Gương yêu 4.2


Anh Lạc nhẹ nhàng hát lên, cầm thìa gỗ từ từ lật trứng, coi lời Bành Duệ Ân là gió thoảng bên tai.

Cô là ai ư? Cô chính là Gương yêu! Cô cũng chỉ biết thế này, nhưng cô vì sao lại biến thành Gương yêu, sinh ra linh hồn khi nào? Cô lại hoàn toàn không nhớ.

Từ khi cô có ý thức kia, cô chỉ là yêu tinh không có ngũ quan, nhìn tất cả bên ngoài qua lớp gương kia, nhìn trộm chỗ sâu trong nội tâm của từng người đi đến trước gương, cứ trống rỗng như thế đến hàng vạn năm.

Cho nên nói cô mất trí nhớ, cũng là lời nói thật.

“Thật thơm……” Bạch Giới Hằng đi từ từ vào phòng bếp, “Anh muốn ăn hai suất!”

“Em biết!” Anh Lạc ngẩng đầu, nhìn anh đi đến bên người, anh đang mở ngăn tủ trên ra, muốn lấy hai cái ly. “Em giúp anh!” (Vô….94.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cô lập tức xoay lửa nhỏ lại, chạy đến bên cạnh Bạch Giới Hằng, muốn lấy ly trước, giúp anh pha hồng trà, nhưng…… người phụ nữ Liên Hạo Lâm kia lùn như thế, hại cô kiễng mũi chân vẫn không với được đến tầng trên! Không, là Tiểu Ân rất cao, đồ lại để cao như thế làm gì chứ!

Bạch Giới Hằng bật cười thành tiếng, anh cầm ly trên tay, đóng ngăn tủ lại.

“Em sẽ pha hồng trà!” Anh Lạc vẫn duỗi tay ra, muốn lấy cái ly của anh.

“Hồng trà để Duệ Ân phà là được rồi.” Anh xoay người lại, mặt đối mặt với cô, “Em muốn để trứng cháy à!” (Vô….95.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Làm sao có thể pha tùy tiện được!” Cô nhảy dựng lên. Vì sao cố ý không cho cô cầm chứ?

Đúng là anh cố ý, trêu ghẹo nhìn Anh Lạc dùng sức muốn lấy hai cái chén lại không với đến, còn làm ra vẻ tự hào về món trứng, phần cố chấp này cũng khá giống Hạo Lâm!

Hạo Lâm…… Bạch Giới Hằng ngẩn ra. Sao lại bỗng nhớ tới cô?

Cái hoảng hốt này làm Anh Lạc không từ bỏ, cô nhảy lên, bắt lấy cánh tay anh chuẩn xác, kéo lấy anh, nhưng cả người lại ngã về phía trước.

“Oa!” Cô cứ rơi như thế…… Ngã vào trong lòng anh, trong tay còn vẫn nắm cái ly không buông.

“Cẩn thận!” Bạch Giới Hằng rất dễ dàng đứng vững, đúng lúc ôm thắt lưng của cô, không để cô bởi vậy mà ngã.

Nhưng đây ngược lại làm cho Anh Lạc dính sát vào người anh, sinh khí ấm áp tràn vào, cô thở hốc vì kinh ngạc, dùng sức nhắm hai mắt, chờ sinh khí chảy qua.

Không bao lâu. Cô bối rối chống tay lên tay Bạch Giới Hằng, từ từ mở mắt ra, tầm mắt từ từ nhìn lên trên… Anh chỉ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt mang theo lo lắng, cánh tay ôm chặt người cô. Nhưng—ánh mắt của anh không phải nhìn chăm chú vào cô!

Cô lập tức liền nhận ra, cũng không phải đang nhìn Liên Hạo Lâm, mà là…… một vẻ mặt hoang mang. (Vô…96..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Em…… sao lại bướng bỉnh như thế?” Bạch Giới Hằng bỗng nhiên mở miệng, nháy mắt này, ánh mắt mới chính thức rơi xuống trên mặt cô.

Anh Lạc cắn cắn môi, cong miệng nói, “Em phao hồng trà mới uống ngon!”

Anh khẽ mỉm cười, giúp cô đứng vững, nụ cười khảm ở khóe miệng, có vẻ cao hứng. “Được, vậy giao cho em, nhưng trứng sắp cháy thật rồi!”

Lúc này cả hai đều không hay biết Bành Duệ Ân đã đứng lên, vội vàng muốn đi tắt bếp, nhưng tới gần, lại không cảm thấy một tia hơi nóng nào.

A? Cô trợn tròn mắt nhìn vào chảo, đã nấu một lúc rồi, trứng trong chảo vẫn chưa đông lại? Nhưng lửa vẫn cháy ở dưới mà.

Cô vừa vươn tay, Anh Lạc lại bỗng nhiên dùng người cản cô lại nói: “Em tới rồi! Giới Hằng nói bữa sáng này em phụ trách!” Kiên quyết đẩy cô sang một bên.

