Gương yêu 1.1


Chương 1

Gương được đặt ở phía đông tầng hai, sát với cửa sổ, mỗi khi mặt trời lên cao, ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng lên người cô, phản xạ rực rỡ trên tường.

Cô đang ở trong một không gian không thời gian không giới hạn, chỉ có thể từ gương quan sát bên ngoài, đáng tiếc hướng là có hạn, chỉ thu hẹp trong phạm vị phản xạ mà thôi; Cô biết đây là một căn phòng của phái nữ, là người đàn ông kia cố ý sắp xếp cho một người phụ nữ không tồn tại. (Vô…8..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Trong lòng anh rất yêu người phụ nữ kia, nhưng người phụ nữ này đã không còn trên đời, tuy nhiên người đàn ông lại không thể tự kềm chế, vì nhớ nhung mà hao mòn sinh mạng của anh, thậm chí chuyển đến một căn nhà cách biệt với nội thành xa hoa, thà ở lại nơi gọi là chốn thôn quê sơn dã này.

Thôn quê là một nơi tràn ngập sức mạnh, hơn nữa tuyệt đối không phải là sức mạnh chính nghĩa, nơi này vừa tối vừa sâu, dày đặc đầu trâu mặt ngựa, yêu ma quỷ quái, là nơi mà người ngoại giới không thể dễ dàng đi vào… thậm chí, ngay cả thời gian cũng hỗn loạn.

Cô là Gương yêu, cuộc sống ở đây quả thật rất dễ dàng, cho dù ánh mặt trời chiếu lên người cô cũng không lo lắng, vì nơi này là cực âm, chỉ cần là yêu quái đều có thể hoạt động vô cùng tự nhiên, sức mạnh được tăng cường.

Trong phòng còn có một “sinh vật” khác, cô đến đây vài ngày cũng đã gặp được rất nhiều “bạn cùng phòng”, chúng nhân lúc đêm dài yên lặng đến trước gương đánh giá cô, tự giới thiệu về mình, đồng thời giới thiệu đơn giản về ngôi nhà này cho cô. (Vô9Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

À, vẫn còn có phép tắc! Vì ở đây có quá nhiều ngoại tộc, cho nên sau khi họp bàn mọi người đã quyết định đặt ra vài quy tắc, ví dụ như không được can thiệp vào công việc của tộc họ, không được ngăn cản “bữa ăn người lạc lối”, không được làm ảnh hưởng đến cuộc sống của con người, cũng không được hiện thân để con người phát hiện ra sự kỳ quái.

Mặt khác, mỗi tháng đều mở đại hội quản lý một lần, bất kỳ ai cũng có thể tham gia, có thể thảo luận những vấn đề thắc mắc.

Sau khi cô hiểu đại khái thì vội vàng mỉa mai, nói Bạch Giới Hằng là con mồi của cô, không cho ai được hành động thiếu suy nghĩ.

“Hội lâm thời” được cử hành ở trước mặt cô, vì gương không thể di chuyển, cho nên mọi người đành phải chen chúc đứng trước gương nhìn chỗ được chiếu đến. (Vô.10….Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Đúng là loại quỷ kỳ quái nào cũng đều có, có kẻ nói Bạch Giới Hằng là một trong chủ nhân của gia đình này, không nên biến thành con mồi, cũng có kẻ nói điều thứ nhất trong những điều lệ của Hắc Sơn—không được can thiệp vào sinh hoạt của con người.

Đúng vậy, nơi này tên là “Hắc Sơn”.

Nghĩ nghĩ, cô như khẳng định mình đã từng nghe qua cái tên như vậy rồi.

“Chào buổi sáng.”

Giọng nói buồn bực truyền đến, cô mừng rỡ nhìn phía bên tay trái, bóng người đàn ông mình chờ mong đã xuất hiện! (Vô..22…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Bạch Giới Hằng đi từ từ đến trước gương, như say mê nhìn gương, ngón tay thon dài nhẹ vỗ về lên mặt gương, tràn đầy bi tình cảm thương.

“Hôm nay chỉ có mình anh……” Anh khó chịu nói, bóng hình của anh trong gương lại làm cho anh khó chịu, “Tất cả đều là ảo giác sao?”

Đặt gương một đêm ở đây, vốn chiếu ra hình ảnh của mình anh mới đúng, nhưng lại xuất hiện cả bóng hình Hạo Lâm.

Đêm đó anh uống rượu, chỉ sợ mình hoa mắt, tuy nhiên anh định thần nhìn lại, lại vẫn thấy trong gương không có anh, chỉ có Hạo Lâm đang mỉm cười với anh!

Vậy mà đêm tiếp theo, anh vẫn luôn đợi trước gương uống rượu than thở, nhìn vật nhớ người, lúc đó, có thể nhìn thấy Hạo Lâm đang cười với anh qua gương, thậm chí nói chuyện.

Bởi vậy anh uống rượu suốt ngày, ước gì cứ say như thế mà chết đi, ít nhất trước khi chết còn có thể nhìn thấy Hạo Lâm.

