Gương yêu 10.1


Nắng gay thiêu đốt, mùa hè này nhiệt độ đều hơn ba mươi sáu độ, cho dù đến tối cũng oi bức khó chịu như cũ, người đi trên đường cũng ít dần, hơi nóng máy lạnh phả ra càng làm cho người ta không chịu nổi. (Vô-Ảnh-Các^^^^40^-https://qttp.wordpress.com/)

Bạch Giới Hằng đi qua ngõ nhỏ mấy chục lần, thậm chí vòng qua chủ quán ở gần đó hỏi, muốn hỏi ra hàng đồ cổ kia cuối cùng ở chỗ nào.

“Thiếu gia, năm giờ, tôi phải về Hắc Sơn.” Bành Duệ Ân bớt thời gian ra ngoài tìm cùng anh. Rõ ràng lúc trước anh mua gương ở đây, nhưng bây giờ lại biến thành một tiệm cà phê.

Cô nghe nói chuyện đang tốt đẹp, Anh Lạc và thiếu gia cãi nhau một trận lớn, nói là cãi nhau, chi bằng nói thiếu gia vạch trần thân phận thật của Anh Lạc, sau đó… chuyện diễn biến thành công kích kinh người, vì cuối cùng thiếu gia bị đưa vào bệnh viện, nằm đến ba ngày mới phục hồi tri giác.

Khi đưa đến bệnh viện anh đang hấp hối, không hề có hiện tượng ngoại thương và xuất huyết bên trong, nhưng lại yếu đến mức ngay cả mở miệng cũng không thể, trái tim đập chậm chạp, kết quả bác sĩ kiểm tra, nói là đường máu của anh quá thấp, như là “gần biến thành ma đói”.

Cô có thể cam đoan anh ngày đó ăn sáng rất phong phú, làm gì có chuyện sau vài giờ lại chết đói được. (Vô-Ảnh-Các^^^41^^-https://qttp.wordpress.com/)

Đó đương nhiên là kiệt tác của Anh Lạc, thiếu gia nói cô chính là Gương yêu, khi Duệ Ân đang ở bệnh viện hỏi thăm thiếu gia thì cái gương kia lại biến mất vô tung vô ảnh.

Loại hiện tượng kỳ dị này cô tin sao? Tin! Vì sao không tin chứ?

Vì với một người không thể rời khỏi Hắc Sơn, bình thường rời đi thì phải về trước bảy giờ mà nói, làm sao có thể có chuyện không tin?

Ngay từ đâu cô đã cảm thấy Anh Lạc lừa gạt, chưa bao giờ hoàn toàn tin vào lai lịch của cô, đơn giản là cô biểu hiện ra ngoài quá hồn nhiên, cũng không có động cơ hại người, cha từng nói, Hắc Sơn có yêu lại có quỷ, nhưng có tốt có xấu, không thể nói chung cho tất cả.

Cho nên cô coi Anh Lạc là quỷ tốt, hơn nữa, thấy thiếu gia mở lòng như nai con rối bời trước nữ quỷ…… Khụ, yêu. (Vô-Ảnh-Các^^42^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Được rồi, cô đi nhanh đi, phải về trước bảy giờ.” Bạch Giới Hằng không quên lời nguyền trên người cô.

“Cậu có về không!” Bành Duệ Ân không quên dặn dò.

“Tôi ngủ ở nhà mới.”

“Đúng hơn là, cậu căn bản ngủ ở ven đường thì có.” Trợn mắt nhìn quán cà phê kia mấy ngày, cũng không nhìn ra hàng đồ cổ!

Bạch Giới Hằng hít sâu một hơi, “Duệ Ân, tôi phải tìm được cô ấy, cô ấy đang trốn tôi…… Chỉ là tôi không hiểu vì sao hàng đồ cổ cũng muốn trốn tôi.”

Bành Duệ Ân nhún vai, cô rất muốn tiếp tục nói chuyện, nhưng không có hứng thú đùa giỡn với sinh mệnh, giao lại chìa khóa, lui mà tiến, tiếp theo nhắc anh phải ăn cơm, rồi vội vàng đi.

Ánh chiều tà chiếu vào ngõ nhỏ, anh dựa vào tường xi măng, anh có thể biết khi Anh Lạc bị vạch trần thân phận thì khủng hoảng và sợ hãi thế nào, nhưng không thể lý giải hành vi và sự giận dữ của cô lúc cuối! Anh? Gì mà nói đẩy cô vào trong gương?

