Người tình của ác ma 8.1


Edit: Nu ♥ Mimi

Beta: Mimi ♥ Nu

“Anh có thấy Như Nhụy đâu không?” Giọng nói Chu Khiếu Hồng vang lên từ sau lưng Tưởng Qúy Đào, nét mặt vui mừng.

Qúy Đào ngẩng đầu lên từ trong cuốn sách, nghi ngờ nhìn cô.“Em tìm cô ấy có chuyện gì?”

“Em có gặp một người bạn ở Milan, đúng lúc anh ta cũng biết Như Nhụy, cho nên em đã dẫn anh ta tới.” Giọng điệu của cô vô cùng vui sướng.“Tin là Như Nhụy thấy anh ta nhất định sẽ rất vui mừng.”

“Như Nhụy ở Ý căn bản không có nửa người thân thích, sao em có thể đưa người đến gặp cô ấy?”

 Khiếu Hồng cười nhẹ một tiếng.“Anh ta đặc biệt từ Hồng Kông tới.”

Thoáng chốc, sắc mặt Qúy Đào trở nên hết sức khó coi, giọng nói cứng ngắc.“Anh ta là ai vậy?”

“Người sắp tới đây anh cũng biết, anh ta chính là Sử Thần Tuyên.” Lời theo ra khỏi miệng, vẻ mặt Khiếu Hồng lại càng vui vẻ. https://qttp.wordpress.com/

Khuôn mặt Qúy Đào sa sầm xuống, cắn chặt môi, cứng ngắc ngồi tại chỗ, sự sợ hãi xẹt qua trong lòng, anh tức giận  quát: “Ai cần em dẫn anh ta tới?”

Khiếu Hồng ngẩn cả người. Cô chưa từng thấy Qúy Đào nổi giận như vậy, trong khoảng thời gian ngắn không biết làm thế nào cho đúng.“Em không thể dẫn anh ta tới gặp Trần Như Nhụy sao? Anh ta là vị hôn phu của Trần Như Nhụy, đang đi tìm cô ấy khắp nơi, chẳng lẽ em biết Trần Như Nhụy ở đâu nhưng không thể nói cho anh ta biết sao?”

Qúy Đào giận đến nắm chặt tay lại.“Ai nói anh ta là vị hôn phu của Như Nhụy?”

Khiếu Hồng lạnh lùng hừ hai tiếng.“Thật ra thì anh đã sớm nghi ngờ Như Nhụy không phải là gái điếm, nhưng bởi vì bản thân anh đã động lòng, nên từ đầu tới cuối anh không thể chính thức đối mặt với thân phận chân chính của cô ấy. Anh đã yêu cô ấy rồi đúng không?”

Trái tim Qúy Đào bỗng chốc kinh hoàng, gần như khẳng định : “Anh không yêu cô ấy.”

Khiếu Hồng âm thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nếu Qúy Đào nói đã yêu Trần Như Nhụy. . . . . . Cô căn bản không dám nghĩ tới  hậu quả, thật là đáng sợ. https://qttp.wordpress.com/

Giọng nói Khiếu Hồng dịu xuống.“Có phải hay không, chờ bọn họ gặp mặt chẳng phải sẽ biết hay sao, chúng ta cần gì đứng đây cãi vã?”

Đôi môi Qúy Đào mím lại thành đường, im lặng không nói.

Khiếu Hồng hít sâu một hơi.“Xem ra anh cũng không biết Như Nhụy ở đâu, tự em đi tìm cô ấy.” Đi tới cửa, cô quay đầu lại nói: “Nếu anh không tin lời em nói, anh có thể đến đại sảnh xem tình hình thực tế, sẽ biết là thật hay giả.”

Như Nhụy mệt mỏi ngồi trong phòng khách, trên ghế sa lon, tâm trạng cực kì kém! Gần đây luôn muốn ói, toàn thân mệt mỏi, không có chút tinh thần nào, hơn nữa lần đó cùng Qúy Đào nói chuyện với nhau, tâm tình của cô quả thực rơi xuống đáy cốc.

Cô càng ngày càng sợ phải đối mặt với Qúy Đào, trước kia có thể cây ngay không sợ chết đứng, lớn tiếng cùng anh cải vã, nhưng bây giờ. . . . . . Chỉ sợ tình cảm của bản thân với anh đã sâu nặng đến mức không thể kiềm chế được, tổn thương lại càng lớn, cô thực sự không có cách nào đối mặt với anh.

“Thì ra cô ở đây.” Giọng nói Khiếu Hồng vang lên. https://qttp.wordpress.com/

Cắt đứt suy nghĩ của Như Nhụy, đôi mi thanh tú cau lại, giống như một con nhím nhìn Khiếu Hồng, lạnh lùng thốt: “Cô tìm tôi có việc sao?”

