Gương yêu 7.1


Hôm nay thời tiết nắng ráo làm người ta chán ghét, Anh Lạc nhướng mày, nhìn người phụ nữ khó coi trước mắt, cả người không thoải mái. Xoay người liền bưng khay ngồi xuống cầu thang, ăn bánh bao ngay tại chỗ.

“Phơi nắng không nóng à?” Bành Duệ Ân đi xuống cầu thang, cũng nhìn tình hình ở sân trước, “Làm sao không vào?” Cô đi được hai bước, dừng lại, không nhịn được “Nhòm”, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng người ngồi trên cầu thang. “Em….. ngồi đây ăn á?”

“Cô ta chiếm vị trí ăn sáng yêu thích của em rồi.” Anh Lạc vừa nói, vừa dùng sức cắn một miếng bánh bao. (Vô_Ảnh_63Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“A…… Thật không?” Nhìn về phía trước, xuyên qua cửa thấy La Nhã Văn vừa vặn đang uống nước cùng Bạch Giới Hằng, “Tôi thấy là chiếm mất thiếu gia thì đúng hơn!”

“Cô ta sẽ ở đây mấy ngày? Ngày hôm nay, còn kéo Giới Hằng giúp cô ta bê dụng cụ vẽ tranh rồi rót nước!” cô lại nhét một cái bánh bao vào miệng.

“Uống sữa đi, coi chừng nghẹn.” Bành Duệ Ân dù khúc mắc giữa họ, nhưng không khí buồn bực trong phòng làm cô không chịu nổi, “Tôi muốn ra ngoài, tự em pha đi.”

Anh Lạc vội vàng uống một hớp sữa lớn, “Chị muốn đi đâu? Mấy giờ về?”

“Đừng ra vẻ ước gì tôi không cần về như thế, nếu em động vào đồ ở nhà này, phải đảm bảo trước khi tôi trở về phải để vật vào chỗ cũ!” Cô tỏ ra nghiêm túc, “Trước bảy giờ tôi sẽ về nhà.”

“Xì, tưởng chị không muốn về nhà nữa?” Dù đi đâu, Tiểu Ân nhất định đều phải về nhà trước bảy giờ, thật mất mặt! (Vô64_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Bành Duệ Ân ngẩn ra, không giống như mỉa mai bình thường, nhưng lại cười khổ, “Đây chính nhà của tôi….. Tôi không có chỗ khác để đi.”

“A?” Anh Lạc kinh ngạc nhìn cô. Làm sao bây giờ? Cô như nói sai gì đó.

“Em không biết sao? Đời này tôi cũng chỉ có thể ở lại đây, mỗi đêm đều phải về trước bảy giờ.” Bành Duệ Ân thầm thở dài, “Cô bé lọ lem cũng tốt hơn tôi.” Tốt xấu gì người ta cũng về lúc mười hai giờ.

Cô đang muốn hỏi vì sao, chỉ thấy Tiểu Ân đã cầm túi da, đi ra ngoài.

“Thiếu gia, cậu nóng không? Đi vào nhà nghỉ ngơi đi, cậu ở đó cũng có giúp được gì.” Bành Duệ Ân vừa ra khỏi cửa liền thét to, còn cầm một chiếc bàn đi qua bên cạnh La Nhã Văn, “La tiểu thư, bên này có bàn, cô có thể đặt dụng cụ vẽ tranh và nước lên đây, như vậy thuận tay hơn!”

A ha! Anh Lạc lén nhìn. Thế thì La Nhã Văn không thể viện cớ để Bạch Giới Hằng bê dụng cụ vẽ được nưa rồi! Tiểu Ân Ân làm tốt lắm! Cô biết các cô đã là đồng minh!

Sắc mặt La Nhã Văn lúc xanh lúc trắng, giống như đang trách Bành Duệ Ân làm hỏng chuyện tốt của cô, Bạch Giới Hằng thì cám ơn trời đất tiêu sái tiến vào, mồ hôi đầy người, anh vừa thấy Anh Lạc, chợt lộ ra nụ cười thoải mái. (Vô65_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Vui vẻ nhỉ, mặt trời giữa trưa đi ra sân phơi nắng!” Cô ở trên hai ba bậc, liền ghé vào tay vịn gỗ, đứng cao hơn Bạch Giới Hằng một chút.

“Anh vốn cũng tính vào đấy chứ, hai ngày bị hành hạ, ngay cả phác thảo cô ấy cũng chưa làm xong.” Anh lộ ra thần sắc không kiên nhẫn, nói về đề tài vô vị.

“Nếu cô ấy vẽ không tốt, phải đợi bao lâu đây?” Anh Lạc bĩu môi. La Nhã Văn ở thêm một ngày, cô lại không thể tự tại được! (Vô_66Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Em ghen nhiều quá.” Bạch Giới Hằng lặng lẽ tiến lên từng bước, ghé đầu qua lan can.

“Ghen?” Cô lén hạ giọng, “Dù sao em cũng ghét việc cô ta vòng vòng bên cạnh anh, độ nhẫn nại của em có hạn thôi nhé!”