Vừa bắt đầu cô đã phản ứng mãnh liệt khiến anh hoảng lên, vội vã nói rõ, để Anh Lạc hiểu dù cô là gì, anh vẫn chân thành với cô. (Vô-Ảnh-Các^^^^43^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh thậm chí còn đeo nhẫn cưới cho cô, anh đương nhiên hi vọng sẽ cầu hôn trong không khí lãng mạn, nhưng hành động Anh Lạc vội vàng trốn đi đã dọa anh, anh luôn có dự cảm cô chạy rồi sẽ không về nữa, mới vội đeo nhẫn cưới cho cô.

Đó là chiếc nhẫn mẹ để lại, là nhẫn thuộc về Hắc Sơn.

Bạch gia không phải sống ở Hắc Sơn ngay từ đầu, nghe nói vì chiến tranh loạn lạc mà tổ tiên mới đến Hắc Sơn, cả một gia tộc lạc đường tứ tán ở Hắc Sơn, cuối cùng chỉ còn hai mươi mấy miệng ăn đến biệt thự, chủ nhân ở đó nhiệt tình hoan nghênh bọn họ, cung ăn cung ở, mọi người cũng giúp làm việc, cuộc sống tốt hơn nhiều so với bên ngoài. (Vô-Ảnh-Các^^^44^^-https://qttp.wordpress.com/)

Mấy năm sau, chủ nhân ở đây đưa ra hợp đồng, bọn họ muốn bán Hắc Sơn, giá bán không cao cũng không thấp, nhưng lại thêm một đống điều kiện, ví như không được làm tổn hại một bông hoa ngọn cỏ ở đây, không được xây rộng ra, không được dùng đất nông nghiệp…

Những người đó gật đầu đồng ý, trên giấy tờ nhà được in bằng dấu máu, khế ước được thành lập. Cả gia đình đều vui vẻ, chỉ để lại quản gia ở đó, quản gia đó chính là tổ tiên của Bành Duệ Ân, bọn họ bị lời nguyền không thể rời đi, dù chủ nhân Hắc Sơn là ai, đều phải hầu hạ đến cuối cùng.

Về phần nguyên nhân lời nguyền này, chính họ cũng không biết.

Người họ Bạch mua Hắc Sơn, di chuyển theo thời đại, có rất nhiều người lần lượt bỏ đi, nhưng Bạch gia vẫn là chủ nhân của Hắc Sơn… Bọn họ đương nhiên cũng sẽ rời đi, nhưng trước khi trưởng thành, từng đứa trẻ đều lớn lên ở đây cả! (Vô-Ảnh-Các^^45^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Sau vài lần mất tích liên tục hoặc chết trẻ, mới phát hiện ra luật lệ, phía sau khế đất có thủy ấn, khi có người chết sẽ hiện lên, bọn họ tìm được một hộp ngọc ở tầng hầm, bên trong có rất nhiều ống cuộn thẻ tre, bên trên ghi rõ quyền lợi và nghĩa vụ của Hắc Sơn, trong đó có một điều là trẻ mới sinh trước khi trưởng thành, phải trưởng thành ở Hắc Sơn, không được rời khỏi đây.

Ván đã đóng thuyền, Bạch gia không thể rời đi, trừ phi tìm được người tiếp theo nguyện ý mua Hắc Sơn, nhưng truyền thuyết Hắc Sơn thần hồn nát thần tính, căn bản không người nào dám can đảm giao thiệp; mà tổ tiên Bạch gia quyết định sống theo vận mệnh, không bán được Hắc Sơn chi bằng cùng sống với nó, dù thế nào, Bạch gia cũng là chủ nhân của Hắc Sơn.

Bọn họ nghiên cứu cẩn thận ống cuộn, hiểu được yêu ma quỷ quái trong Hắc Sơn chỉ nhằm vào người ngoài, Bạch gia và chúng gắn bó tồn tại, chúng sẽ không xâm hại con cháu Bạch gia, thậm chí cỏn bảo vệ Bạch gia; Bởi vậy đời đời tương truyền, dạy đời sau phải sống cùng Hắc Sơn thế nào…… Mãi cho đến bây giờ, anh em bọn họ không còn gì sợ hãi với Hắc Sơn nữa.

Chiếc nhẫn kia cũng nằm trong chiếc hộp năm đó, có rất nhiều đời cũng lấy nó làm tín vật đính hôn, mỗi đời đều ân ái cả đời, ngược lại cũng thành một trong những truyền thống được Bạch gia ưa thích. (Vô-Ảnh-Các^^^46^^-https://qttp.wordpress.com/)

Cho nên anh muốn lấy chiếc nhẫn Hắc Sơn để lại cầu hôn với Anh Lạc, đây là chuyện kinh thiên địa nghĩa phải không?

Nhưng anh không quên được thay đổi của Anh Lạc trợn mắt nhìn chiếc nhẫn kia, hai mắt xinh đẹp của cô mở to mang theo kinh ngạc cùng phẫn hận, trong đôi mắt là tia máu lan ra. Cuối cùng đỏ như máu, giây tiếp theo liền bóp cổ anh.