Khiếu Hồng đi tới, trên mặt lộ ra vẻ thân mật hiếm thấy.“Thái độ của tôi trước đây với cô không được tốt, nhưng chúng ta có thể. . . . . . Chúng ta có thể hóa thù thành bạn, sống chung hòa bình được hay không?”

Như Nhụy nghi ngờ nhìn cô, không hiểu vì sao thái độ của cô lại thay đổi 180 độ như vậy? Cô dè dặt nói: “Tại sao cô muốn sống chung hòa bình?”

Cô cười cười.“Bởi vì tôi biết giữa cô và Qúy Đào không có gì.” Cô lại nhún vai.“Thái độ của tôi có chút không đúng, nếu lúc đó cô nói cho tôi biết trước cô là bạn gái chuẩn bị kết hôn của Sử Thần Tuyên, tôi tuyệt đối sẽ không giận dữ.” Cô xoay người đối mặt với Như Nhụy.“Quên đi! Chúng ta không đề cập tới chuyện lúc trước, hôm nay tôi đặc biệt mang một người bạn tới gặp cô, hi vọng cô có thể nể tình tôi dẫn anh ta tới, quên hết ân oán trước kia.”

Như Nhụy kinh ngạc mở to hai mắt.“Sao cô biết tôi có quan hệ với Thần Tuyên?” https://qttp.wordpress.com/

Khiếu Hồng thu lại thù hận ngày trước.“Tôi từng nghe cô nhắc tới tên Sử Thần Tuyên, cho nên tôi đã lén liên lạc với anh ta, không ngờ anh ta cũng đang đang tìm một người, điều kiện rất ăn khớp với cô, vì vậy tôi hẹn anh ta tới đây. . . . . .”

Như Nhụy kích động nắm lấy vai của cô.“Thần Tuyên tới đây? Anh ấy ở nơi đâu?”

“Đừng gấp, anh ta đang ở phòng khách chờ cô.”

Như Nhụy vụt qua cô, vội vàng chạy tới phòng khách.

Khiếu Hồng ở sau lưng gọi theo cô.“Như Nhụy, tôi không phủ nhận lúc trước vô cùng căm ghét cô, nhưng tôi hi vọng từ nay về sau chúng ta có thể hóa thù thành bạn, theo đuổi hạnh phúc của riêng mình.”

Như Nhụy hơi khựng lại, không quay đầu lại, cũng không cho cô bất kỳ đáp án nào, đi ra phòng khách. Cô giống như một cơn gió, xông thẳng đến đại sảnh, dừng lại trước cửa, vỗ về  trái tim đang kinh hoảng, vừa sợ vừa vui từ từ đi vào. https://qttp.wordpress.com/

Cảm giác chùn bước tự nhiên dâng lên, đột nhiên cô không biết phải dùng tâm trạng gì đối mặt với Thần Tuyên. Thấy bóng lưng quen thuộc của Thần Tuyên hiện lên ở trước mắt, lập tức nước mắt ứa ra, hai tay vội che lên miệng, rất sợ lúc đó khóc lên.

Thần Tuyên đứng ngồi không yên. Anh đứng lên nhìn chung quanh, đi tới đi lui, dường như muốn phá nát tấm thảm ở đại sảnh.

Đột nhiên, anh cảm thấy sau lưng có một ánh mắt nóng rực, theo tầm mắt quay đầu lại nhìn thấy Như Nhụy đứng ở cửa trước, trái tim náo loạn thiếu chút nữa nhảy ra.

“Như Nhụy!” Anh kinh hô, một bước dài xông đến dùng sức ôm lấy cô.“Thật sự là em. . . . . . Thật sự là em. . . . . .”

Như Nhụy nước mắt giàn dụa.“Là em, thật sự là em.”

Anh ôm chặt lấy Như Nhụy, rất sợ chỉ cần thả tay ra cô lại biến mất bặt vô âm tín.“Cuối cùng anh cũng tìm được em. Em có biết mấy ngày nay, vì tìm em tôi sắp phát điên lên, Hồng Kông, Tân Giới, Cửu Long anh dường như đã lật tung hết lên, nhưng vẫn không có chút tin tức của em. . . . . .” Anh cực kỳ kích động.“Nhiều lần không tìm thấy bất cứ manh mối nào liên quan đến em, có lúc khiến anh không thể không từ bỏ.” Anh nâng mặt cô lên, lau đi nước mắt trên mặt cô.“Ông trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng để cho anh tìm thấy em.” https://qttp.wordpress.com/

Như Nhụy cười yếu ớt, vuốt ve gương mặt của anh.“Thần Tuyên anh gầy đi quá, cũng là em hại anh.”

“Đừng nói như vậy.” Anh vừa lần nữa kéo cô vào lòng.“Chỉ cần em bình an vô sự, có khổ hơn anh cũng cam chịu.”

“Thần Tuyên. . . . . .” Như Nhụy khẽ gọi tên của anh, vì mình mấy ngày nay thiếu chút nữa đã quên anh mà đau lòng.

