Gương yêu 6.1


Chương 6:

Cô gái híp một mắt lại, tay nhắm ngay thùng rác phương xa, một, hai, ba—víu, côca ném thành đường cong vào thùng rác, ghi bàn thành công!

Cô toét miệng, vui vẻ trở lại, muốn mở một lon nữa.

“Em uống nhiều rồi.” Bành Duệ Ân ra tay ôm lấy lon côca trên bàn đi. (Vô_37Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“A, vì sao?” Anh Lạc không nhịn được nhảy dựng lên, “Giới Hằng còn chưa trở về mà!”

“Em uống nữa, bữa tối ăn sẽ không vào.” Bành Duệ Ân căn bản không để ý đến cô, “Hơn nữa nếu thiếu gia biết tôi cho em uống đến ba lon, người bị mắng sẽ là tôi.”

“Em sẽ không ăn!” Ăn đồ ăn của loài người cũng không ăn no mà.

Ai! Anh Lạc cục cựa người. Năng lượng của cô sắp cạn rồi, thân thể càng ngày càng mệt, nếu không nhanh “ăn” sẽ không xong a!

Ba ngày trước hấp thu tinh lực của James, anh đúng là một con mồi tốt, dục vọng của anh tràn đầy, ý đồ độc chiếm công ty thiết kế của Giới Hằng, cho nên cô để anh thấy ảo giác trong gương: trao quyền, con dấu, còn có dáng vẻ anh ngồi trong văn phòng chủ tịch.

Người hám lợi đen tối thật dễ bị mê hoặc, tuy không phải xuyên qua gương của cô nên cô không thể biến hình, nhưng chỉ vậy cũng để làm James mất đi lý trí, anh nâng chiếc gương nhỏ trên bàn điên cuồng ngắm tỉ mỉ, cô liền thuận lợi hấp thụ sinh lực của anh.

Không thể hút khô, là vì cô hứa với nhóm quỷ Hắc Sơn, nên mang món quà về cho họ, cho nên cô tạo ra ảo giác để anh đến Hắc Sơn nói chuyện công ty, hơn nữa còn giữ bí mật cho anh lén đi vào. (Vô38_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Đó là chuyện ba ngày trước, James cũng không thuận lợi vào đây, cô nhún nhún vai, nhưng nhóm quỷ giúp cô phơi quần áo cũng rất chịu khó.

Anh Lạc gợi lên nụ cười nhìn như vô hại. Vừa đúng ba ngày, cô hấp thu sinh lực, nhóm quái Hắc Sơn cũng nhận được người mình muốn, quan trọng nhất là, giúp Giới Hằng giải quyết tên đáng ghét.

Nhưng…… cô rời gương cũng đã lâu rồi.

Rời gương càng lâu, càng cần lượng tinh khí lớn duy trì hình người, nhưng cô càng ngày càng không muốn hấp thụ từ trên người Giới Hằng. Để mình càng suy yếu đi.

Vì sao lại như vậy? Rõ ràng nhiều cơ hội như vậy, mỗi lần cô lại đều cự tuyệt sinh khí chảy vào theo bản năng. (Vô30_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Cô…… không muốn làm hại Giới Hằng, hoàn toàn không hu vọng anh vì cô mà bước tới cái chết!

“Giới Hằng thật là chậm!” Anh Lạc cuộn mình ở ghế, nhìn đồng hồ trên tường, đã tám giờ rồi. “Sáng sớm anh ấy đã ra ngoài mà!”

“Công ty có việc gấp!” Bành Duệ Ân lơ đễnh nói, “Hơn nữa cậu ấy còn phải đi vào quỹ đạo, dù sao cậu ấy cũng làm ông chủ công ty.”

“Ừ.” Cô biết, cằm dựa vào đầu gối gật đầu.

“Thật hiếm khi em không đi cùng?” Bành Duệ Ân cởi tạp dề, cố ý hỏi.