“À?” Anh bỗng nhiên vuốt mặt cô, “Em có vẻ căn bản không có tính nhẫn nại nhỉ?”

Anh Lạc có điểm giật mình với việc bị vuốt má, sinh khí vội chảy vào, chuyên tâm cảm nhận làm cô xấu hổ thẹn thùng.

Là ảo giác của cô sao? Sao lại cảm thấy Giới Hằng từ sau đêm đó, hai ngày nay số lần chạm vào cô càng nhiều hơn.

“Nói thật, anh muốn để Nhã Văn ở đây thêm vài ngày……” Anh dùng ngữ điệu nghiêm túc nói, “Thật ra là cô ấy rất thích anh, cha cô ấy cũng có ý hỏi hai người có muốn qua lại không……”

“Qua lại?!” Anh Lạc hít một hơi, trợn to mắt, “Anh và cô ta?!”

“Là anh nói……”

“Em cấm!” Cô hổn hển gạt tay anh, “Em không thích anh—”

Cô giận đến không chú ý đến Bạch Giới Hằng đang mỉm cười, cũng không lưu ý đến anh lại tiến lên, lúc này đã ôm lấy phía sau cô, trực tiếp đưa môi cô đến trước mặt mình.

Anh thích dáng vẻ cô ghen vì anh, xinh đẹp mê người, làm cho anh muốn cắn một miếng.

Một giây trước Anh Lạc còn đang ầm ĩ, giây tiếp theo môi liền dán vào mềm mại, khiến cô trở tay không kịp, đầu óc cũng căn bản không thể phản ứng. Cô chỉ biết lúc này đây Giới Hằng làm thời gian dừng lại, lâu hơn lúc trước, hơn nữa…… Cũng càng nhiệt tình hơn.

Bắt đầu mềm nhẹ mút môi cô. Cô khẽ run, nhưng cô biết mình cũng khát vọng tình cảm như vậy, cô khẽ kiễng chân, muốn thân thiết hơn với Bạch Giới Hằng, để hôn sâu hơn.

Đầu lưỡi linh hoạt chui vào miệng anh đào nhỏ, cô rõ ràng hít vào, tiếp theo lại nhiệt tình dây dưa, tay vịn lan can không biết đã để sau gáy anh tự lúc nào, nụ hôn dần được phóng thích, nhiệt tình thiêu đốt lẫn nhau. (Vô67_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc không hề e thẹn, nhiệt tình đáp lại, cô từng biến thành người yêu của rất nhiều người, từng lấy thân phận đó sống cùng họ, nhưng chưa một lần nào, cô có cảm giác mãnh liệt đến choáng váng này, như là phát ra từ tình yêu chân thành với người đàn ông này.

Cô luôn chỉ lo hấp thu sinh khí, đối với những thứ khác chẳng quan tâm, nhiệt tình, lưu luyến, chấp nhất gì đó, cũng không ảnh hưởng đến cô.

Bởi vì cô là Gương yêu, cô là yêu quái không có khả năng động tâm—theo lý thuyết không có khả năng á!

Nhưng bây giờ cô lại có ý cảm thụ nụ hôn dài lưu luyến này, cô dùng thân thể và giác quan không thể hình dung cảm giác thỏa mãn kia, cô thích Giới Hằng như thế, thích đến mức như mất đi ý thức. (Vô_Ảnh_Cá68c_____________https://qttp.wordpress.com/)

Giờ khắc này, cô thầm nghĩ có được anh, muốn nụ hôn của anh, trái tim của anh, ngay cả ánh mắt của anh cũng chỉ có thể đặt trên người cô!

Leng keng! Tiếng đồ rơi xuống trước cửa hành lang, La Nhã Văn đi vào lập tức nhìn thấy hai người đang hôn nhau trên cầu thang, sợ tới mức dụng cụ vẽ tranh trên tay, đều rơi xuống đất, cô quả thật không thể nào tin được dù đã tận mắt nhìn.

Bạch Giới Hằng và người thế thân của Liên Hạo Lâm kia?!

Tiếng vang này phá vỡ nụ hôn của đôi nam nữ, Anh Lạc giận hờn nhìn bên trái, quả nhiên là La Nhã Văn đang nghẹn họng trân trối đứng đó.

“Hai người……” Cô xấu hổ trợn mắt nhìn bọn họ, “Giới Hằng, không phải anh nói bây giờ anh không có người phụ nữ nào sao?”

Ừ? Anh Lạc lại chu miệng lên. (Vô_69Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Hai mắt Bạch Giới Hằng vẫn dừng ở cánh môi ướt át ngọt ngào của cô không rời. Đúng là làm mất vui!

Anh quay đầu, giống như dáng vẻ của quý công tử thường ngày, khóe miệng lại có chút khinh thường, “Bây giờ thì có.”