Thật đúng là cửu tử nhất sinh, khi anh trợn mắt, mới hiểu ra Anh Lạc sống là dựa vào sinh khí của con người, cũng hiểu được Anh Lạc vì yêu anh, nếu không dưới tình huống đó, không thể nào giữ lại cho anh một con đường sống.

Gương biến mất đồng nghĩa với việc trốn tránh của Anh Lạc, anh đau khổ tìm kiếm, lại không thể tìm ra hàng đồ cổ kia.

“Tiên sinh.” (Vô-Ảnh-Các^^47^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“A!” Bạch Giới Hằng sợ tới mức kêu thành tiếng. Ai bảo bên cạnh anh bỗng xuất hiện một người! Định thần nhìn lại. Dĩ nhiên là ông chủ hàng đồ cổ!

“Tiên sinh quanh quẩn ở đây, rất làm phiền đến việc làm ăn của cửa hàng.” Ông chủ đeo kính râm tròn, không nhìn thấy mắt.

“Sao lại để ý tôi? Người đến là khách mà?” Bạch Giới Hằng nhếch mày. Ông chủ này nói chuyện có vấn đề.

“Anh có biết cửa hàng không để ý, nhưng gương để ý.”

“Gương của tôi ở chỗ ông?” Ánh mắt anh sắc bén, “Các người đã trộm?”

“Không, là gương tự trở về.” Ông chủ nói đến thản nhiên, “Gương không muốn đợi vị khách bên đây nữa.”

“Đây là hiểu lầm, tôi muốn nói chuyện với gương.” Bạch Giới Hằng hít sâu một hơi. Quả nhiên là quái vật, lời nói cũng khác.

Ông chủ lắc lắc đầu, “Cửa hàng có thói quen tôn trọng đồ vật, tôi nghĩ gương cũng không muốn nói chuyện với anh.” (Vô-Ảnh-Các^^^^48^-https://qttp.wordpress.com/)

“Ông đã nói tôi là người có duyên.”

“Vô duyên.” Ông chủ lại lắc lắc đầu, “Gương không muốn kết duyên với anh, hi vọng anh buông tay.”

“Vô duyên giá bao nhiêu?” Bạch Giới Hằng căn bản không muốn quanh co lòng vòng, “Ba trăm ngàn?”

Ông chủ mỉm cười thu thần sắc lại. Như là suy nghĩ, từ trong lòng ngực lấy ra một chiếc bàn tính cổ, cũng không có dạng gảy.

“Sáu trăm ngàn.” Ông ngẩng đầu, dù sao là buôn bán, có thể làm ăn ông sẽ không cự tuyệt.

Hừ! Bạch Giới Hằng bật cười thành tiếng. Đúng là công phu sư tử ngoạm, lúc trước thì nói với đôi nam nữ vô duyên kia với giá ba trăm ngàn trên trời, bây giờ anh và Anh Lạc tính là có duyên lại là gấp đôi. (Vô-Ảnh-Các^^^49^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Được, thì sáu trăm ngàn!” Anh không hề do dự, “Nhưng ông phải có quà kèm theo.”

Ông chủ nhíu mày, như kinh ngạc hoặc như hồ nghi. Giống như là giá sáu trăm ngàn này, lại có người cũng muốn mua cái gương vỡ về?

“Ông nói thử xem?”

“Ngăn chặn gương lại tự về cửa hàng lần nữa…… Không, “ Bạch Giới Hằng mỉm cười, “Là phòng ngừa gương rời khỏi tôi!”

Ông chủ khẽ nhếch miệng, từ từ nói, “Vị khách, đáng giá sao? Đó chỉ là một cái gương.”

“Đó là tình yêu của cả đời tôi.” Sao lại không đáng? Hôm nay cho dù ông chủ có nói một triệu, anh cũng mua!

Ông chủ cuối cùng cũng nở nụ cười, lấy ra một tờ giấy ghi chép mấy chữ, đưa cho anh, từ từ lui về phía sau “Sáu trăm ngàn, tôi cam đoan gương không bao giờ sẽ trở lại cửa hàng nữa, xin thanh toán tiền trong vòng một tháng.”

“Đồng ý.” Bạch Giới Hằng nắm chặt tờ giấy, bước đi, “Ông đừng đi, tôi muốn gương.”

“Gương đã ở Hắc Sơn.” Ông chủ chỉ vào phía sau anh, lại cung kính hành lễ.