“Ừ…… Hôm nay hơi mệt.” Trên thực tế là mỗi lần đi ra ngoài đều tiêu hao rất nhiều thể lực, nếu đợi ở nhà, cô rảnh còn có thể về trong gương nghỉ ngơi, giảm bớt hao tổn tinh khí.

“Hại tôi tưởng em cãi nhau với thiếu gia.” Hai người kia như tình nhân như hình với bóng, cũng không ai phát hiện sao? (Vô40_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Cãi nhau? Bọn em sẽ không cãi nhau a!” Anh Lạc không nghe ra ý trong lời của cô, “Giới Hằng rất tốt với em…… à, Tiểu Ân, chị có biết trong công ty anh ấy rất đáng sợ không?”

“Sao? Em thấy rồi à?” Bành Duệ Ân nhếch mày, “Đàn ông Bạch gia đều không thân thiện.”

“Thật không?” Cô hoàn toàn không dám tin, bởi vì cô từng gặp Bạch Giới Đình, anh cũng rất tốt với cô mà! “Nhưng Giới Hằng chưa bao giờ có sắc mặt đó với em.”

“Đó là bởi vì—” Vốn muốn nói ra, lại bỗng nghẹn lại.

Nhưng hành động này, cũng đã làm cho Anh Lạc hiểu rõ, cô từ từ ngẩng đầu, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, trong lòng cười mấy tiếng rồi mở miệng, “Bởi vì em giống Liên Hạo Lâm?”

Bành Duệ Ân bất đắc dĩ mếu máo, “Đây là hiệu ứng, em không tránh được.”

“Giới Hằng biết em không phải!”

“Chúng ta đều biết em không phải, nhưng…… em quá giống, tự nhiên sẽ không thể có cách nhìn khác về em!” Cô ăn ngay nói thật, cũng không quanh co lòng vòng.

Anh Lạc hít sâu một hơi, tâm tình của cô càng ngày càng nóng nảy, rõ ràng biết mình không phải vật thế thân của Liên Hạo Lâm, nhưng gần đây nghe mọi người mở miệng ngậm miệng đều nói vì cô giống Liên Hạo Lâm, cho nên Giới Hằng mới đối khác với cô như thế, lửa giận không khỏi bốc lên. (Vô41_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Buồn bực trong ngực, không thể ném đi!

“Em phải cảm ơn diện mạo này đấy, ít nhất để thiếu gia tiếp nhận em, nếu không……” Bành Duệ Ân lạnh lùng cười. “Chắc là ngay hôm sau cậu ta đã đưa em đến đồn cảnh sát rồi, làm sao có thể bao ăn bao ở!”

Á! Anh Lạc đảo mắt châu vòng vo. Sau khi chứng kiến thái độ của Giới Hằng với “người ngoài” xong, cô vô cùng tin tưởng lời Tiểu Ân.

Hai người đàn ông Bạch gia, một là quý công tử lạnh như băng, một là quân vương khí phách cuồng vọng. Thật không biết làm sao lại dạy ra, không ai hiểu cái gì gọi là khách khí và quý trọng, so sánh ra, Giới Hằng đương nhiên khách khí dịu dàng hơn, nhưng đây chỉ giới hạn trong mặt ngoài. (Vô_42Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Ra lệnh lạnh như băng, giọng bình thản, con mắt không liếc người ta một cái, cô cảm thấy lực sát thương loại này so với Bạch Giới Đình còn hung bạo hơn, hơn nữa lại khó nắm bắt.

Cho nên nếu không phải dáng vẻ của cô giống hệt Liên Hạo Lâm, không thể nào có khả năng được cơ hội ở lại bên cạnh anh…..

Này, đợi chút, nhầm rồi! Cô vốn vì dụ hoặc Giới Hằng, mới hóa thân thành dáng vẻ của Liên Hạo Lâm mà?

