Gương yêu 4.1


Chương 4

Ánh mặt trời chiếu xuống từ hướng đông, sắc hoàng kim phủ lên đám sương mù dày đặc, âm khí mạnh giữa khe núi, ngôi biệt thự gỗ kiểu Baroque và Rococo đứng sừng sững ở kia, trải qua mấy trăm năm mưa gió chiến tranh mà vẫn không ngã.

Tòa kiến trúc đơn giản ba tầng rộng rãi, được làm từ những thanh gỗ vàng nhạt, nóc nhà hình tam giác, bên tường ngoài có rất nhiều đường vân gỗ, như là tranh, lại như nghệ thuật hoa văn.

Phía trước có một sân nhà lớn đẹp đẽ, hoa cỏ cây cối tự nhiên lớn lên, không cần người chăm sóc, hay cắt cỏ dại, luôn lớn lên bên ngoài, tự tại leo lên rất cao, nhưng tuyệt nhiên không tiến vào cửa, thậm chí còn không phạm đến kết cấu nhà, đại thụ rậm rạp mấy trăn năm cắm sâu vào đất, kéo dài trùng điệp vài thước, nhưng lại không làm hại đến nền nhà.

Đó là một nơi kỳ lạ, giống như có sức mạnh gì đó đang vận động, duy trì một thế cân bằng tuyệt diệu cùng với con người. (Vô..81…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Xoát! Tiếng quần áo dùng sức giũ ra, cô gái linh hoạt phơi lên cây sào.

Hai con điệp tinh (bướm ma) đang nhảy múa, chuyển động vòng quanh cô, còn kèm theo tiếng kêu ngạc nhiên.

“Chưa từng thấy Gương yêu sao?” Anh Lạc tức giận nhìn chúng nó, vẫy tay, tiếng nói chán ghét.

Điệp tinh bị cô vẫy tay quấy nhiễu, sợ tới mức bay cao hơn. Hư, các cô đúng là chưa từng thấy! Cho dù thấy, Gương yêu cũng chỉ ở trong gương thôi!

Anh Lạc ngẩng đầu nhìn mặt trời xa xa, cô thích đắm chìm trong ánh mặt trời, cô là yêu không phải quỷ, cũng không sợ ánh mặt trời, ngược lại vô cùng thích loại cảm giác ấm áp này.

Lại lấy một bộ áo khác từ thùng, mở ra, phơi lên, đây như công việc mỗi ngày của cô, cũng là công việc đầu tiên cô lấy được trên tay Tiểu Ân cứng rắn.

“Anh Lạc!” (Vô82…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến tiếng gọi to, cô mở mắt nhìn, nhìn lại hướng ba giờ tầng hai, bên cửa sổ lộ ra bóng hình người đàn ông thanh tú lạ tinh tế kia.

“Chào buổi sáng!” Cô cười sáng lạn.

“Sao em càng ngày càng dậy sớm thế?” Bạch Giới Hằng lười biếng cười. Mới bảy giờ, cô đã phơi quần áo xong rồi. (Vô83…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Em muốn giặt quần áo a!” Anh Lạc nói đến nghiêm túc. Đợi lát nữa cô còn muốn quét dọn nữa!

Máy giặt đúng là phát minh quá đỉnh, ai mà lại có thể nghĩ ra ném quần áo vào, rồi rót nước giặt, tiếp theo ấn cái nút là có thể giặt sạch quần áo?

“Ừ….. Hôm nay thời tiết thật đẹp!” Anh nhìn về phương xa, “Có thể phơi chăn bông.”

“A? Được!” Cô không nói hai lời, bắt tay treo quần áo lên sào trúc, lại vọt như bay vào nhà.

Bạch Giới Hằng kinh ngạc nhìn sân nhà đã không còn người. Anh từ khi sinh ra tới nay, còn chưa từng thấy người con gái thích làm việc nhà như thế.

Quét sân không nói, nấu cơm gì đó đều muốn học, Duệ Ân ngoài miệng nói là phiền chết, lại vẫn bắt đầu từ từ dạy cô, Anh Lạc thật sự không biết gì cả, không hiểu tất cả đồ khoa học kỹ thuật gì đó, ngay cả nhìn tivi cũng ngạc nhiên. (Vô….84.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Lúc mới bắt đầu dạy lại, anh đã cảm thấy mình không phải ở chung với một người con gái mất trí nhớ, mà là cùng một đứa trẻ lớn xác biết nói chuyện.

“Giới Hằng!” Vài giây sau, Anh Lạc đã đi đến trước phòng anh, gượng gạo mở cửa ra.

Anh xoay người lai, áo ngủ màu trắng của anh thoạt nhìn có chút trong suốt.

