?”

Như Nhụy im lặng, nhìn ngoài cửa sổ suy nghĩ sâu xa hồi lâu.“Nếu như chuyện không được như ý nguyện, tôi đã tính đến việc kết thúc cuộc sống của mình, cũng không mặc người khác chà đạp.”

Qúy Đào hít vào một hơi, trong lòng âm thầm cảm tạ ngày đó cô bị khống chế bởi xuân dược, đồng thời cũng may mắn là mình mua cô, nếu rơi vào trong tay tên bụng phệ kia. . . . . . Anh thật không dám tưởng tượng hậu quả.

“Bây giờ anh nguyện ý tin tưởng lời tôi nói sao?” Trong lòng cô tràn đầy hi vọng nhìn anh.

Qúy Đào vò đầu bứt tai, trong lòng vô cùng mâu thuẫn. Tin tưởng lời của cô sao? Một khi anh thừa nhận lời cô nói, tức là sẽ phải đem cô về Hồng Kông, để cô trở lại bên cạnh Sử Thần Tuyên, cái ý nghĩ này khiến cho anh không hề vui vẻ. https://qttp.wordpress.com/

Anh chăm chú nhìn Như Nhụy, đặt tay lên người của cô.“Tại sao cô vẫn muốn thoát khỏi tôi? Ở bên cạnh tôi không tốt sao?”

Như Nhụy bị ánh mắt của anh mê hoặc, trái tim nhỏ bé nhảy loạn lên, vội vàng mở to mắt.“Mặc dù anh cho tôi ăn, cho tôi ở, nhưng không cho tôi chút gì tự do, dù cho là người nào cũng không thể chịu được . Huống chi, tôi là một cô gái độc lập tự lập, không phải vật nuôi trong nhà, tôi không có cách nào chịu được cuộc sống không có chút tôn nghiêm này, còn khổ hơn chết.” Nói đến câu sau, cô bởi vì kích động mà khóe mắt ngấn lệ.

Những sợi tóc của Qúy Đào, rủ xuống trán anh, khiến anh thoạt nhìn càng thêm nguy hiểm, tròng mắt thâm thúy nhìn cô chăm chú.“Không phải đàn bà đều thích có được cuộc sống vô âu vô lo sao? Cô muốn tôn nghiêm, tôi sẽ cho cô tôn nghiêm, tôi chỉ cần ra lệnh một tiếng từ nay không ai dám ở sau lưng cô nói nửa câu lời ra tiếng vào. Nếu cô muốn tiền, tôi sẽ đưa cho cô một thẻ vàng không giới hạn, tùy cô cao hứng chi tiêu. Chẳng qua là muốn cô biết điều một chút ở lại bên cạnh tôi, tôi nguyện ý vì cô làm bất cứ chuyện gì.”

Như Nhụy giữ vững hô hấp, ánh mắt kiên quyết nhìn anh.“Tiền của anh không mua được người của tôi.” https://qttp.wordpress.com/

Qúy Đào nhíu mày lại.“Vậy tôi phải làm thế nào ?”

“Lòng của anh.” Như Nhụy vì lời mình vừa thốt lên cảm thấy tim đập kịch liệt, đồng thời cảm thấy hết sức kinh ngạc với lời của mình.

Qúy Đào đột nhiên cảm thấy khó thở, sắc mặt trở nên cứng ngắc. Một hồi lâu, anh tiến tới gần cô, nâng mặt của cô lên, nhẹ nhàng mà nói: “Tôi có thể cho cô bất cứ cái gì, nhưng lại không có cách cho cô lòng của tôi.”

Anh cúi xuống hôn môi đỏ mọng của cô. Lòng Như Nhụy chìm xuống, sống lưng lạnh hơn phân nửa, cô giống như  một khúc gỗ, không có bất kỳ  phản ứng gì.

Qúy Đào ôm thật chặt thân thể của cô, bàn tay đặt trên người của cô, nâng đầu của cô lên, khiến cho anh có bừa bãi mút lấy cái lưỡi của cô hơn, thăm dò, cướp lấy, muốn hòa tan thân thể cứng ngắc của cô.

Dần dần, thân thể của cô trở nên mềm mại, khuất phục dưới nhiệt tình của anh, trong lòng không có thuốc nào cứu được thuận theo anh, cô biết mình đã yêu anh sâu đậm rồi. https://qttp.wordpress.com/

Sau đó, anh đột nhiên buông cô ra.“Cô lần đầu tiên cam tâm tình nguyện để cho tôi hôn.”

Cô cười xấu hổ.“Cho hôn cũng không đại biểu cho cái gì.”

Anh lộ ra nụ cười nhàn nhạt.“Phải không?” Ánh mắt anh chuyên chú.“Không phải tôi đã có được lòng cô rồi sao?”

Cô chấn động, hết sức khống chế cảm giác rung động do lời nói của anh, thở ra một hơi.“Anh vĩnh viễn cũng không có được.” Dùng giọng nói ngay cả mình cũng không dám tin tưởng  vững vàng nói.“Giống như tôi biết anh vĩnh viễn cũng sẽ không cho tôi lòng của anh, cho nên tôi mới có thể đạt được tự do”.

Qúy Đào nghe vậy cười lên ha hả.“Lợi hại! Lợi hại! Mới vừa rồi tôi cũng bị cô làm cho sợ hết hồn. Như vậy tôi càng không thể thả cô đi. Nói tóm lại, ở giữa chúng ta ai cũng không chịu đầu hàng trước, tình huống trước mắt chắc là không thể thay đổi.”

Như Nhụy chăm chú nhìn anh, im lặng không nói.


Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s