Chậc, kết quả bây giờ lại làm mình rơi vào mờ mịt, thật đáng ghét!

“Ha ha…… Đúng là làm phiền em.”

Cửa bỗng truyền đến tiếng cười, tiếng cười của người phụ nữ, làm cho Anh Lạc nhìn lại.

Ngay cả Bành Duệ Ân cũng nhíu mày. Không phải là tên Bạch Giới Đình kia đưa phụ nữ về đây qua đêm chứ? Cô đi lại cạnh Anh Lạc, khẽ ép đầu muốn cô ngồi lại. Chuyện này nên để quản gia ra tay loại bỏ.

Duệ Ân còn chưa đi tới cửa, liền thấy bên ngoài có nhiều xe, hai bóng hình đi đến phòng, đi đằng trước là bóng người phụ nữ không nhìn rõ, phía sau là Bạch Giới Hằng, anh đi đến kéo bạn gái lại, cô nhìn thấy người đến, lập tức nhíu mày.

“Là La tiểu thư à!” Bành Duệ Ân ngoài cười nhưng trong không cười nói.

“À, Bành quản gia.” (Vô_43Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Cười đến rực, rực rỡ đến mức cô cảm thấy liếc mắt một cái cũng không thoải mái.

“Sao lại bỗng đại giá quang lâm vậy?” Những lời này Bành Duệ Ân nói với thiếu gia ở phía sau cô.

Bạch Giới Hằng khẽ nhíu mày, vừa muốn mở miệng nói, kết quả cô gái tóc dài trước mắt lại xoay người lại, mỉm cười nhìn anh.

“Là tôi ầm ĩ muốn Giới Hằng đưa tôi đến, gần đây tôi có triển lãm tranh, rất muốn vẽ một căn phòng cổ.” La Nhã Văn nói lên ngọt lời mềm giọng, “Tôi sớm nghe nói nhà của Giới Hằng là biệt thự đặc biệt, cho nên muốn anh ấy đưa tôi đến đây một đêm, ngày mai sẽ vẽ tranh.”

“Thì ra là……” Bành Duệ Ân ngắm dụng cụ vẽ tranh trên tay La Nhã Văn, nhưng kỳ thực lại chẳng chút quan tâm, vòng qua cô nhận lấy đồ trên tay Bạch Giới Hằng, đương nhiên đó cũng là của La Nhã Văn. “Sao lại không gọi về trước. Tôi sẽ đi chỉnh trang phòng khách.” Cô nói từng chữ một, ánh mắt không ngừng ý bảo, anh làm như vậy là đặt Anh Lạc ở đâu!

“Điện thoại của tôi hết pin……” Anh nói cũng rất nhỏ.

Tiếng dép lê của Anh Lạc từ nhà ăn đi ra, cô đã sớm chú ý đến vị khách này. Dùng ánh mắt hoài nghi nhìn cô, mà La Nhã Văn vừa đặt đồ lên bàn, xoay người, liền đối mặt với cô.

“A!” La Nhã Văn thét thất thanh, lảo đảo về phía sau hai bước, trực tiếp ôm lấy Bạch Giới Hằng, “Hạo, Hạo Lâm?!” (Vô_44Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc nhíu mày. Coi cô là quỷ cũng chẳng sao, nhưng động tác cô ta chuyển sang ôm Giới Hằng cũng quá rõ ràng, hai tay đều ôm chặt, mặt cũng dán vào trong ngực anh!

Cô nắm chặt hai đấm, đi thẳng đến chỗ hai người, một lòng thầm muốn cho người phụ nữ kia một quả đấm.

“Cô ấy là Anh Lạc, không phải Liên Hạo Lâm.” Anh vừa nói, vừa xấu hổ gạt tay cô ra, “Họ chỉ có dáng vẻ rất giống mà thôi.”

La Nhã Văn kinh hãi gan dạ nhìn Anh Lạc, thấy cô dùng ánh mắt địch ý nhìn mình, điều này làm cho cô khẩn trương không thôi, liền dựa vào người Bạch Giới Hằng.

