Gương yêu 11.1


 

“Em ước gì có thể trở thành con người, còn kẻ ngốc như anh lại muốn biến thành yêu quái!” Anh Lạc nắm áo sơ mi của anh gào thét, “Cuối cùng là vấn đề gì,  làm sao anh có thể……”

Bạch Giới Hằng nở nụ cười, anh không để ý tay trên cổ áo, dùng sức ôm chặt cô lại.

Anh Lạc chợt ngẩn ra, phát hiện mình đứng trong lòng anh, mới giật mình thấy—cô đã lao ra khỏi gương! (Vô-Ảnh-Các67^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Sao lại xúc động như vậy…… Không, cô không thể trơ mắt nhìn Giới Hằng biến thành yêu, cô tình nguyện mãi mãi bảo vệ anh trong gương, cũng không thể ngồi nhìn anh trở thành yêu quái, cho nên mới……

Cảm thụ nhận được sức mạnh vây quanh người, Anh Lạc chỉ cảm thấy ấm áp cùng kiên định lại, cô khóc, nước mắt thổi mạnh lên da thịt Bạch Giới Hằng, máu đỏ rỉ ra.

“Anh yêu em, Anh Lạc.”

Tích tắc kia, cô căn bản chẳng nghĩ gì việc anh từng là người đàn ông đã giết cô, cũng không quan tâm đến trở ngại của giữa họ, cô chỉ thầm muốn ngăn cản anh.

Vì cô rất yêu anh. (Vô-Ảnh68-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Hôn lên tóc cô, hai má và cổ cô, cuối cùng là đôi môi mềm mại, bọn không nói chỉ hôn nhau, Anh Lạc kích động mặc cho anh ôm, chỉ khát vọng tình yêu lưu luyến hôn thật sâu.

“Chúng ta không thể ở cùng một chỗ……” Thật lâu sau, dựa vào vai anh, Anh Lạc yếu ớt nói, “Em không biết mình có thể khống chế được không.”

“Em có thể ở cùng anh ba tháng. Cũng có thể ở cùng anh ba năm, ba mươi năm……” Anh thầm nói ra, lúc này đây, anh sẽ không dễ dàng buông tay.

“Không không không…… Anh không hiểu!” Cô chống vào ngực anh, “Em phải hút sinh khí của con người mới có thể sống, nói không chừng em có thể lỡ tay hút khô anh…… Em không già không chết, sớm hay muộn cũng có người biết em là quái vật!”

“Việc này để anh lo lắng mới đúng?” Bạch Giới Hằng nhướng mày, “Người bị hút khô là anh mà, chờ ngày em không già, chúng ta sẽ về Hắc Sơn, sẽ không có ai cảm thấy kỳ quái.”

“Anh—” Cô mở miệng muốn nói, “Là anh năm đó đẩy em vào gương, hại em biến thành Gương yêu!”

Hả?! Anh mở to hai mắt nhìn. Hiểu lầm này rất lớn nhé! Anh đâu có đẩy ai vào gương!

“Anh là chuyển thế của người đó…… Oán hận với anh em không thể nào trừ tận gốc, hận ý và tức giận đang ăn mòn em…” Nói tới đây, cô bỗng hít mạnh vào, hai chân mềm xuống.

“Anh Lạc!” Bạch Giới Hằng khẩn trương ngồi xuống, nắm hai tay cô, vòng ra sau cổ mình, “Em đói bụng à? Nhanh ăn đi!” (Vô-Ảnh69-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Không không không! Cô liều mình lắc đầu. Đây không phải thiếu sinh khí, mà là độc lan ra toàn thân.

“Em không muốn làm hại anh, em rất đau…… quá khứ em rất hận anh cũng rất yêu anh, bây giờ lại yêu anh, yêu đến không hối hận… nhưng cảm xúc tiêu cực của con người lại làm hại đến em.” Cô thống khổ nhắm hai mắt lại, rút tay trở về.

Cô còn có thể sống bao lâu? Một ngày? Hai ngày? Hay một tháng? Gương không thể tẩy độc tố, có nghĩa là cô sắp đến đường chết rồi.