Gương yêu nhìn Bạch Giới Hằng thâm tình chân thành cũng không chuyển động, bởi vì trong nhà này, cũng không phải chỉ có một mình anh…… Nghe, tiếng bước chân đang đi, có người lên tầng hay, đi đến hành lang.

“Đại thiếu gia.” Giọng nói cung kính vang lên trước cửa, “Cậu lại đến đây sao?”

“Ừ?” Bạch Giới Hằng mơ mơ màng nhìn ra cửa, “Duệ Ân à?” (Vô..12…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cửa bị mở ra, Gương yêu nhìn thấy một người tóc ngắn mỏng, mặc áo sơ mi quần dài, trong tay cầm khay, từ từ tiến vào, hơn nữa còn đặt khay lên bàn.

“Mời dùng bữa sáng.” Giọng người đến không thấp không cao, nhưng vẫn nghe rõ.

Vẻ ngoài tóc ngắn sát tai, hoàn toàn là kiểu tóc của đàn ông, tuy nhiên ngũ quan lại thanh tú, chỉ cần thêm chút trang phục, hẳn là một mỹ nữ làm mắt người ta phải sáng lên.

Có điều bọn ma quỷ ở đây đã nói như thế nào về người đó vậy nhỉ? À, nữ quản gia đàn ông.

Cho nên cô biết đó là con gái, là quản gia ở tòa biệt thự cổ này, nghe nói có số mệnh và biệt thự nối kết với nhau, cuộc đời này không thể rời khỏi Hắc Sơn.

“Tôi không đói bụng,” Bạch Giới Hằng lười biếng nói. “Giúp tôi mang rượu đến.”

“Đại thiếu gia, cậu đứng lên đi, không nên uống rượu nữa,” giọng Bành Duệ Ân có vẻ mất kiên nhẫn. “Sự thật là tôi không tán thành việc cậu uống rượu mấy ngày nay, từ đó đến nay, cậu đã uống quá nhiều rồi!”

“Tôi muốn uống! Cô quản tôi nhiều thế ư!” Anh gầm nhẹ. Không uống rượu, thì anh nhìn thấy Hạo Lâm thế nào?

“Trong nhà hết rượu rồi.” Cô nhún vai một cái, hai mắt mở to. (Vô….13.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Bạch Giới Hằng trợn tròn mắt. Bà Bành đã rất lợi hại, Bành Duệ Ân này càng lợi hại hơn! “Đi mua đi.”

“Hôm nay tôi có việc xử lý giúp nhị thiếu gia, không có thời gian, thật xin lỗi.” Cô nói đến vô cùng không thật lòng, đi từng bước về phía sau, “Nếu rảnh, đại thiếu gia có thể tự đi ra ngoài, thời tiết hôm nay tuy có mây mù, nhưng gió cũng không tệ.”

“Bành Duệ Ân?!” Anh nhảy dựng lên, “Cô và tôi có giao tình gì, cô cố ý muốn làm chiêu này?”

“Bạch Giới Hằng, cậu vừa mới dùng tư cách chủ nhân để nói chuyện với tôi, cũng đừng nhắc lại giao tình gì với tôi nữa!” Bành Duệ Ân đã bước ra ngoài cửa, “Thôi tưởng niệm về người đã mất đi, lo mà dùng thời gian của cậu cho tương lai ấy!”

Dư âm chưa tan, Gương yêu lập tức lại nghe thấy tiếng đá cửa. (Vô…14..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Ừm, kẻ quản gia này lớn lên từ nhỏ với người gọi là thiếu gia kia, cho nên sức lực và tính tình chẳng hề thua kém đàn ông, nghe nói chơi ném bùn, đấu vật không gì không thông, là phụ nữ nam tính hóa mười phần.

Bạch Giới Hằng vừa tức vừa giận trở lại trước gương, cắn môi đi qua đi lại, anh nhìn gương vài lần. Nếu không uống rượu, ảo giác sẽ không xuất hiện đúng không? Anh không có Hạo Lâm thì không sống nổi!

“Duệ Ân có thể nhân lúc mình không ở đây đập vỡ gương đi chăng?” Anh bắt đầu lo lắng chuyện này, “Không, cô ấy không thể nào biết bí mật của gương được……”

Nói đùa, cho dù cô quản gia đàn ông kia muốn đập vỡ gương đi, cũng phải nhìn xem có thể thành công hay không chứ! Gương là chỗ ở của cô, làm sao có thể để con người phá đi như vậy!

Bạch Giới Hằng đi đến trước gương, cực vì quý trọng chạm vào mặt gương, cả bàn tay dán lên gương, Gương yêu bên trong cũng mở hai tay ra, chạm vào tay anh cách lớp gương.

“Chờ anh, Hạo Lâm…… anh sẽ không bỏ mặc em.” Anh thống khổ nói, tiếp theo ngay cả hai má cũng dán lên.