Anh Lạc lúc này có điểm bất an. Thân thể của cô càng ngày càng khỏe, nhưng Giới Hằng lại càng ngủ càng muộn…… Bởi vì cô cần rất nhiều sức mạnh để hoạt động và giữ hình người, cho nên mỗi ngày cô càng phải hấp thu nhiều tinh khí hơn.

Cô rõ ràng cảm giác được thể lực của anh đang yếu đi, nhưng cô cũng không thể dừng hành động của mình.

Cô cố ý hút lấy sức mạnh của Tiểu Ân kia, nhưng cơ hội các cô tiếp xúc thật sự không nhiều lắm, Tiểu Ân là người nam tính hóa, là sẽ không để cô làm tiết mục của nữ sinh như nắm tay hay ôm ôm gì đó.

Nhưng trong nhà này lại không có người khác, bọn họ ít rời khỏi Hắc Sơn, duy nhất ra ngoài cũng chỉ có Tiểu Ân, nhưng Giới Hằng lại không thể cùng cô được nữa, nếu không tiếp xúc với những người khác, thì một ngày nào đó anh sẽ ngã xuống mất!

“Sao em lại thừa sức như thế?” Anh mỉm cười. (Vô.85….Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Bởi vì có rất nhiều việc thú vị.” Cô đi đến trước mặt anh. Quả nhiên sắc mặt có điểm tái……”Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng!” Bạch Giới Hằng khẽ vuốt trán cô, hôn lên trên.

Đây là yêu cầu của cô, cô vốn hi vọng có thể làm cho anh nhớ nhung và xúc động, cũng để tăng thời gian tiếp xúc, dùng tư thái điềm đạm đáng yêu hi vọng có thể nảy sinh ra động tác vô cùng thân thiết khác.

Cô còn nhớ khi đó cô đưa tay vòng qua người anh, ngẩng đầu lên để sóng mắt lưu chuyển, dùng giọng nói khiêu khích nói ra lời cảm ơn của cô với anh, ngay cả câu “Không có anh, em làm sao bây giờ?” cũng đều nói ra—nhưng anh chỉ mỉm cười, hôn lên trán cô.

Cái trán! Cô khiếp sợ không thôi a! Giới Hằng đúng là yêu Liên Hạo Lâm sao? Vì sao lại như Liễu Hạ Huệ không hề hành động?

Cô biến thành hình người đã được hai tháng, động tác thân mật cấp bậc cao nhất cũng chỉ là trên trán. (Vô….86.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Chào!” Cô lộ ra nụ cười ngọt ngào. Nhưng hôn cũng không tệ, cô cũng rất thích.

Anh Lạc trở lại bên giường anh, ôm gọn lại chăn. Loại thời tiết này phơi chăn bông đúng là không tồi, khi lần đầu tiên Tiểu Ân giúp cô phơi chăn, cô lại yêu rất yêu hương vị của ánh mặt trời kia.

“Hôm nay anh sẽ vào nội thành một chuyến, em muốn đi không?” Bạch Giới Hằng nhàn rỗi bước vào nhà tắm, dùng ngữ điệu thoải mái hỏi.

Anh biết, phía sau sẽ có bao nhiêu phản ứng!

“Đi! Em muốn đi!” Quả nhiên, Anh Lạc đã bay đến đây, “Em đảm bảo sẽ bám lấy anh, không cầm đồ linh tinh, muốn gì sẽ nói với anh!”

Đã hơn hai tháng, lúc này đúng là tiến bộ rất nhanh, nhưng cô cũng hiểu ra rất nhiều rồi!

Thứ gì cũng xem trên net và tivi, cô thật muốn vào nội thành một lần!

“Ừ……” Bạch Giới Hằng cúi đầu liếc cô, “Còn có?”

“Không được nói bừa.” Cô nghiêm túc kéo dây khóa vô hình trên miệng lại.

“Tốt lắm.” Anh nhếch khóe miệng lên, “Đi phơi chăn đi, lại nói với Duệ Ân, để em làm bữa sáng kiểu Pháp giúp anh.” (Vô..87…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

A a a! Tâm tình của Giới Hằng hôm nay thật tốt lắm sao? Anh Lạc vui vẻ ngay cả ánh mắt cũng cong lên, học tân binh trong tivi hô to một tiếng “yes sir”, bước ba bước thành hai bước lao xuống lâu.

Bạch Giới Hằng cười nhìn bóng cô rời đi lắc đầu. Xem ra không nên để cô xem tivi thường xuyên.

Anh Lạc mừng rỡ ôm chăn bông đi xuống tầng, Bành Duệ Ân mới lau bên ngoài một lần, thấy cô chạy nhanh xuống, dùng ngón chân cũng biết là đã xảy ra chuyện gì.