“Ăn chưa?” Bành Duệ Ân vội vàng mở miệng. Không khí này thật đáng sợ! “Tôi vừa nấu bữa tối xong, có thể cùng ăn.”

“A…… Giới Hằng cũng chưa ăn đâu! Tôi định mời ăn cơm, nhưng anh ấy lại không chịu.” giây tiếp theo La Nhã Văn liền khoác tay Bạch Giới Hằng, “Thì ra là vì về nhà có tay nghề của Bành quản gia!” (Vô_45Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Anh ngắm Anh Lạc một cái, bởi vì anh đồng ý với Anh Lạc về nhà cùng ăn cơm.

Ánh mắt cô như phun lửa, bỗng tiến lên, thình lình đẩy La Nhã Văn ra.

“Oa!” La Nhã Văn bị lực lớn đẩy ra, trực tiếp ngã xuống sô pha, đối với hành vi thình lình thô bạo này, hoàn toàn bất ngờ.

“Vẽ cái gì! Giới Hằng là để cô có thể tùy tiện vẽ à? Cô cũng chẳng phải người nào của anh ấy cả!” Anh Lạc kéo Bạch Giới Hằng lại, “Cô ấy là ai!”

Anh căn bản không đáp lời, chỉ kinh ngạc mở lớn hai mắt nhìn hành động ngoài ý muốn của cô, Bành Duệ Ân thì khẽ nhếch miệng, ai cũng không ngờ tình huống sẽ lập tức trở nên gay cấn như vậy. (Vô_Ảnh_Các______46_______https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc căn bản không hiểu cái gọi là đạo lí đối nhân xử thế, tuy trải qua dạy dỗ rất nhiều, so với từ đầu trưởng thành không ít, nhưng có rất nhiều chuyện cô vẫn không thể phân biệt đúng sai, giao tiếp với người khác cũng ít.

Phía sau, Bành Duệ Ân không khỏi nhẹ nhàng lắc đầu, ung dung nhìn Bạch Giới Hằng kinh ngạc. “Nghiệp chướng của ai người đầy gánh.” Cô ném xuống một câu như vậy, lập tức cười với La Nhã Văn ngã trên ghế sô pha, “Tôi đi chuẩn bị phòng khách.”

Ai bảo Bạch Giới Hằng không gọi về trước, Anh Lạc sao có thể biết phong hoa tuyết nguyệt bên cạnh anh.

“Giới Hằng? Đây là—” La Nhã Văn nhíu chặt mày, lập tức hờn dỗi đứng lên, “Ai ui, đau quá đi!”

“Anh Lạc?” Anh kinh ngạc, nhưng lại nở nụ cười, “Làm sao em có thể làm như vậy?”

“Không được sao?” Cô nhíu mày, lại hỏi đương nhiên.

“Ừ…… Đây là hành vi không lễ phép.” Bạch Giới Hằng hoàn toàn không có ý trách Anh Lạc, bởi vì anh biết cô không hiểu, chỉ phản ứng dựa vào bản năng mà thôi.

Cô ghét La Nhã Văn, điều này anh hiểu được.

“Giới Hằng!” La Nhã Văn trên sô pha bắt đầu khóc.

“Đợi lát nữa nhờ Duệ Ân giúp em xem có bị thương không.” Anh kéo Anh Lạc đi đến cầu thang, “Anh và Anh Lạc phải nói chuyện, em đói có thể ăn trước.”

“A? Bạch Giới Hằng!” (Vô_47Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Mặc kệ La Nhã Văn phía sau buồn bực kêu to, Bạch Giới Hằng đã kéo Anh Lạc lên cầu thang, cô vừa đi còn vừa quay đầu lườm xéo người phụ nữ phía dưới. Cô rất ít khi tức giận như vậy, vài trăm năm cũng không!

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s