Gương yêu 2.2


******

Oa! Liên Hạo Lâm trợn to hai mắt, nhìn chợ nội thành rực rỡ muôn màu, tròng mắt thiếu chút nữa lăn ra ngoài.

Từ khi lên xe, cô liền như đi vào đại lục mới, lần trước cô ngồi là xe ngựa, bây giờ lại chỉ cần chìa khóa là có thể chuyển động, xe chẳng những sẽ tự động chạy, còn có thể bay nhanh trên đường như thế. Khi đến gần nội thành, cô thấy rất nhiều chiếc xe giống nhau, diện mạo phồn hoa, còn có một chiếc cột đặt ở ven đường, mặt trên còn có ba màu đỏ vàng xanh biến hóa.

Bạch Giới Hằng đưa cô đến khu phố trung tâm, Hắc Sơn ở sâu trong núi, nhưng nội thành lại vô cùng náo nhiệt, có nhà cao tầng, cũng có siêu thị và chợ truyền thống, Bành Duệ Ân đi mua mấy thứ đồ. Anh cũng thuận tiện đưa Liên Hạo Lâm ra ngoài dạo chơi.

Nếu, cô đúng là Hạo Lâm. (Vô…49..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Quả táo!” Liên Hạo Lâm mừng rỡ nhìn táo trên quầy, lấy một quả.

“A! Tiểu thư!” Chủ quán trở tay không kịp. Sao lại có vị tiểu thư xinh đẹp ngang nhiên thuận tay chôm “quả” chứ!

Bạch Giới Hằng vội vàng tiến lên, lấy ra tờ tiền năm trăm đồng, trực tiếp xin lỗi.

Liên Hạo Lâm đi phía trước lơ đễnh, lần gần nhất cô ăn táo là ba trăm năm…… Không, lâu hơn, tư vị kia làm cô khó có thể quên, vừa thơm vừa giòn, cô xoa quả táo trên người, mở lớn miệng cắn xuống.

“Chờ một chút!” Bạch Giới Hằng bắt lấy tay cô đúng lúc, “Em định làm gì?”

“Em muốn ăn quả táo.” Cô ngây ra một lúc.

“Phải rửa qua mới có thể ăn, em muốn chết vì thuốc trừ sâu sao?” Tay anh lấy lại quả táo.

“Quả táo có độc?” Liên Hạo Lâm thở hốc vì kinh ngạc. Kệ! Có độc cô cũng cam nguyện, cô không chết được mà! Nhìn quả táo đến mồm lại bay như thế, lòng cô đau đớn một trận, ưm……

“Thuốc trừ sâu ấy, bây giờ rau dưa hoa quả nào mà chẳng phun thuốc trừ sâu ? Dùng nước rửa qua mới được ăn.” Bạch Giới Hằng nhịn không được nhíu mày. “Còn nữa, không được tùy tay lấy đồ của người ta, phải trả tiền.”

“Vì sao?” Cô hỏi đúng lý hợp tình. (Vô..50…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Bởi vì đó là ăn cắp, là phạm pháp.” Anh có điểm bất lực. Đây còn cần giải thích sao?

“Trộm đồ không được sao?” Cô nhướng mày, thật lòng hỏi.

“…… Không được, đó là không đúng.” Bạch Giới Hằng hít sâu một hơi, “Giống như cướp, đều là hành vi phạm pháp không đúng đắn.”

Phạm pháp không đúng đắn…… Liên Hạo Lâm trợn to mắt trong phút chốc. Trong thế giới của cô chưa từng có cái gì là phạm pháp không đúng đắn, mọi người không phải đều vì ham muốn mà không từ thủ đoạn sao? Ở chỗ sâu nhất của đáy lòng là mưu kế thủ đoạn, vì đạt được mục đích chuyện gì cũng có thể làm? (Vô….51.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cái gì là đúng đắn? Cái gì là phạm pháp? Cô liền nhíu mày, phát hiện từ khi cô có khái niệm sinh tồn cho đến nay, cũng không có sự phân biệt đó.

Không phủ định cũng không tán thành, cô chỉ biết là có cơ hội có thể biến thành người, liền đến hấp thu nỗi buồn của con người, cho đến khi đối phương hoàn toàn biến thành xác mới thôi…… ngoài điều đó ra, không có khái niệm và tư tưởng nào khác.

Lần gần đây nhất cô biến thành con người, đó là giúp một người trộm đồ, anh luôn muốn kinh doanh lớn, từ thời thiếu niên đã hay đến kỹ viện, cho nên cô hóa thân thành người phụ nữ kia, giật dây dụ anh đi cướp, cho anh sống trong ảo tưởng, khi anh tắt thở liền hút hết tinh lực của anh, thỏa mãn trở lại trong gương.

Nhưng cướp có tiền mà, ít nhất cô biết phải có tiền mới có thể mua đồ……

“A! Ý anh là phải dùng tiền mua táo!” vẻ mặt Liên Hạo Lâm bừng tỉnh, “Nhưng không cướp làm sao em có thể có tiền?”

Bạch Giới Hằng nhìn đáy mắt hồn nhiên của cô. Người con gái này không phải giả ngốc, cô như là thật sự không hiểu.

Đây không thể là Hạo Lâm!

“Từ giờ trở đi, em muốn làm gì đều phải được anh đồng ý.” Anh kéo cô đến bên cạnh, “Muốn ăn gì, muốn làm gì, đều nói cho anh, sau khi anh đồng ý mới có thể làm.”