Không được vài giây, Bành Duệ Ân lại nghe thấy tiếng dầu sôi trong chảo.

Không đúng, vừa rồi có một quãng thời gian không nghe thấy tiếng dầu sôi mà…… Cô khó hiểu nhìn cái chảo. Cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra?

Anh Lạc giục cô đi lấy dụng cụ trà hộ, bản thân lại đun một ấm nước, đợi lát nữa để pha trà, thừa dịp Bành Duệ Ân xoay người, cô lặng lẽ thở ra một hơi. Giống như thiếu chút nữa đã bị phát hiện? (Vô.97….Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Trứng ốp lết khó nhất là phải vừa đúng, cô làm sao có thể đặt trứng bên bếp rồi đi tranh ly với Bạch Giới Hằng? Đương nhiên phải tắt bếp, còn ngọn lửa kia chỉ là ảo giác, có thể giấu được ánh mắt của con người.

Cô thong thả đặt món trứng rán lên bàn, toàn bộ tâm trí của cô bây giờ đều đặt vào việc… vừa rồi Giới Hằng nhìn cô có suy nghĩ gì?

Không phải là cảm thấy sinh khí bị hút đi chứ? Không thể, cô đã từ chối hấp thu!

Nhớ đến Liên Hạo Lâm sao? Ánh mắt đó cũng không giống a…… Giống như nhìn cô, lại như nhìn xa hơn…… Cô cắn môi theo bản năng. Thật khiến cho người ta không thoải mái, cô không thích Giới Hằng nhìn cô, lại suy nghĩ chuyện khác.

Gần như thế, cô dán trong ngực anh, anh lại suy nghĩ chuyện khác?

Cô thà làm thế thân cho Liên Hạo Lâm, ít nhất ánh mắt của anh sẽ thâm tình để cô cảm thấy mê luyến. (Vô…98..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Bàn ăn đặt ở tiền sảnh, Anh Lạc vào bếp nhận “dặn dò”, phải lấy chiếc ô mở ra, đặt lên một khối đất trống, những tia nắng ban mai và cây xanh có lợi cho bữa ăn, là cảnh đẹp lãng mạn nhất.

Bạch Giới Hằng ngồi chờ bên ngoài, liên tục nhìn vào cửa, chỉ sợ Anh Lạc quá hưng phấn, khi bưng bàn hoặc trà đến, lại không cẩn thận ngã xuống…… Đây cũng không phải lần đầu tiên, làm cho Duệ Ân quét những mảnh vỡ đến phát điên.

Vừa rồi anh hoảng hốt, lại nhớ tới Hạo Lâm.

Đã lâu không nghĩ đến người kia, nhưng Anh Lạc vừa rồi lại làm dấy lên nỗi nhớ anh đã đi qua…… Hạo Lâm cũng là người con gái chấp nhất, cô muốn gì thì nhất định phải có!

Tùy hứng là không tránh được. Nuông chiều từ bé cũng là khó tránh khỏi. Chỉ là Hạo Lâm chấp nhất gì đó đều là ở quần áo, bao bao gì đó để hưởng một ít quyền lợi, như là bao cả nhà ăn, bao cả cửa hàng quần áo để cô lựa chọn, hoặc là muốn vài đồ trang sức, luôn bướng bỉnh không kể hết. (Vô99…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Nhưng, cô chưa từng “vì anh” mà chấp nhất như vậy.

Anh Lạc bưng khay từ trên hành lang đi tới, hai mắt cô rạng rỡ ánh sáng, có thể nhìn thấy cô nhảy nhót từ xa, Bạch Giới Hằng nhịn không được mỉm cười, đi lên trước mở cửa cho cô.

Khi mở cửa ra, là có thể thấy cô ngây thơ nói cảm ơn, sau đó cầm khay ra ngoài, ở trên là hồng trà, rồi mới đến thức ăn cho người khác.

Anh Lạc cơ hồ chỉ bướng bỉnh vì anh.

Vì muốn pha trà ngon cho anh uống, vì muốn chuẩn bị bữa ăn kiểu Pháp cho anh ăn, vì muốn phơi chăn cho anh, vì quét dọn phòng anh… cũng chính là vì ở đây chỉ có bọn họ, Anh Lạc mất trí nhớ cũng chỉ có anh, nhưng……

Anh lại không thể giấu đi đáy lòng tràn ngập ấm áp cùng vui sướng kia.

Có người nguyện ý bướng bỉnh vì anh như vậy, mặc kệ là tình yêu hay là cảm kích, đều làm cho anh như gió xuân. (Vô1_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Nhanh ăn đi!” Anh Lạc dọn xong bữa sáng, gọi anh.