Đã ở Hắc Sơn? Chỉ trong nháy mắt như thế thôi sao? Bạch Giới Hằng không nhịn được quay đầu nhìn lại theo hướng ngón tay của ông, phía sau cũng không có gì, nhưng khi anh quay lại đầu lại lần nữa, ông chủ đã không thấy bóng dáng. (Vô-Ảnh-50Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh nhìn ngõ nhỏ không một bóng người, nhíu mày, lập tức chạy xe theo hướng bắc mà đi.

Gắt gao nắm chặt giấy ghi chép trong tay, anh lao đi điên cuồng, anh biết ông chủ sẽ không lừa anh, Anh Lạc đã trở lại Hắc Sơn!

Lúc này đây, anh nên ăn một chút, rồi đến nói chuyện với cô.

******

Cô từng là người ở Hắc Sơn.

Anh Lạc ngồi ở thế giới trong gương không ranh không giới, không trời không đất, mặc cho quá khứ và phẫn nộ vây quanh mình. (Vô-Ảnh-Các51^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Thật lâu thật lâu trước kia, cô là người, là người phụ nữ rơi vào tình yêu cuồng dại.

Cô yêu một người đàn ông, là một trong những chủ nhân của biệt thự Hắc Sơn, cô chỉ là một cô gái bình thường trên trấn gần đó, hai người gặp nhau mến nhau, sau đó gả cho anh. Anh chuyên môn làm trâm lược vàng ngọc, tất cả đồ thiết kế luôn được hoan nghênh. Bọn họ cũng tay trong tay đến trấn trên buôn bán, thậm chí đã tạo ra danh tiếng.

Ngày bình thường thật hạnh phúc, cho đến khi một cô gái khác trẻ đẹp hơn cô xuất hiện! Người đến đây nghỉ hè thường là hoàng thân quốc thích, không ai biết thân phận thật của cô ta, nhưng cô ta lại thích người đàn ông của cô, đi theo vào Hắc Sơn, yêu cầu trang sức bằng châu ngọc, thậm chí lại ở chỗ này không đi.

Ghen tuông của cô bị dấy lên, luôn cãi nhau với anh, anh chỉ nói tình yêu không thể thay đổi, nhưng cô gái kia xinh đẹp động lòng người như thế, ai có thể không thèm để ý? Càng đừng nói vì giúp cô làm đồ trang sức, hai người cơ hồ như hình với bóng, tâm tình của cô không thể bình tĩnh, luôn cãi nhau, chẳng bình yên mấy ngày. (Vô-52Ảnh-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Có lẽ là tà khí Hắc Sơn đã ảnh hưởng đến cô, cũng có thể là tâm ma của cô quá dằn vặt, khi cô nhìn thấy trên tay cô gái trẻ kia đeo chiếc nhẫn hồng ngọc mà chồng chỉ làm cho cô ta, cô liền mất đi khống chế, cuồng loạn kêu gào, thậm chí làm hại cô gái.

Người đàn ông không thể lượng thứ cho hành vi như vậy, nhân viên của cô gái cũng không thể, bọn họ xoắn xuýt ở dưới cầu thang, người đàn ông quyết định xin cô ra đi…… Còn lại cô không nhớ rõ, trí nhớ của cô cuối cùng là bị quyển trục của Hắc Sơn nguyền rủa, hay là cô gái xinh đẹp kia nguyền rủa.

Sau đó người đàn ông xông lên trước, một tay đẩy mạnh cô vào trong gương, trong miệng còn nói một câu nguyền.

Mọi người ở Hắc Sơn đều biết nguyền rủa, đó không phải là thiên phú dị bẩm gì, mà là quyển trục trong hộp ngọc, chỉ có người ở Hắc Sơn, chỉ cần chiếu theo quyển trục niệm ra văn tự trên đó, trong lòng muốn rủa ai, dù thế nào cũng thành.

Cho nên thân thể cô bị hủy diệt, không cam lòng và oán hận cho nên hóa thành Gương yêu, nhưng khi nhớ lại rất thống khổ lại bi thương vô cùng, không biết là cô hay là ai, dùng lửa giận và hận ý phong ấn lại, tẩy sạch cảm xúc của con người, trở thành Gương yêu thuần tịnh.

Sau khi khôi phục trí nhớ, Anh Lạc chỉ thấy hối hận và thống khổ thật sâu. Vì sao lại để cô nhớ lại tất cả, vì sao vận mệnh lại trêu cợt cô như thế? Cô trằn trọc trong thống khổ, rõ ràng đã rời Hắc Sơn, cũng đi đến quốc gia khác, sao lại vẫn trở về nơi này.

Con mồi muốn ăn lại thành thợ săn, trái tim cô thành tù binh, lấy thân phận Gương yêu làm người yêu và được yêu. Không phải vật thay thế, không phải là công cụ đi dụ hoặc con người, nói cách khác, cô cơ hồ như sống dưới thân phận của Anh Lạc.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s