“Bây giờ thiếu gia muốn cho em xuống bếp? Hay là đồng ý làm cái chuyện tôi không cho phép kia?” Cô cầm chổi, vẻ mặt bình tĩnh nói.

“Em muốn giúp anh ấy phơi chăn, sau đó anh ấy nói muốn ăn bữa sáng em làm..” Nói đến đây, Anh Lạc đã cười đến toe toét, “Ăn xong bữa sáng, anh ấy sẽ đưa em vào nội thành chơi!”

Nghe âm cuối của cô cao dị thường, chỉ sợ để cô nói thêm câu nữa, cũng biến thành bài hát mất. Nói xong chỉ thấy cô đi nhẹ nhàng ra sân sau, Bành Duệ Ân còn lo lắng cô sẽ vì quá hưng phấn mà nhảy lên tận đám mây ý. (Vô..88…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Từ khi cô xuất hiện đến nay đã hơn hai tháng, vẫn không tìm được manh mối gì về thân thể của cô như cũ, chuyện này Bạch Giới Hằng chưa từng nhờ qua tay người khác, Bành Duệ Ân thậm chí còn hoài nghi anh căn bản đi làm chuyện này không cẩn thận.

Bởi vì đó là người có vẻ ngoài như người con gái anh yêu, nếu có thể làm bạn bên cạnh lâu hơn, sao có thể dễ dàng bỏ qua? Còn nữa, nếu đưa dáng vẻ kia của Anh Lạc lên mạng hỏi, chỉ sợ ngay cả hỏi cũng sẽ làm cho người ta không chịu nổi phiền toái này rồi.”

Cô không phủ nhận thời gian này luôn nhìn chăm chú Anh Lạc không thôi, thủy chung không hề lơi lỏng với cô gái bí ẩn này, chỉ có dung mạo của cô ta giống Liên Hạo Lâm, khiến cô có nhiều nghi ngờ và suy đoán, nhưng từ khi Anh Lạc cầm di động đi mở tivi, cô liền cảm thấy mình lo lắng thừa, những thứ khác lại càng nói đến—

Lúc giặt quần áo biến cả phòng đầy bọt khí không nói, còn ném cả đồ hộp vào lò vi sóng làm nó nổ tung, tuy không hiểu vì sao lửa lại không cháy lan ra, nhưng lò vi sóng đã đi tong đời.

Cô nghĩ, người mà ngay cả vô tuyến cũng không biết, hẳn là có chút khoảng cách khi nhắc đến mưu mô…… khoảng cách rất lớn! (Vô..89…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Hơn nữa, Anh Lạc căn bản không có đối tượng có thể liên lạc!

“Các ngươi! Không được để quần áo rơi xuống đất nhé!” Anh Lạc thật vất vả phơi toàn bộ quần áo. Vừa lòng nhìn cây phơi quần áo, “Nhất là chăn của Giới Hằng, gió lớn cũng phải bảo vệ cho nó!”

Mấy con quỷ không cam lòng nhìn cô. Lại có chuyện tốt như thế, Gương yêu chạy đến nhân gian, còn nghiễm nhiên có tư thái của bà chủ biệt thự, chúng nó chỉ sống hòa bình với con người trong biệt thự thôi, Gương yêu lại không phải “con người”.

“Ta hứa sẽ làm đồ ăn cho các ngươi ăn.” Anh Lạc đương nhiên biết đám tiểu quỷ kia oán giận cái gì, “Dẫn vài người vào, tùy tiện các ngươi thưởng thức.”

Lời này vừa nói ra, không được hoan hô, ngược lại hư thanh nổi lên bốn phía.

“Làm ơn đi, ngươi có đúng là ở đây hơn hai tháng không đấy?”

“Ngay cả Hắc Sơn cũng không ra được, ngươi thế dẫn loài người vào thế nào?”

“Hư hư hư hư……” Có yêu quái nói “Mở nước có ga”. (Vô90Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Này! Giới Hằng hôm nay muốn dẫn ta vào nội thành đấy, đến lúc đó ta mê hoặc vài người còn không dễ sao?” Anh Lạc bĩu môi nói. Cô tốt xấu gì cũng là Gương yêu có tu hành nha, đàn tiểu yêu này rất không hiểu thứ gì gọi tôn trọng.

Nghe vậy, nhóm yêu quỷ bỗng phấn chấn tinh thần. Có cơ hội rời khỏi Hắc Sơn, Gương yêu muốn mê hoặc con người chính là dễ như trở bàn tay!

