Người tình của ác ma 8.2


Edit: Nu ♥ Mimi

Beta: Mimi ♥ Nu

Ánh mắt Qúy Đào lạnh hơn băng Bắc Cực, lạnh lùng hừ một tiếng.“Tôi không cần sự giúp đỡ của anh.” Anh xoay người đưa lưng về phía Thần Tuyên.“Anh cũng lầm cả chuyện kia rồi, tôi không cứu cô ấy, mà là mua cô ấy.”

Như Nhụy giống như bị người ta đánh một cái, máu trên mặt chảy ngược lại, toàn thân không còn chút sức lực.

Chân mày Thần Tuyên càng cau lại, giọng nói không vui.“Anh đang nói cái gì vậy?”

Qúy Đào lặp lại: “Tôi không cứu cô ấy, mà là mua cô ấy, không có sự đồng ý của tôi không ai được mang cô ấy đi!”

Như Nhụy cũng hít vào một hơi, hung hăng nhìn chằm chằm Qúy Đào, thực hận anh vì sao có thể không chút tình cảm nào nói ra câu như vậy?

Thần Tuyên sững người, sắc mặt càng ngày càng khó coi.“Như Nhụy, anh ta đang nói cái gì? Sao anh nghe không hiểu? Cái gì mua với không mua, rốt cuộc anh ta mua thứ gì của em?” https://qttp.wordpress.com/

Tròng mắt Như Nhụy trài ra nước mắt, cô cúi đầu, lắc mạnh, cắn chặt môi dưới, cảm xúc kích động, khiến cô một câu cũng nói không nên lời.

Thần Tuyên bắt được cánh tay của cô, âm lượng cao lên.“Nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc anh ta đã mua thứ gì của em?”

Khóe miệng Qúy Đào lộ ra nụ cười nhạt, chậm rãi từ trong miệng nói: “Tôi mua thân thể cô ấy.”

Như Nhụy mở to hai mắt, máu khắp người nhanh chóng tuôn trào, giơ tay lên tát một cái trên mặt Qúy Đào, nước mắt như suối rơi xuống.“Vết thương anh gây ra cho tôi còn chưa đủ sao? Nhất định phải khiến tôi mình đầy thương tích anh mới cam lòng? Tại sao anh có thể tàn nhẫn với tôi như vậy? Tôi hận anh! Tôi, hận, anh. . . . . .”

Như Nhụy giống như phát điên lao ra ngoài.

Thần Tuyên giống như bị người ta dùng gậy đánh vào ngực, đau đớn không dứt, trong mắt của anh lóe lên thù hận dày đặc.“Họ Tưởng kia, nếu những gì anh nói đều là thật, tôi bảo đảm anh sẽ chết rất khó coi!” https://qttp.wordpress.com/

Kìm nén căm giận, Sử Thần Tuyên vôi vàng chạy ra ngoài.“Như Nhụy. . . . . . Như Nhụy. . . . . .”

Toàn thân Qúy Đào cứng ngắc, sắc mặt cực kỳ khó coi. Sờ nhẹ lên bên má bị tát đến ửng đỏ, cảm thấy chán ghét chính mình. Rõ ràng anh không muốn nói những lời làm tổn thương cô, nhưng nhìn thấy dáng điệu cô cùng Sử Thần Tuyên thân mật, tất cả  lý trí, tĩnh táo toàn bộ đều ném ra khỏi đầu, cảm giác đố kị ghen ghét chiếm cứ  lấy trái tim anh.

Mình không thể để cho bất kì kẻ nào cướp Như Nhụy đi! Ý nghĩ này khiến anh nói ra lời không nên nói, cuối cùng còn xúc phạm tới cô.

“Đáng giận!” Anh âm thầm mắng.

Khiếu Hồng thờ ơ lạnh nhạt mọi việc. Cô đã tưởng rằng Sử Thần Tuyên sẽ vui mừng hân hoan mang Trần Như Nhụy rời đi, sau này tất cả mọi thứ sẽ trở về như cũ, cô lại có thể độc chiếm một mình Qúy Đào.

Nhưng khi cô thấy biểu hiện khác thường của Qúy Đào, lòng cũng nguội lạnh đi rất nhiều, việc cô lo lắng cuối cùng đã xảy ra. https://qttp.wordpress.com/

Cô đi tới trước mặt Qúy Đào.“Anh thật sự quá kém, lại làm trò trước mặt Sử Thần Tuyên khiến Như Nhụy làm sao dám đối diện đây? Điều này không giống với tác phong của anh!”

“Anh chỉ nói cho anh ta biết chân tướng sự thật mà thôi.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, hít sâu một hơi.“Cho tới bây giờ em chưa bao giờ thấy anh mất bình tĩnh như vậy, nhưng vì Trần Như Nhụy, anh lại đắc tội “Á Vương tàu thủy” Sử Thần Tuyên, sau này hàng hóa của anh đừng nghĩ có thể cập bờ ở bất kì cảng nào ở Châu Á.”

Anh lạnh lùng  nhìn cô.“Anh không hối hận những việc mình đã làm.”