A a…… Gương yêu mỉm cười, cô cũng chạm mặt vào, chỉ có như thế, mới có thể cảm nhận được sự đau thương của người đàn ông kia từ từ chảy vào cơ thể cô. Những ngày qua dù thỉnh thoảng họ có chạm vào nhau, nhưng không có diện tích lưu thông lớn như bây giờ, cho dù cô là yêu, thì vẫn cần đồ ăn. (Vô.15….Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Đau thương và tinh lực của con người, chính là thức ăn của cô.

“Em chờ anh.” Cô hiện thân trong gương, mềm nhẹ mở miệng.

Bạch Giới Hằng như nghe thấy giọng nói, anh từ từ rời gương đi, nhìn bóng hình người phụ nữ rõ ràng trong gương—không sợ hãi, không kinh ngạc, chỉ có tình yêu nồng nàn!

“Hạo Lâm!” Anh mừng như điên nhìn gương, “Em…… Em thật sự tồn tại.”

“Em chờ anh.” Cô nói từng chữ một.

Anh không nghe thấy tiếng, nhưng anh lại có thể nhìn khẩu hình ở miệng kia, Hạo Lâm nói sẽ chờ anh, chờ anh đi mua rượu sao?

“Không thành vấn đề! Chờ anh!” Anh kích động lui về sau, vẫn như say nhìn người phụ nữ dịu dàng trong gương “Nhất định phải chờ anh.” (Vô….17.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Gương yêu đáp lại bằng nụ cười đẹp, nhìn Bạch Giới Hằng nóng ruột lảo đảo chạy ra bên ngoài.

Đến nội thành Hắc Sơn cần hai ba giờ, anh vội vàng, không muốn để Hạo Lâm đợi lâu.

Đau buồn của người đàn ông cộng thêm sức mạnh của Hắc Sơn, Gương yêu nở nụ cười hài lòng, cô cảm giác được sức mạnh trở về thân thể, giống như sau khi ngủ say, lại sống lại lần nữa!

Một ít thức ăn dự trữ cũng gần hết, đây là thời gian nên bổ sung thức ăn mới.

Cô vung ngón tay nhỏ lên, đóng cửa còn mở lại, ánh mắt thoáng nhìn, rèm cửa sổ tự động buông ra, từ từ thả xuống.

Sau đó, Gương yêu duỗi lưng một cái, cánh tay vươn thẳng về phía trước, cứ như vậy ra khỏi mặt gương.

Mặt gương màu bạc thoáng gợn nước, như là hồ nước màu bạc gợn từng trận sóng, một cánh tay bỗng chui ra từ gương, sau đó là cánh tay kia, tiếp theo là hai chân ra khỏi, sau đó là cả một người phụ nữ sống động cứ như thế mà ra khỏi gương.

Khi sợi tóc cuối cùng cũng ra ngoài, mặt hồ màu bạc lại cứng lại thành mặt gương, chiếu lên cô với bộ quần áo xanh nhạt. (Vô.18….Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Cảm giác thật tốt, làm mình thấy như một con người.” Gương yêu mỉm cười, vừa lòng nhìn dáng vẻ lần này.

Dưới lầu truyền đến từng tiếng động cơ, cô từ từ đi đến bên cửa sổ, vén rèm cửa sổ lên, có thể thấy hai chiếc xe một lớn một nhỏ chạy nhanh ra khỏi tiền đình rộng lớn, chiếc màu đen là Bạch Giới Hằng, màu đỏ còn lại là Bành Duệ Ân, tòa nhà này trong nháy mắt chỉ còn là nơi tồn tại của ma quỷ.

Gió bắt đầu kéo lá rụng lên, trên bầu trời càng u ám, Gương yêu ngẩng đầu mỉm cười, cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp cảnh thiên thời địa lợi nhân hòa như thế—âm khí Hắc Sơn, tình yêu của Bạch Giới Hằng, còn có trận gió thổi trước cơn bão này.

“Gương yêu ra rồi! Gương yêu ra rồi!” Xa xa, dưới lầu có rất nhiều nhóm ma quái đang truyền tin tức này. (Vô…19..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Nỗi thương tâm của con người là thức ăn duy nhất của cô, vì cô luôn có thể nhìn thấu dục vọng của con người, biết nỗi nhớ và hi vọng ở chỗ sâu nhất trong lòng họ là gì, cho nên cô luôn biến thành đủ loại sinh vật kiểu dáng, mê hoặc lòng người, cho đến khi hấp thu gần hết sinh mệnh của đối phương, cô mới trở lại vô gương.

Cuối cùng mình là ai, cô cũng không nhớ rõ, cô chỉ quan tâm đến đồ ăn lần này.

Si mê như thế, cô càng có thể lấy được nhiều nỗi buồn đúng không?

Gương yêu nhìn lên không, mây đen đã dày đặc, tiếng sấm mơ hồ như vang lên từ chỗ sâu nhất của tầng mây, sấm chớp lóe sáng chiếu trắng màn trời.

Gương yêu thỏa mãn nở nụ cười, cô chờ, Bạch Giới Hằng, con mồi của cô.

Advertisements

One comment on “Gương yêu 1.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s