“Có cách nào có thể giúp em?” Bạch Giới Hằng ôm chặt lấy cô. Nhiệt độ cơ thể của Anh Lạc rất thấp!

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh. Nào có biện pháp gì? Chính cô không giải được khúc mắc, rời khỏi Giới Hằng cô càng thêm bi thương, nhưng cam chịu…… di.

“Em không biết……” Cô yếu ớt nói, dựa vào trong ngực anh. Chỉ như vậy, đã khiến cô thoải mái rất nhiều rồi. (Vô-Ảnh-70Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Anh không hiểu cái gì gọi là chuyển thế hay thương tổn em, nhưng nếu anh từng làm thương tổn em, vậy đó không phải anh làm, em phải biết anh yêu em, thật lòng yêu em.” Bạch Giới Hằng nâng cằm cô lên, “Anh đã hạ quyết tâm muốn sống cùng em, anh có thể dùng tình yêu gấp đôi, để tẩy đi hận thù trong quá khứ của em—chỉ cần em tin anh!”

Anh Lạc khó hiểu nhìn anh. Vì sao người này lại kiên cường như thế? Không chịu bị dụ hoặc, không sợ hãi, anh mở lòng tiếp nhận cô, yêu cô, nghe thấy vài lời này, lòng của cô đã hòa tan rồi.

“Cầu hôn lại lần nữa đi.” Cô cắn môi, cầm nhẫn trong tay ra, đưa lại cho anh.

Bạch Giới Hằng nghe vậy, chỉ có mừng rỡ như điên, anh biết đây là một trong các tín hiệu Anh Lạc nguyện ý ở lại…… Anh vốn hi vọng lãng mạn một chút, quỳ gối xuống gì dó, nhưng Anh Lạc bây giờ chỉ có thể nằm trong lòng anh, cho nên ủy khuất một chút đi.

Hôn thật sâu trên trán cô, trên môi, sau đó lưu luyến không rời đi.

“Gả cho anh, Anh Lạc.” Anh nhìn đôi mắt ánh sáng ngọc kia, anh đã sớm biết, hai mắt này sáng hơn Liên Hạo Lâm nhiều. (Vô71-Ảnh-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Cô vươn tay, để anh đeo nhẫn cho cô.

Rất kỳ quái là, cô nghĩ đến oán hận sẽ lại xuất hiện, trên thực tế, bi thương và hận ý, phẫn nỗ, khi cô hận người chồng năm đó, đã mất đi rồi.

Có lẽ, là tình yêu kiếp này, đã phủ lên phẫn hận không còn nhớ rõ kia.

“Em đồng ý.” Cô ngẩng đầu, cũng hôn Bạch Giới Hằng thật sâu.

Ngay sau đó, cô bỗng quay đầu lại, nhặt lon côca đã mở trên đất kia, hung hăng ném vào gương—

Nếu sớm hay muộn cô cũng biến mất, vậy cô tình nguyện chết trong lòng Giới Hằng!

Loảng xoảng—(Vô-72Ảnh-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Anh—Lạc—”

******

Mặt trời lên cao, trong biệt thự Hắc Sơn bận tối mày tối mặt, bóng hình nhỏ xinh ôm một thùng to, nơm nớp lo sợ đi xuống từ lầu hai, cô căn bản không nhìn thấy bậc thang, bước trượt đi, cả người ngã xuống dưới.

Thùng thùng thùng…… một lon côca trong thùng rơi ra trên cầu thang, phát ra tiếng nổ nhỏ, bóng hình nhỏ bé, cũng lăn xuống tầng một, may mà không sao, nhưng lon sắt lăn xuống lại bị đập đến choáng váng.

“Làm sao vậy, làm sao vậy?!” Bành Duệ Ân như gió cấp mười lao ra khỏi phòng. ”Em…… em đang làm gì!”

“Ư…..” Vẻ mặt cô gái vô tội. Cô không cẩn thận thôi mà!

“Nhanh nhặt lên nhanh nhặt lên!” Bành Duệ Ân nhìn đông nhìn tây, “Em phải thấy may vì người thích côca giờ không có ở đây, nhanh nhặt lại đi!” (Vô-Ảnh73-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Cô gái nghe vậy lập tức đứng dậy, vội vàng cất côca vào trong hộp giấy.