Sắc mặt Khiếu Hồng đột nhiên trắng bệch.“Tùy anh.” Cô tức giận xoay người rời đi.

Khuôn mặt Qúy Đào căng thẳng, môi mím lại thành đường, đứng yên tại chỗ. https://qttp.wordpress.com/

 **  **  **

Thần Tuyên đuổi theo Như Nhụy tới bến tàu.

Anh bắt được Như Nhụy, kích động  nói: “Như Nhụy nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Ánh mắt Như Nhụy điên cuồng, giống như bị bệnh điên. “Em van anh, bây giờ đừng hỏi em chuyện gì nữa, mang em rời khỏi đây. . . . . . Em muốn rời khỏi ngay bây giờ, em muốn trở về Đài Loan, em không thể ở đây nữa, van xin anh. . . . . . Van xin anh.”

Thần Tuyên ôm chặt lấy thân thể mảnh mai của cô.“Đừng kích động, đừng kích động!” Anh nhìn bốn phía, thấy một chiếc thuyền máy chuẩn bị khởi động rời bến tàu. Anh hướng về phía Như Nhụy nói: “Chúng ta rất may mắn, vẫn còn một chiếc thuyền máy chuẩn bị rời bến, trước hết chúng ta rời Venice, sau đó sắp xếp lộ trình trở về Đài Loan được không?”

Thấy Như Nhụy gật đầu, Sử Thần Tuyên vội vàng mang Như Nhụy lên thuyền.

Mặc dù anh vẫn muốn đối chất với Tưởng Qúy Đào một lần nữa, nhưng nhìn những giọt nước mắt như hoa lê của Như Nhụy, dáng điệu điềm đạm đáng yêu, những lời muốn nói lên miệng lại nuốt vào lòng. https://qttp.wordpress.com/

Chốc lát, tâm tình kích động của Như Nhụy dần lắng xuống, một mình ngồi yên đầu thuyền, xuất thần nhìn mặt trời chiều ngả về tây, khóe mắt như trước ngân ngấn nước mắt, nhìn bầu trời bao là và mặt biển bị chiếu rọi thành một màu trần bì, như một quả cầu lửa rơi xuống đáy biển.

Cảnh đẹp chiều tà ở Venice quả nhiên danh tiếng gần xa. Như Nhụy lẳng lặng nhìn mặt biển, trong lòng tràn ngập một nỗi thê lương.

Tới đây đã được mấy tháng, lần đầu tiên cảm nhận được trời chiều lại đẹp như vậy, cũng là lúc phải rời đi, khắp người cô vô cùng khó chịu, nước mắt vừa rớt xuống.

Đột nhiên, cô thấy cây cầu Than thở, chuyện xưa Mỹ Quyên nói vẫn còn rõ ràng bên tai, đã từng trong một khắc, cô tưởng tượng có thể cùng Qúy Đào đi trên cây cầu Than thở, lưu lại những hồi ức tốt đẹp. Cô cười khổ lắc đầu, cảm thấy đáng thương với ý nghĩ hoang đường của mình.

Thần Tuyên khoác cánh tay ấm áp lên vai cô, nhẹ giọng hỏi: “Nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cô lắc mạnh đầu, nước mắt giống như vỡ đê, càng không ngừng rơi xuống, cái gì cũng không chịu nói, nhưng lại càng không ngừng khóc. https://qttp.wordpress.com/

Thần Tuyên cực kỳ đau lòng.“Đừng khóc! Đừng khóc! Anh không hỏi nữa.”

Đột nhiên, cô cảm thấy dạ dày sôi trào khó nhịn, tay che đôi môi.

Thần Tuyên quan tâm nói: “Em làm sao vậy? Sao sắc mặt tái nhợt như vậy?”

“Em. . . . . . Em muốn ói.”

“Em cố nhịn một chút, chờ anh.” Anh chạy nhanh vào trong khoang thuyền, mượn nhân viên phục vụ một túi nhựa, vừa chạy về bên cạnh Như Nhụy.

Như Nhụy nhìn thấy túi nhựa, không nhịn được nữa, cúi đầu đem toàn bộ mọi thứ trong dạ dày phun hết ra ngoài.

“Sao em say tàu dữ vậy?” Một bên  Thần Tuyên thấy vậy vô cùng đau lòng, vỗ nhẹ lưng của cô.“Phía ngoài trời lạnh, hay là chúng ta vào trong nghỉ ngơi đi!”

Như Nhụy ói xong cảm thấy thoải mái hơn nhiều, cô không có ý kiến gì, đi theo Thần Tuyên trở lại trong khoang thuyền. https://qttp.wordpress.com/

Một hồi lâu, thuyền cặp bờ, Thần Tuyên đỡ lấy thân thể mềm mại vô lực của cô lên bòe.“Tình trạng cơ thể em cực kì kém, anh nghĩ tạm thời chúng ta tìm một khách sạn nghỉ tạm, mời Bác sĩ tới xem, rồi mới quyết định thời gian trở về.”