Ánh mắt Bạch Giới Hằng đuổi theo cô, rời khỏi cửa. Mỗi lần nhìn Anh Lạc đều nhắc anh tỉnh lại, cô khác với Hạo Lâm, tuy hàng ngày anh trông khuôn mặt giống hệt đó, nhưng lại chưa từng nhớ đến người con gái đã mất kia, ngoài việc mới hoảng hốt một thoáng vừa rồi…

Cửa bịch một tiếng, để Bành Duệ Ân đang đến gần hoảng sợ. Bạch Giới Hằng này đúng là không có lương tâm, săn sóc mở cửa cho Anh Lạc để cô ta qua, kết quả khi cô đến gần rồi, anh lại ngoảnh mặt?!

Trong mắt cũng chỉ có Anh Lạc thôi sao? Cô không khỏi lo lắng, có thể cảm giác được Bạch Giới Hằng đối xử rất đặc biệt với Anh Lạc, nhưng cô lo lắng nhất là phần đặc biệt này.

Là vì Anh Lạc giống Liên Hạo Lâm, hay là vì cô là Anh Lạc?

Người con gái lai lịch không rõ, không nên có tình cảm a! (Vô2_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Bữa sáng ngon không? Em thích nhất là cảm giác ăn dã ngoại ở bên ngoài!” Mấy trăm năm trước, lần biến hóa đó. Người mẹ kia cũng rất thích đưa con gái đến dùng cơm trên cỏ.

“Anh biết.” Bạch Giới Hằng cười nhìn cô. Cô đã nói vài lần, anh cũng biết cô vô cùng thích ánh sáng ở phía sân trước, sân sau.

Xiên một miếng trứng ốp lết thơm mềm vào miệng, anh thật sự không thể không khen, nói về loại món ăn này, Anh Lạc đúng là giỏi hơn Duệ Ân.

Anh Lạc dùng tay chống má, ánh mắt cười lên. Cô rất thích nhìn vẻ mặt Giới Hằng say mê món trứng kia, ngay cả cô cũng cảm thấy thật hạnh phúc.

Người đàn ông cô, đáng để cô làm như vậy. (Vô_3Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Bành Duệ Ân ở bên cạnh nhìn tất cả cảnh này vào mắt. Vẻ mặt ngọt ngào của Anh Lạc như có thể nặn ra mật, chẳng lẽ…… người thay đổi không chỉ có đại thiếu gia?

“Ăn ngon không?” Lần nào cô cũng hỏi.

“Vô cùng ngon.” Lần nào anh đều trả lời hài lòng.

“Hi!” Sau đó Anh Lạc sẽ vô cùng sung sướng đứng dậy, cẩn thận rót trà cho Bạch Giới Hằng, mới bắt đầu ăn cơm của mình, “Nói rồi đó, hôm nay phải dẫn em vào nội thành.”

“Nói rồi.” Anh lại hứa hẹn “Nhưng em tuyệt đối không được chạy loạn, cũng không được nói chuyện với người lạ.” (Vô_4Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Người lạ?” Cô trừng mắt nhìn, “Vậy không phải ngoài anh ra, mọi người đều là người lạ à?”

“Ừ.” Bạch Giới Hằng lại gật đầu, nhưng lần này nụ cười hơi thu lại.

Bành Duệ Ân bỗng “A” một tiếng, giật mình hiểu vì sao anh muốn vào nội thành.

“Cậu muốn đến công ty?!”

Cô bỗng cất cao giọng, Anh Lạc sợ tới mức không khỏi ngẩn người.

“Ừ, cũng nên đến, có rất nhiều vụ án cần xử lý.” Anh đã ở đây hai tháng, không đi không được.

“Đưa cả cô ấy?!” Bành Duệ Ân khó hiểu chỉ Anh Lạc.

“A!” Cô không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo Tiểu Ân muốn gây trở ngại cho cô đi chơi. “Đưa em đi thì sao? Những thứ em nên học đều học hết rồi mà!”

“Đại thiếu gia, cậu có nghĩ đến mức độ nghiêm trọng của chuyện này không?” Cô vội nuốt bánh mì xuống. “Mình cậu là đủ rồi, để Anh Lạc ở lại đi.”

“Em không thích!” Anh Lạc tức giận đập bàn, “Em muốn ra ngoài! Giới Hằng đồng ý dẫn em ra ngoài rồi! Vì sao chị muốn ngăn cản em?” (Vô_Ảnh_Các__5___________https://qttp.wordpress.com/)

“Bởi vì em đi không thích hợp! Em có biết mình muốn đi đâu không? Em—”

“Bành Duệ Ân!”

Bạch Giới Hằng bỗng lớn tiếng quát to, giọng nói nghiêm khắc này ngay cả Anh Lạc cũng giật nảy mình.

Cô từ từ quay đầu, thấy vẻ mặt nghiêm nghị của anh, mặt không cười, cũng không có một chút ấm áp, lạnh như băng làm cho người ta sợ hãi. (Vô6_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Anh sẽ đưa Anh Lạc đi.” Anh từ từ nói từng chữ một, mỗi một chữ lại đều khiến trái tim Anh Lạc rung động, “Cô ấy không phải Liên Hạo Lâm.”

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s