“Bành Duệ Ân, giờ cô vẫn ở đây à?” Trên lầu truyền đến tiếng nói, “Công ty của tôi không thể bỏ trống đâu!”

“Nhị thiếu gia, tôi còn cách nào nữa, người giúp việc này thành sự không có, bại sự có thừa, chỉ tốt hơn Anh Lạc một chút!” Cô hổn hển nói, ôm một chồng văn kiện đi ra ngoài, “Tự cậu làm đi!”

Dư âm chưa dứt, cô đã đi ra ngoài. Bạch Giới Đình có hai mắt cũng như mù, cô tạm thời phải ra ngoài giúp anh làm chuyện công ty, mỗi tối còn phải về Hắc Sơn trước bảy giờ, đúng là mệt chết cô!

Cô giúp việc quỳ trên cầu thang luống cuống tay chân. Sao lại gọi cô là thành sự không có, bại sự có thừa? Cô tốt xấu gì cũng chịu làm chịu học mà! Chỉ hơi mơ hồ thôi, công việc vẫn hoàn thành mà!

Lén liếc sân sau một cái. Ai, nhân lúc người đó còn chưa vào, nhanh nhặt côca đi thôi, lên xe rồi nói sau.

Sân sau một đôi tay đang giũ quần áo, phơi lên sào cao. Hôm nay mặt trời vẫn rất nể tình, tin rằng đến giữa trưa quần áo này sẽ dạt dào hương vị nắng ấm! Cô hít sâu không khí mới mẻ, dùng sức duỗi lưng một cái, gió nóng bức thổi đến, cây đại thụ khẽ lắc lư cành.

“Thật đáng tiếc, đến bây giờ em vẫn không nhìn thấy.” Anh Lạc nhìn lên đại thụ cao ngất trước mắt, cây này sớm đã chết, thân cây rỗng ruột, nhưng bên trong ẩn dấu một cây khác, chính là Sơn Tra. (Vô-Ảnh74-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Không thấy gì?” Bạch Giới Hằng bên cạnh đang phơi chăn, bắt được đuôi câu kia của cô.

“Quỷ ma tinh quái a…… Chỉ sợ cho dù Sơn Tra thụ tinh mỉm cười với em cũng không nhìn thấy.” Cô gẩy gẩy lọn tóc xoăn dưới tai, “Vì em đã không còn là Gương yêu nữa!”

Bạch Giới Hằng liếc xéo cô một cái. Nhắc đến chuyện này, anh vẫn còn sợ hãi.

Anh không quên giây tiếp theo khi Anh Lạc chấp nhận lời cầu hôn của anh, cô lại tự tap đập nát gương, tiếng gương vỡ vụn như trái tim của anh, chấn động ào ào.

Anh ngây ngốc nhìn gương vỡ nát, Anh Lạc trong lòng khẽ rên rỉ, khuôn mặt cô thống khổ khẽ nứt như gương, giống như vô cùng đau đớn mà giãy giụa, thậm chỉ còn đẩy anh ra, đi đến góc  khóc thét. (Vô-Ảnh75-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa dồn dập, Duệ Ân hô to ở ngoài cửa, anh lại không thể động đậy, cho đến khi Duệ Ân đá vỡ cửa ra, ngay cả thở anh cũng không dám; Duệ Ân đi vào thấy chỉ biết là mọi chuyện không ổn, cô muốn đỡ Anh Lạc lên, lại bị anh hét lớn không cho phép.

Anh Lạc vừa mới rạn nứt, anh sợ không cẩn thận. Cô sẽ vỡ nát.

Sau đó, Anh Lạc bỗng khẽ kêu một tiếng, tay và vai co lại, gọi tên của anh, anh tiến lên, cũng không dám đụng vào cô, nhưng cô lại vịn anh đứng dậy, có được nhiệt độ cơ thể của người bình thường, hai tròng mắt nghi hoặc, còn có cánh tay chảy ra máu đỏ tươi.

Đó là bị mảnh vụn của gương xẹt qua, cô lại chảy máu, yêu… sẽ không chảy máu!