“Thật quá đáng! Anh rõ ràng biết là em thích anh…… Hơn nữa, vì anh không chiếm được Liên Hạo Lâm, còn tìm một người có dáng vẻ giống để thay thế……” Vẻ mặt La Nhã Văn cau lại, nửa ngày không thể nghĩ ra từ thích hợp, “Thật ghê tởm!”

“Chú ý từ ngữ của cô, La Nhã Văn tiểu thư!” tức giận của Bạch Giới Hằng bị khơi mào. Anh bắt đầu ghét người khác nói Anh Lạc là thế thân! Hơn nữa từ thật ghê tởm là ý gì? Là nói anh? Nói Anh Lạc? Hay là nói tình cảm nảy sinh ra giữa hai người họ.

Bàn tay nhỏ bé bỗng khoát lên vai anh, Anh Lạc trợn tròn mắt hạnh nháy mắt với anh, nhẹ nhàng lắc đầu, lại đẩy anh về sau, bản thân đi xuống cầu thang, đến chỗ La Nhã Văn.

Ghê tởm? Người phụ nữ này có biết mình đang nói gì hay không?

Trải qua năm tháng dài đến không đếm nổi, cô thật vất vả mới có cảm giác trở thành con người, thật vất vả mới được yêu, bây giờ người phụ nữ không thuận mắt này dám nói cô ghê tởm…… Cô ta chắc là chưa biết ghê tởm thực sự là gì rồi?

“Anh Lạc!” Bạch Giới Hằng thấp giọng gọi, không phải vì ngăn cản cô, mà là nhắc nhở cô phải giữ vẻ lịch sự. (Vô_70Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Cô định làm gì…… Muốn đánh nhau a?” La Nhã Văn nói không đầy đủ, giọng khẽ run, liều mình lui về phía sau, lại vẫn uy hiếp.

Anh Lạc cuối cùng cũng đi đến trước mặt cô, cười lên.

Nụ cười yêu mị kia, làm cho La Nhã Văn lạnh cả người, cô có loại dự cảm bất an, cảm thấy vẻ mặt vừa rồi của Anh Lạc, như không phải Anh Lạc, cũng không phải Liên Hạo Lâm—

Nháy mắt, Anh Lạc lại bỗng nắm hai tay cô. “Đúng là có lỗi, tôi thích Giới Hằng.” Cô đưa lưng về phía Bạch Giới Hằng, thầm nói.

Cô đói bụng. (Vô_71Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Bởi vì cô yêu Giới Hằng, cho nên cô không muốn lại làm hại anh, thà rằng mình bị đói, mạo hiểm mất đi hình người, cũng không muốn hấp thụ một phần tinh lực của anh.

Đây là yêu, cô vừa mới hiểu được qua nụ hôn kia, đây là tình yêu cuồng loạn của những người mà cô đã nhìn trộm nhiều năm từ trong gương đó.

Sinh khí nhanh chóng tiến vào thân thể Anh Lạc, cô căn bản không để ý đến sắc mặt La Nhã Văn có tái đi hay không, cũng không để ý con mồi bắt đầu váng đầu hoa mắt, tứ chi rét run, cô chỉ biết là mình sẽ đúng chừng mực, sẽ làm con mồi giữ lại mạng mà chạy về nhà.

Chân La Nhã Văn nhũn ra mà quỳ xuống đất, cô ăn cũng no được bảy tám phần, buông hai tay ra, lui về sau hai bước. (Vô_Ảnh72_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Sáng nay Tiểu Ân vừa mới lau hành lang, mực của cô làm bẩn nhà, cô ấy sẽ tức giận.” Anh Lạc đi đến kệ cạnh ghế sô pha, lấy ra hai khăn lau, “Nhớ phải lau sạch rồi mới về nhà.”

La Nhã Văn căn bản nói không ra lời, toàn thân cô run rẩy, tay chân không khỏi vô lực, hơn nữa toàn thân mềm ra như không đỡ nổi thân người.

Đây là gì?

Vì sao Anh Lạc kia chỉ cầm tay cô, cô lại như vậy?

Bạch Giới Hằng cũng không nhìn rõ. Anh chỉ nhìn thấy Anh Lạc vô cùng lịch sự nói chuyện với La Nhã Văn, không vài giây sau, La Nhã Văn lại xụi lơ?

Anh Lạc lúc này quay người lại, thần thanh khí sảng mặt mày hớn hở đi thẳng đến chỗ anh, sắc mặt hồng nhuận, hơi thẹn thùng, nhưng lại to gan lao vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy anh. “Em thích anh!” Cô nói trực tiếp lại thẳng tanh.

Anh không nhịn được nở nụ cười yêu thương. “Anh cũng vậy.” Anh hôn lên tóc cô, không có lời nói dối, trái tim anh đập nhanh hơn là vì Anh Lạc.

Đây khác hoàn toàn với Hạo Lâm, ánh mắt của anh chỉ đuổi theo Hạo Lâm, nhưng trái tim sẽ không đập như thế vì cô ấy, anh sẽ vì cô mà cười, nhưng lại không có cảm giác này, vô cùng vui sướng. (Vô_Ảnh_3Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s