“Không! Em không sao, chúng tôi đến luôn sân bay đi, em muốn sớm thấy cha em.” Cô bướng bỉnh di chuyển thân thể về phía trước.

Thần Tuyên ngăn cô đi tới, chân mày hằn sâu lại.“Không được, em đừng nên miễn cưỡng. Rõ ràng trông như sắp xỉu rồi, còn muốn thể hiện mạnh mẽ, anh lo lắng đến cỡ nào, em có biết không?” Anh không để ý cô giãy dụa bế bổng cô lên.“Không hiểu tên họ Tưởng kia đã hành hạ em ra sao, mà trông em tiều tụy suy yếu như vậy. Một ngày nào anh sẽ đòi lại công bằng giúp em. Trước hết bây giờ anh đưa em tới bệnh viện, em đừng phản đối nữa, nếu tình trạng cơ thể em chuyển biến tốt, anh lập tức đưa em trở về Đài Loan.”

Như Nhụy muốn tranh cãi nữa, nhưng cảm thấy thân thể càng ngày càng nặng nề, vô cùng mệt mỏi, dạ dày lại lộn lên như cũ, khiến cô không được thoải mái. Cô ngước đôi mắt vô thần lên, lẩm bẩm nói: “Lần này nghe theo anh! Nhưng nếu Bác sĩ cho phép em lên phi cơ, thì anh không được ngăn cản em đâu đấy.” https://qttp.wordpress.com/

“Anh đáp ứng em.”

Thần Tuyên vẫy một chiếc tắc xi, chạy thẳng tới bệnh viện phụ cận.

**  **  **

Như Nhụy rên rỉ, sau đó chậm rãi mở mắt, thần trí có chút mê hoặc, dần dần trí nhớ trở lại trong đầu, cô thấy Thần Tuyên đang đứng bên cửa sổ đưa lưng về phía mình.

“Em muốn uống nước.” Cô vất vả ngồi dậy.“Bác sĩ nói như thế nào vậy?”

Thần Tuyên giúp cô rót chén nước, đi tới bên giường cô, giúp cô từ từ uống nước.

“Rốt cuộc Bác sĩ nói như thế nào vậy?”

Thần Tuyên nhìn chằm chằm cô, im lặng không nói.

Như Nhụy cảm thấy kì lạ, một cảm giác không tốt dâng lên. Cô cố nặn ra nụ cười.“Trên mặt của em có cái gì sao? Sao cứ nhìn em chằm chằm vậy? Hay là. . . . . . Thân thể của em có vấn đề sao?” Giọng nói của cô vô cùng khẩn trương. https://qttp.wordpress.com/

“Bác sĩ vừa mới kiểm tra cho em. Ông ấy nói do em quá mệt nhọc, thiếu chút nữa. . . . . . Thiếu chút nữa bị sanh non, cho nên hiện tại em phải nằm viện để theo dõi một thời gian.” Anh nói liền một hơi, sắc mặt cực kỳ khó coi.

Toàn thân Như Nhụy cứng ngắc , kinh ngạc mở to mắt, gương mặt còn tái nhợt hơn quỷ.“Làm sao có thể. . . . . . Không thể nào , không thể nào !” Cô không ngừng lẩm bẩm với chính mình.

Thần Tuyên kích động  bắt lấy hai vai của cô.“Cha đứa bé có phải là Tưởng Qúy Đào không?” Anh dùng lực lay cô.“Cuối cùng có phải anh không? Có phải anh đã cưỡng bức em không? Nói cho anh biết, anh muốn biết chân tướng sự thật!

Như Nhụy điềm đạm đáng yêu sững người ở trên giường, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống, đôi môi đầy đặn biến thành xám ngắt, toàn thân không ngừng run rẩy, cô lắc mạnh đầu.

Anh tức giận buông vai cô ra.“Quên đi! Em không nói cho anh, vậy anh sẽ nghe từ miệng Tưởng Qúy Đào.”

Như Nhụy cầu xin nói: “Đừng! Van xin anh đừng đi tìm anh ấy.” https://qttp.wordpress.com/

“Nếu thật là Tưởng Qúy Đào làm, anh muốn anh phải trả giá.” Anh ném cho Như Nhụy ánh mắt giận dữ không thể kìm chế được, xoay người rời khỏi bệnh viện, muốn trở về Venice tìm Tưởng Qúy Đào hỏi cho rõ chân tướng sự thật.

Như Nhụy căn bản vẫn không thể tiếp nhận tin mình mang thai, Thần Tuyên vừa tức giận rời đi, khiến cô vô cùng rối loạn, trong đầu không ngừng suy đoán sau khi Qúy Đào biết tin mình mang thai, sẽ có phản ứng gì, tâm tình phập phồng  không dứt, vừa khóc vừa cười.

Cuối cùng cô quyết định không thể ở nơi này chờ anh quyết định vận mệnh của mình, cô nhanh chóng thu dọn xong quần áo, thừa dịp bác sĩ và  nhân viên chăm sóc không chú ý, lén chuồn ra khỏi bệnh viện, chạy thẳng tới sân bay.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s