“Anh không muốn nhớ lại chuyện ngày đó, em không hiểu cái sợ hãi đó đâu.” Bạch Giới Hằng tức giận nói, đem chăn trải ra.

“Tốt thôi!” Anh Lạc làm nũng ôm tay anh, “Nhưng nếu em không làm, sao có thể có ngày hôm nay?” (Vô-Ảnh-76Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Yêu đúng là không chịu nổi độc tố của tình cảm con người, nhưng con người thì có thể! Loài người có thể chịu áp lực kinh người, có thể chịu được đủ loại cảm xúc tiêu cực và vui vẻ—đương nhiên, chủ yếu vẫn vì cô nguyện ý phá hủy việc ký sinh của mình.

Anh Lạc ngủ một ngày một đêm mới tỉnh, mà vừa tỉnh đã la hét đói bụng, cô giống người bình thường có thể ăn có thể uống có thể ngủ, hơn nữa cuối cùng không nhìn thấy quỷ ma nữa, cũng không cần hấp thu sinh khí của con người, bọn họ hồ nghi lại đi xem quyển trục, cô liếc mắt một cái liền nhận ra văn tự  bằng máu đến từ người yêu từ ngàn năm trước.

Trên đó tràn ngập hối hận, năm đó anh chỉ hi vọng Anh Lạc có thể bình tĩnh một chút, muốn cô ở trong gương, có thể suy nghĩ thông suốt, nhưng anh không biết sau khi phong ấn vào gương, vợ sẽ không còn tồn tại trên thế gian này nữa, cho nên anh khắc lên quyển trục lần nữa, tiêu đề đổi thành “cách nguyền rủa Gương yêu”, hơn nữa còn dùng một quyển trục khác viết rõ di chứng sau khi trở thành Gương yêu, cùng với cách phá giải.

Nguyên nhân vì sao mà thành yêu, nguyên nhân vì sao mà thành người.

Ngàn năm trước người đàn ông đó không thể gọi vợ mình lại, dùng mọi cách phong ấn ký ức của Gương yêu, hi vọng cô có thể khi tái sinh lại, sẽ không vì uất ức mà chết. Một khắc cuối cùng trước khi chết, chính là trước quyển trục này. (Vô-Ảnh77-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc xem hết quyển trục thì khóc không thành tiếng, nước mắt rơi xuống quyển trục, không bao giờ là gương nữa. Năm đó là vì quá yêu đối phương mà bắt đầu sinh ra ghen tuông và mất đi lý trí, cho nên nguyên nhân chính là ở chỗ “Yêu”.

Cô phải thừa nhận tình yêu và đi không lùi bước lần nữa, mới có thể được tái sinh.

Cô lấy thân phận Gương yêu yêu Bạch Giới Hằng, cũng giống như yêu anh, cái gọi là độc tố cảm xúc tích lũy không thể trừ hết, là vì cô là yêu lại đi trên đường của loài người, cho đến khi cô nguyện ý biến mất, phá hủy đi cái gương ký sinh kia, cô được tái sinh.

Từ Gương yêu thành người, rõ ràng, là con người sẽ già sẽ chết vì bệnh.

Anh Lạc cười hạnh phúc. Cô tình nguyện!

“Nói cách khác, anh phải cảm ơn người họ Bạch từ ngàn năm trước kia?” Bạch Giới Hằng rất có ý kiến với việc mình là chuyển thế của người kia. Sao lại có thể làm đến mức độ này? Đẩy người vào gương mà còn có thể sống?

“Anh không phải anh ta!” Cô nghẹn ngào mà cười, “Linh quang giống nhau, nhưng tính kém rất nhiều!” (Vô-Ảnh78-Các^^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Kém rất nhiều? Anh ta tốt hơn hay anh tốt hơn?” Anh nhíu mày hỏi.

“Anh ẩy rất hay xúc động, rất nóng nảy…… Em cũng vậy a, cho nên mới hay cãi nhau!” Anh Lạc cười giải thích, “Vì đều rất xúc động, mới có thể nói gì cũng không suy nghĩ, mới có thể hiểu lầm lẫn nhau.”

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s