“Vì sao?” Cô còn kháng nghị. (Vô..52…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Bởi vì em không có tiền, nhưng anh có tiền.” Bạch Giới Hằng cố dịu dàng nói, “Anh có thể mua cho em tất cả những thứ em muốn, nhưng em phải ngoan ngoãn nghe lời.”

Đúng là như dạy như đứa trẻ, người con gái này không chỉ mất trí nhớ, không có ai ngay cả những điều cơ bản trong cuộc sống cũng quên đến sạch trơn!

Cô căn bản chỉ là đứa trẻ, trong lòng hé ra như trang giấy trắng, không rõ trắng đen, không có khái niệm cơ bản, thậm chí ngay cả ô tô cũng chưa từng thấy qua?!

Bạch Giới Hằng cầm chặt tay cô. Đây không phải Hạo Lâm! Đáy lòng anh nói cho anh biết, mà cũng dễ hiểu thôi, Liên Hạo Lâm ngọt ngào thông minh dịu dàng kia,  không thể biến thành dáng vẻ như thế này! (Vô…53..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Như Duệ Ân nói, nếu là mượn xác hoàn hồn, trong thân thể này đã là linh hồn khác, nhưng Hạo Lâm đã hoả táng, tro cốt rắc xuống biển, không thể có thi thể mà hoàn hồn.

Người con gái này đến từ đâu? Vì sao cô lại kỳ lạ như vậy? Không chỉ dáng vẻ giống hệt Hạo Lâm, quan trọng là tư tưởng và quan niệm cuộc sống quái dị kia.

Anh cảm thấy mình bị buộc phải tỉnh lại, vì người yêu trong anh không có dáng vẻ này, từ cá tính, cách nói chuyện đến giọng điệu cũng không giống.

Mừng rỡ hai mươi tư giờ trước đã biến mất hầu như không còn, anh tỉnh hơn ai hết, đây không phải là Liên Hạo Lâm, nhưng……

“A! Đó là gì!” Bàn tay nhỏ tron tay bỗng vùng vẫy, vội tiến lên phía trước như tên lửa.

“Em……” Bạch Giới Hằng hung hăng nắm tay cô, giữ cô lại, “Anh vừa nói—”

“A……” Liên Hạo Lâm mày nhăn mặt thành một khối, vẻ mặt vô tội đáng thương, chỉ quán đồ uống hướng mười giờ hỏi: “Cái kia là gì?”

“Chúng ta qua đường cái, anh dẫn em đi……” Đây là đường cái lớn, ở giữa còn có đường phân cách, cô thật đúng là muốn tiến lên? (Vô..54…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Đường cái a?” Hai mắt tròn trong suốt của cô đảo nhanh như chớp, “Ha, muốn nhìn cái ngọn đèn cầu vồng kia đúng không!”

Màu…… cầu vồng gì? “Đó là đèn xanh đèn đỏ.”

“A……” Dáng vẻ cô như hiểu dược, cái miệng nhỏ nhắn cong lên, như là học sinh nghe thầy giáo giảng bài.

Dáng vẻ tươi mát động lòng người kia, đáy mắt tinh khiết như là chưa từng nhìn thấy.

Bạch Giới Hằng cười nhẹ nhàng, anh biết đay không phải Liên Hạo Lâm mà anh mong nhớ ngày đêm, trong nháy mắt đã tỉnh lại khỏi giấc mộng.

Nhưng anh không kịp có thời gian rơi vào bi thương, vì có một cô gái giống cô xuất hiện ngay trước mắt, thậm chí còn trong lòng bàn tay anh, hơn nữa còn làm cho anh không thể chuyên tâm tự hỏi chuyện bi thương này. (Vô….55.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Có thể đi rồi, có thể đi rồi!” Liên Hạo Lâm kinh hô thành tiếng. Vì những người đối diện đang đi nhanh, hay là cô nhìn được đèn đây!

“Đó là vạch chỉ ngang!” Bạch Giới Hằng theo bản năng lại giữ cô lại thật chặt, “Em có thể bình tĩnh hơn không? Em quá hưng phấn.”

“A?” Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh cao hơn cô nửa cái đầu, “Em đã không ra bao lâu rồi, sao có thể không hưng phấn!”

Suốt ngày đều nhốt trong gương, không biết thời gian trôi qua, hấp thụ một lần tinh khí để dự trữ, vì sau khi đối tượng chết rồi, cô liền bị vải trùm lên thê thảm, đặt trong tầng ngầm đầy bụi, hoặc là trải qua chiến tranh, cho nên dù yêu lực không tồi, lại không thể tự ra ngoài.

Thật vất vả lắm mới được ông chủ hàng đồ cổ lấy ra, không có việc gì là dùng vải phủ lên, che đi thế giới duy nhất cô có thể thấy, có thể nhìn thấy chỉ có khi mở cửa hàng, nhìn vị khách muôn hình muôn vẻ, chờ đợi người có duyên… Mỗi một lần dù biến hóa thế nào, cũng luôn thành công rất nhanh. (Vô….56.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cô chưa từng đi qua đường lớn như thế, chưa từng có cuộc sống như thế ở các thời đại trước.

Hai mắt tỏa sáng nhìn Bạch Giới Hằng, anh bỗng nhớ ra, Hạo Lâm cũng không có đôi mắt sáng như thế.

“Thôi được rồi, nhưng phải……”

“Đi theo em!” Liên Hạo Lâm nhịn không được cắn cắn môi, “Anh nhiều lời quá đấy!”

“……”

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s