Vẻ mặt Anh dịu dàng.“Chúng ta phải cảm tạ Chu tiểu thư, nếu không phải cô ấy cho anh biết em đang ở Venice, anh làm sao cũng không thể ngờ tới em sẽ xuất hiện ở chỗ này.”

Như Nhụy trong nụ cười có chút khổ sở.“Đúng vậy! Chúng ta phải cảm tạ cô ấy.”

Anh dịu dàng  nâng khuôn mặt cô lên.“Em ở Hồng Kông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại chạy tới Venice?”

Sắc mặt Như Nhụy trắng bệch, cô xoay người thoát khỏi tay anh, tâm tình rối loạn. Trời ạ! Mình làm sao có thể nói cho anh ấy biết tất cả những chuyện đã xảy ra đây? Ở Hồng Kông phát sinh một đêm tình cùng Qúy Đào, cô không có cách nào mở miệng nói rõ với Thần Tuyên. Cảm giác xấu hổ xông lên đầu, trong tích tắc, cô hi vọng Thần Tuyên không tới đây tìm mình. https://qttp.wordpress.com/

Thần Tuyên phát hiện vẻ mặt  cô khác thường, càng khẩn trương hỏi: “Mấy ngày nay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Như Nhụy thở dài một hơi, chậm rãi kể lại: “Ngày đó sau khi bị lạc với Phương Chi ở Cửu Long, bởi vì muốn tìm Phương Chi, kết quả chưa quen cuộc sống nơi đây, em bị lạc đường ở Cửu Long, lại tin lầm người ta, vì vậy bị bắt đến nhà chứa.” Cô nói qua loa.“Trong lúc hoang mang, có một lần, có người đã cứu em, nên em có thể trốn thoát.”

Thần Tuyên khẩn trương hỏi: “Em bị bắt đến nhà chứa, bọn họ có đối với em như vậy không?”

“Không có.” Cô rũ mi xuống.“Rất may, khi họ đang tính chuyện bất lợi cho em, có người đã cứu em, cho nên đã tới Venice.”

“Đáng giận!” Anh nổi giận nói.“Rốt cuộc là nhà chứa nào dám bắt em? Trở lại Hồng Kông, anh không đập tan cái nhà chứa đấy, thì anh không mang họ Sử.” Anh cau mày tiếp tục hỏi: “Là ai dẫn em tới Venice ? Chúng ta cần phải cảm ơn người ta.” https://qttp.wordpress.com/

Mặt Như Nhụy lúc trắng lúc xanh, đột nhiên cô thấy vẻ mặt âm u bất định của Qúy Đào, ánh mắt lạnh lẽo đứng ở phía trước nhìn bọn họ.

Trái tim của cô dường như sắp ngừng đập, vẻ mặt chợt biến đổi, hô hấp trở nên dồn dập, sợ hãi nhìn anh, rất sợ anh vạch trần tất cả mọi chuyện, cô . . . . . . Cô căn bản không dám nghĩ thêm nữa.

Thần Tuyên cũng thấy Tưởng Qúy Đào, lông mày anh nhếch lên, nhìn chằm chằm người đàn ông phong độ trước mắt. Anh để ý Tưởng Qúy Đào có một đôi mắt sâu sắc, phát ra mị lực khiến người khác không thể xem nhẹ, là thứ phụ nữ khó có thể kháng cự. Đột nhiên, Đáy lòng Thần Tuyên có một dự cảm xấu xẹt qua, khiến anh cau mặt nhíu mày.

Qúy Đào cũng dùng ánh mắt như vậy đánh giá Sử Thần Tuyên. Ánh mắt của anh lộ ra hơi tiều tụy, tóc đen rủ ở trên trán, càng tăng thêm vẻ đau thương, kích động sâu sắc, có thể tưởng tượng được, Như Nhụy mất tích mấy ngày nay, anh nhất định không tốt chút nào, có thể thấy được tình cảm sâu nặng của anh. Nghĩ tới đây, cảm giác ghen tị xâm chiếm trái tim Qúy Đào.

Anh đi tới, giọng nói lạnh lùng .“Là tôi đem Như Nhụy tới Venice.” https://qttp.wordpress.com/

Giữa hai người đàn ông tràn ngập mùi thuốc súng , hết sức căng thẳng. Nhìn chằm chằm đối phương, thật lâu không nói lời nào.

“Anh ta là ai vậy?” Thần Tuyên cố ý không nhìn anh, hướng về phía Như Nhụy hỏi.

Như Nhụy nuốt nghẹn trong cổ.“Là anh ấy dẫn em tới Venice . Anh ấy họ Tưởng, Tưởng Qúy Đào.”

Thần Tuyên cẩn thận trả lời: “Cám ơn anh đã cứu Như Nhụy. Vì đáp tạ ân cứu mạng của anh, chỉ cần anh mở miệng yêu cầu chuyện gì, tôi nhất định sẽ thay anh hoàn thành .”

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s