Chúng nó đều ngoan ngoãn đứng cạnh cây phơi quần áo, bảo đảm mỗi một bộ quần áo đều hấp thu tinh hoa mặt trời, hơn nữa gió thổi không rơi, chỉ cần Gương yêu có thể cho chúng nó đồ ăn, cho dù muốn chúng nó đang mưa giúp rút quần áo vào, cũng không là vấn đề!

“Được rồi, ta muốn đi giúp Giới Hằng làm bữa sáng!” Anh Lạc nói đến thích thú, hai má là màu hồng nhạt, sung sướng ôm thùng rỗng vào nhà.

Một đám quỷ quái yên lặng nhìn cô, không khỏi hồ nghi: Quái lạ, người đàn ông thanh tú kia hẳn là đồ ăn bậc cao, sao Gương yêu lại coi như trân bảo? Vừa không dụ hoặc cũng không thôi miên, ngược lại vui vẻ sống như con người? (Vô.91….Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Tiểu Ân!” Anh Lạc cất đồ xong, đi thẳng vào phòng bếp, sắn tay áo lên rửa tay trước, như là Bạch Giới Hằng dạy, “Chị muốn ăn cùng Giới Hằng không?”

“Ừ.” Bành Duệ Ân gật đầu, lưu ý đến vật liệu cô cần.

Anh Lạc là người kỳ quái, rõ ràng chẳng biết gì, nhưng—lại làm như một tay đầu bếp châu Âu.

Phàm là bữa sáng kiểu Pháp, bánh ngọt, bánh kem vân vân, tất cả cô đều biết, hơn nữa tinh xảo lại có vị, tuy khẩu vị có điểm truyền thống, nhưng lại rất ngon.

Anh Lạc lơ đễnh, vì mấy trăm năm trước cô từng hóa thân thành con gái của một sư phụ làm bánh kem, con gái của bà trượt chân rơi xuống sông mà chết, chết không thấy xác, bà cũng không cho rằng con gái đã chết, nhờ duyên phận mua được gương, cô lợi dụng hình dáng của con gái bà để tái sinh. (Vô…92..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cô mất ba tháng mới hút khô được bà mẹ, vì cô quá thích ăn, thích đến mức mình cũng kinh ngạc, thì ra đồ ăn của con người cũng làm say lòng như thế.

Bây giờ cô thật may mắn vì mình lúc trước vì tham ăn mà học tất cả tay nghề, bởi vì Giới Hằng thích ăn bánh kem, mà bây giờ lò nướng lại bị nổ, làm gì cũng không đơn giản!

Giới Hằng thích trứng rán và hồng trà kiểu Pháp, Tiểu Ân thích bánh mì và cà phê, thật ra đều rất đơn giản, nhưng Giới Hằng nói cô rán trứng rất mềm mà trơn.

Hi! Cô rất yêu dáng vẻ Giới Hằng ca ngợi cô, nhấm nháp những đồ cô làm, phát ra loại hạnh phúc tỏa sáng…

“Anh Lạc, em học cái này ở đâu?” Bành Duệ Ân luôn cố ý vô tình nhắc tới. Người ngay cả mặt mũi tên bánh cũng không nhớ, lại biết làm bánh kem!

“Quên rồi.” Anh Lạc luôn trả lời như vậy. Làm sao cô có thể nói là từ mấy trăm năm trước?

“Em đúng là không nhớ gì thật sao?” Ôm chặt hoài nghi mãnh liệt với cô lúc này.

Bởi vì lúc ấy cô tìm qua trên đường, ngoài vết xe họ đi về nhà, cũng không có dấu vết của tai nạn xe cộ. Anh Lạc đến đây thế nào? Gặp chuyện gì? Toàn bộ đều không có manh mối!

Một người sẽ không xuất hiện không có căn cứ ở đây, Hắc Sơn ngoài Bạch gia bọn họ, người bình thường căn bản có vào không có ra, cho dù gặp chuyện gì, cũng phải có dấu vết a!

“Chị lo lắng gì sao?” Anh Lạc bỗng quay đầu, vừa đánh trứng vừa hỏi cô.

“Tôi ngoài việc là bà quản gia, cũng có nghĩa vụ bảo vệ thiếu gia.” Bành Duệ Ân chăm chú nhìn cô, không hề nhượng bộ.. (Vô….93.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Tôi sẽ không hại anh ấy.” Cô cười nhạt, lại đổ trứng vào chảo.

Đúng vậy, cô không muốn làm hại Giới Hằng, bởi vì anh là người đầu tiên làm cô hiểu mình là người tồn tại độc lập.

Phòng bếp tràn ngập yên lặng, Bành Duệ Ân cành thêm cảnh giác với câu trả lời của Anh Lạc. Ánh mắt vừa rồi của cô để lộ ra cô căn bản không đơn giản!

“Đến tột cùng em là loại người nào?”

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s